Las primeras 200 líneas.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
"Tình yêu của tôi và tôi
bị chôn sâu dưới cây liễu rũ cành.
Nhưng giờ tôi nằm cô độc…
cạnh gốc cây mà khóc thương.
Hát bài 'Cây liễu sầu bi',
bên cạnh gốc cây khóc than cùng tôi.
Hát bài 'Cây liễu sầu bi' ,
cho tới khi người tôi thương quay về".
BẮC CALIFORNIA NĂM 2007
Xin mọi người chú ý.
Mọi người sẽ sớm được dùng bữa, nhưng trước hết…
cô dâu đã nhờ tôi phát biểu.
Tưởng cô ấy đùa chứ!
Sao lại mời một thảm họa như tôi phát biểu
trong hôn lễ cơ chứ?
Nhưng, như cô ấy giải thích,
"Không, trời ạ. Đâu phải hôn lễ,
tiệc nhóm họ thôi".
Tiệc tối nhóm họ thôi, trời ạ!
Tôi phải dùng đến quyền của một người Anh hơi say, mệt do lệch múi giờ
để nói ra hết suy nghĩ của mình.
Vì tôi muốn cảnh báo tất cả.
Người trẻ các bạn hoàn toàn không hay biết
mình đang dính vào rắc rối gì đâu.
Ồ… Đây mới là thống kê đáng sợ này.
Bạn có biết gần như nửa cuộc hôn nhân ngày nay
đều không kết thúc trong ly dị không?
Điều đó cho thấy khả năng
hai bạn được nhìn nhau chết là rất cao.
Một kết quả được ưa thích.
Thực sự yêu một người nào đó
là chấp nhận rằng việc yêu thương họ
xứng đáng với nỗi đau khi mất đi họ.
Thế thôi.
Chỉ có vậy.
Nếu điều đó làm bạn sợ nhiều như tôi, thì tôi nói, "chạy đi".
Trốn chạy đến bờ biển Bali mà hút chích,
sống hết mình suy ngẫm cuộc đời.
Hãy chạy khi còn có thể. Các bạn còn trẻ và khỏe khoắn. Thế giới...
Không, tôi nghiêm túc, bọn tôi đã từ chối ở lại.
Cô ấy từ chối.
Tôi đâu biết ở lại cũng là lựa chọn.
Có ba căn suite trong lâu đài và Jack muốn ở lại.
- Chỉ một đêm. - Trước khi đi trăng mật.
Mai thôi. Tiệc cưới xong, ta có thể ngả nghiêng lên lầu.
Nhưng tôi nói, "Không, sau khi nghe chuyện".
Khoan, chỉ nghe kể thôi.
- Cô không thấy cô ấy à? - Không! Trời ạ, không thấy.
Nếu thực sự thấy hồn ma của cô gái hay nữ tu khóc than ở góc,
- tôi sẽ chả kết hôn ở đây. - Nghe kể thôi.
Đây từng là nữ tu viện trong vài thập niên những năm 1940.
Nằm trong gói dịch vụ. Họ kiếm thêm vài trăm đô từ chuyện ma.
Em thích nghe chuyện ma thú vị, chỉ không muốn ngủ ở nơi như thế.
Bọn tôi đi trăng mật ở Ai-len.
Họ bảo cảnh giác Seamus, cậu bé giữ ngựa.
Ôi, Seamus.
Họ nói đầu cậu bé bị nghiền nát ở chỗ bị ngựa đá.
Chuyện ma về con nít thì tệ hơn.
- Ghê rợn hơn đúng không? - Tôi biết một chuyện.
Chà… đây thực sự không phải chuyện của tôi.
Mà của người tôi quen.
Và chuyện dài lắm.
Chà, dường như ta có đủ thời gian và…
đủ rượu.
Sao không chứ?
Vậy được rồi.
Một câu chuyện ma.
Nói lại là, đây không phải chuyện của tôi,
nhưng nó có đủ ma các kiểu.
Nếu chuyện ma về một đứa trẻ
khiến chuyện trở nên tồi tệ hơn,
vậy hai đứa sẽ thế nào?
Một cô gái trẻ đơn độc chọn nghề gõ đầu trẻ.
Lòng bất an, cô đã tới London hồi đáp trực tiếp mẫu tin tuyển dụng…
của Ngài Henry Wingrave, người đang tìm cho cháu trai, cháu gái nhỏ của mình
một cô gia sư.
Vị trí toàn thời gian. Hơn nữa, sống cùng
trong căn nhà lâu đời ở Essex.
Một nơi đẹp, tuyệt vời,
trơ trọi giữa miền quê.
Cô Clayton đúng chứ?
Cứ gọi tôi là Dani. Chào ông.
Mời cô ngồi.
- Cô là giáo viên? - Vâng.
Hoặc đã từng.
Dạy lớp bốn.
- Ở Mỹ. - Vâng.
Ở Anh lâu chưa?
Khoảng sáu tháng.
Sáu tháng? Trong thời gian này, cô…
Chà, tôi hết sức yêu thích London.
Trời ạ.
Trà? Cà phê?
Không, cảm ơn. Vẫn chưa rành uống trà lắm.
Tôi quen uống trong bình.
Chứa đầy đá viên.
Và mấy lát chanh gắn lên nữa.
Ở đây mọi thứ khác biệt rõ.
Vâng, đúng vậy.
