The Haunting of Bly Manor

The Haunting of Bly Manor

Descargar subtítulo en Vietnamese

Temporada 1

Información de lanzamiento

The Haunting of Bly Manor S01 1080p NF WEB-DL DDP5 1 Atmos x264-NOGRP
The Haunting of Bly Manor S01 2020 1080p Rip 5 1 x264-R
The Haunting of Bly Manor S01 WEBRip x264-ION10
Comentario por myloc
By Request. Eps 1-9

Etiquetas

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
x264
1080
webrip
BRip
Publicado el: 2020-10-29
Descargas: 59
Para personas con discapacidad auditiva: No

Vista previa de los subtítulos en Vietnamese

Las primeras 200 líneas.

‎LOẠT PHIM CỦA NETFLIX

‎"Tình yêu của tôi và tôi

‎bị chôn sâu dưới cây liễu rũ cành.

‎Nhưng giờ tôi nằm cô độc…

‎cạnh gốc cây mà khóc thương.

‎Hát bài 'Cây liễu sầu bi',

‎bên cạnh gốc cây khóc than cùng tôi.

‎Hát bài 'Cây liễu sầu bi' ‎,

‎cho tới khi người tôi thương quay về".

‎BẮC CALIFORNIA ‎NĂM 2007

‎Xin mọi người chú ý.

‎Mọi người sẽ sớm được dùng bữa, ‎nhưng trước hết…

‎cô dâu đã nhờ tôi phát biểu.

‎Tưởng cô ấy đùa chứ!

‎Sao lại mời một thảm họa như tôi phát biểu

‎trong hôn lễ cơ chứ?

‎Nhưng, như cô ấy giải thích,

‎"Không, trời ạ. Đâu phải hôn lễ,

‎tiệc nhóm họ thôi".

‎Tiệc tối nhóm họ thôi, trời ạ!

‎Tôi phải dùng đến quyền của một người Anh ‎hơi say, mệt do lệch múi giờ

‎để nói ra hết suy nghĩ của mình.

‎Vì tôi muốn cảnh báo tất cả.

‎Người trẻ các bạn hoàn toàn không hay biết

‎mình đang dính vào rắc rối gì đâu.

‎Ồ… Đây mới là thống kê đáng sợ này.

‎Bạn có biết ‎gần như nửa cuộc hôn nhân ngày nay

‎đều không kết thúc trong ly dị không?

‎Điều đó cho thấy khả năng

‎hai bạn được nhìn nhau chết là rất cao.

‎Một kết quả được ưa thích.

‎Thực sự yêu một người nào đó

‎là chấp nhận rằng việc yêu thương họ

‎xứng đáng với nỗi đau khi mất đi họ.

‎Thế thôi.

‎Chỉ có vậy.

‎Nếu điều đó làm bạn sợ nhiều như tôi, ‎thì tôi nói, "chạy đi".

‎Trốn chạy đến bờ biển Bali mà hút chích,

‎sống hết mình suy ngẫm cuộc đời.

‎Hãy chạy khi còn có thể. ‎Các bạn còn trẻ và khỏe khoắn. Thế giới...

‎Không, tôi nghiêm túc, ‎bọn tôi đã từ chối ở lại.

‎Cô ấy từ chối.

‎Tôi đâu biết ở lại cũng là lựa chọn.

‎Có ba căn suite trong lâu đài ‎và Jack muốn ở lại.

‎- Chỉ một đêm. ‎- Trước khi đi trăng mật.

‎Mai thôi. Tiệc cưới xong, ‎ta có thể ngả nghiêng lên lầu.

‎Nhưng tôi nói, ‎"Không, sau khi nghe chuyện".

‎Khoan, chỉ nghe kể thôi.

‎- Cô không thấy cô ấy à? ‎- Không! Trời ạ, không thấy.

‎Nếu thực sự thấy hồn ma ‎của cô gái hay nữ tu khóc than ở góc,

‎- tôi sẽ chả kết hôn ở đây. ‎- Nghe kể thôi.

‎Đây từng là nữ tu viện ‎trong vài thập niên những năm 1940.

‎Nằm trong gói dịch vụ. ‎Họ kiếm thêm vài trăm đô từ chuyện ma.

‎Em thích nghe chuyện ma thú vị, ‎chỉ không muốn ngủ ở nơi như thế.

‎Bọn tôi đi trăng mật ở Ai-len.

‎Họ bảo cảnh giác Seamus, cậu bé giữ ngựa.

‎Ôi, Seamus.

‎Họ nói đầu cậu bé bị nghiền nát ‎ở chỗ bị ngựa đá.

‎Chuyện ma về con nít thì tệ hơn.

‎- Ghê rợn hơn đúng không? ‎- Tôi biết một chuyện.

‎Chà… đây thực sự ‎không phải chuyện của tôi.

‎Mà của người tôi quen.

‎Và chuyện dài lắm.

‎Chà, dường như ta có đủ thời gian và…

‎đủ rượu.

‎Sao không chứ?

‎Vậy được rồi.

‎Một câu chuyện ma.

‎Nói lại là, đây không phải chuyện của tôi,

‎nhưng nó có đủ ma các kiểu.

‎Nếu chuyện ma về một đứa trẻ

‎khiến chuyện trở nên tồi tệ hơn,

‎vậy hai đứa sẽ thế nào?

‎Một cô gái trẻ đơn độc ‎chọn nghề gõ đầu trẻ.

‎Lòng bất an, cô đã tới London ‎hồi đáp trực tiếp mẫu tin tuyển dụng…

‎của Ngài Henry Wingrave, người đang tìm ‎cho cháu trai, cháu gái nhỏ của mình

‎một cô gia sư.