Cô chưa có kinh nghiệm gia sư.
À thì… tôi có kha khá kinh nghiệm với trẻ con, ông Wingrave.
Trong lớp thôi, còn đây là vị trí toàn thời gian, sống cùng.
Tôi biết, đó là lý do
- tôi đáp lại quảng cáo. - Bọn trẻ tuyệt.
Rất đặc biệt. Cháu trai và cháu gái tôi.
Những đứa trẻ đặc biệt, như tôi đã nói.
Nhưng rất thách thức, với cả hai đứa.
Miles, cháu trai tôi, bị đuổi khỏi trường nội trú sớm.
Nó cần được dạy dỗ, kỷ luật hơn bao giờ hết, e là thế.
Cho hỏi sao cậu bé bị đuổi?
- Học kỳ mùa xuân chưa dừng… - Hãy kèm nó
để không tụt lại phía sau.
Về mặt đó, kinh nghiệm dạy học của cô có thể thực sự có ích.
Tương tự với Flora,
cháu gái tôi.
Cô cũng dạy kèm nó.
Địa điểm mà quảng cáo của ông đề cập là ở miền quê, đúng không?
Ở Bly,
căn nhà miền quê của gia đình tôi.
Bọn trẻ quen thuộc với Bly, chúng…
dành cả mùa hè và ngày nghỉ cùng bố mẹ ở đó,
trước khi họ qua đời.
Một trang viên đẹp và tuyệt vời.
Có vài người nữa ở nơi đó.
Đầu bếp và thợ làm vườn. Họ sống trong thị trấn.
Có một quản gia sống cùng, nhưng bọn trẻ…
thuộc trách nhiệm của mỗi cô mà thôi.
Đừng đến tìm tôi trừ phi có chuyện khẩn cấp.
Tôi cực kỳ bận rộn.
Tôi hiểu.
Ông biết đấy,
một trong những bổn phận đặc biệt hơn của tôi ở trường
là quan tâm những em có nhu cầu cao nhất,
- những em có bố mẹ qua đời… - Có uẩn khúc gì à?
Sao cơ?
Uẩn khúc. Cô tầm bao nhiêu tuổi?
Ba mươi?
Tầm 24 đến 26?
Tôi không rõ…
cô có chuyện gì uẩn khúc?
Cô trẻ hơn hầu hết những người ứng tuyển khác.
Điều gì khiến cô gái trẻ như cô
muốn từ bỏ cuộc sống để đi chăm sóc con người khác vậy?
Lại còn từ bỏ cuộc sống ở Mỹ. Vị trí toàn thời gian nữa.
Nói thật là, tôi thấy rất lạ.
Tôi cũng thấy lạ nữa.
Ý tôi là vị trí này. Vị trí toàn thời gian tại một trang viên xinh đẹp ở quê,
dạy hai đứa trẻ đặc biệt. Nhưng tôi thấy quảng cáo này sáu tháng trước.
Lúc mới tới London.
Kể từ đó, tháng nào tôi cũng thấy nó.
Tôi thấy vị trí này dễ tìm người.
Ít nhất, như ông đã miêu tả.
Nên tôi cho là ông nói đúng.
Có uẩn khúc gì vậy?
Đó mới chính là vấn đề.
Cảm ơn.
Chào James.
Tôi biết mình đã trượt phỏng vấn và tôi thấy rất ổn.
Mà đây là lần xin việc kỳ lạ nhất đời.
Tôi nghĩ ta hãy nâng cốc chúc mừng, ông Wingrave.
Hay ông muốn pha nó với trà hơn?
Vậy…
giờ ông có thể kể rồi chứ?
Nói thật, tôi rất tò mò đấy.
Về chuyện gì?
Uẩn khúc ấy.
- Không. - Không, kể đi nào!
Chà…
tôi cho là do sự tưởng tượng.
Chẳng ai muốn vị trí này.
Thôi nào. Không ai à?
Đã tìm được một người trong một thời gian.
Mùa hè năm ngoái.
Một cô gái trẻ đầy triển vọng.
Bọn trẻ thích cô ấy.
Rồi cô ấy…
Chà, tôi cho là cô ấy đã chết.
Nói thẳng ra cô ấy chết là do mình.
Nói đúng hơn là cô ấy muốn thế,
nhưng cô ấy chết trên trang viên chúng tôi.
Người ta mê tín dị đoan, nhất là ở quê.
Giờ thì câu chuyện loan ra.
Những đứa trẻ sống trong căn nhà lớn đó có bố mẹ đã qua đời.
Giờ cô gia sư của chúng cũng chết.
Mặc dù bố mẹ chết ở nước ngoài.
Mặc dù cô gia sư đã tự tử.
Vâng, câu chuyện đó được loan ra trước khi đăng tin tìm người,
ít nhất là ở mọi công ty môi giới. Nên giờ chả ai muốn vị trí này.
Mê tín dị đoan…
tưởng tượng.
Còn cô thì sao?
Cô có uẩn khúc gì nào?
Tôi…
không ở nhà được nữa.
Ông đã bao giờ dạy một lớp học gồm 25 đứa trẻ chưa?
Chưa, hoàn toàn chưa rồi, tôi e là vậy.
Chà… ông bắt đầu thích chúng.
Yêu thương chúng.
Kể cả những đứa hư nhất.
No comments yet. Be the first to leave one.