‎Vị trí toàn thời gian. Hơn nữa, sống cùng

‎trong căn nhà lâu đời ở Essex.

‎Một nơi đẹp, tuyệt vời,

‎trơ trọi giữa miền quê.

‎Cô Clayton đúng chứ?

‎Cứ gọi tôi là Dani. Chào ông.

‎Mời cô ngồi.

‎- Cô là giáo viên? ‎- Vâng.

‎Hoặc đã từng.

‎Dạy lớp bốn.

‎- Ở Mỹ. ‎- Vâng.

‎Ở Anh lâu chưa?

‎Khoảng sáu tháng.

‎Sáu tháng? Trong thời gian này, cô…

‎Chà, tôi hết sức yêu thích London.

‎Trời ạ.

‎Trà? Cà phê?

‎Không, cảm ơn. Vẫn chưa rành uống trà lắm.

‎Tôi quen uống trong bình.

‎Chứa đầy đá viên.

‎Và mấy lát chanh gắn lên nữa.

‎Ở đây mọi thứ khác biệt rõ.

‎Vâng, đúng vậy.

‎Cô chưa có kinh nghiệm gia sư.

‎À thì… tôi có kha khá kinh nghiệm ‎với trẻ con, ông Wingrave.

‎Trong lớp thôi, còn đây là ‎vị trí toàn thời gian, sống cùng.

‎Tôi biết, đó là lý do

‎- tôi đáp lại quảng cáo. ‎- Bọn trẻ tuyệt.

‎Rất đặc biệt. Cháu trai và cháu gái tôi.

‎Những đứa trẻ đặc biệt, như tôi đã nói.

‎Nhưng rất thách thức, với cả hai đứa.

‎Miles, cháu trai tôi, ‎bị đuổi khỏi trường nội trú sớm.

‎Nó cần được dạy dỗ, ‎kỷ luật hơn bao giờ hết, e là thế.

‎Cho hỏi sao cậu bé bị đuổi?

‎- Học kỳ mùa xuân chưa dừng… ‎- Hãy kèm nó

‎để không tụt lại phía sau.

‎Về mặt đó, kinh nghiệm dạy học của cô ‎có thể thực sự có ích.

‎Tương tự với Flora,

‎cháu gái tôi.

‎Cô cũng dạy kèm nó.

‎Địa điểm mà quảng cáo của ông đề cập ‎là ở miền quê, đúng không?

‎Ở Bly,

‎căn nhà miền quê của gia đình tôi.

‎Bọn trẻ quen thuộc với Bly, chúng…

‎dành cả mùa hè ‎và ngày nghỉ cùng bố mẹ ở đó,

‎trước khi họ qua đời.

‎Một trang viên đẹp và tuyệt vời.

‎Có vài người nữa ở nơi đó.

‎Đầu bếp và thợ làm vườn. ‎Họ sống trong thị trấn.

‎Có một quản gia sống cùng, nhưng bọn trẻ…

‎thuộc trách nhiệm của mỗi cô mà thôi.

‎Đừng đến tìm tôi ‎trừ phi có chuyện khẩn cấp.

‎Tôi cực kỳ bận rộn.

‎Tôi hiểu.

‎Ông biết đấy,

‎một trong những bổn phận đặc biệt hơn ‎của tôi ở trường

‎là quan tâm những em có nhu cầu cao nhất,

‎- những em có bố mẹ qua đời… ‎- Có uẩn khúc gì à?

‎Sao cơ?

‎Uẩn khúc. Cô tầm bao nhiêu tuổi?

‎Ba mươi?

‎Tầm 24 đến 26?

‎Tôi không rõ…

‎cô có chuyện gì uẩn khúc?

‎Cô trẻ hơn ‎hầu hết những người ứng tuyển khác.

‎Điều gì khiến cô gái trẻ như cô

‎muốn từ bỏ cuộc sống ‎để đi chăm sóc con người khác vậy?

‎Lại còn từ bỏ cuộc sống ở Mỹ. ‎Vị trí toàn thời gian nữa.

‎Nói thật là, tôi thấy rất lạ.

‎Tôi cũng thấy lạ nữa.

‎Ý tôi là vị trí này. Vị trí toàn thời gian ‎tại một trang viên xinh đẹp ở quê,

‎dạy hai đứa trẻ đặc biệt. Nhưng tôi thấy ‎quảng cáo này sáu tháng trước.

‎Lúc mới tới London.

‎Kể từ đó, tháng nào tôi cũng thấy nó.

‎Tôi thấy vị trí này dễ tìm người.

‎Ít nhất, như ông đã miêu tả.

‎Nên tôi cho là ông nói đúng.

‎Có uẩn khúc gì vậy?

‎Đó mới chính là vấn đề.

‎Cảm ơn.

‎Chào James.

‎Tôi biết mình đã trượt phỏng vấn ‎và tôi thấy rất ổn.

‎Mà đây là lần xin việc kỳ lạ nhất đời.

‎Tôi nghĩ ta hãy ‎nâng cốc chúc mừng, ông Wingrave.

‎Hay ông muốn pha nó với trà hơn?

‎Vậy…

‎giờ ông có thể kể rồi chứ?

‎Nói thật, tôi rất tò mò đấy.

‎Về chuyện gì?

‎Uẩn khúc ấy.

‎- Không. ‎- Không, kể đi nào!

‎Chà…

‎tôi cho là do sự tưởng tượng.

‎Chẳng ai muốn vị trí này.

‎Thôi nào. Không ai à?

‎Đã tìm được một người trong một thời gian.

‎Mùa hè năm ngoái.

‎Một cô gái trẻ đầy triển vọng.

‎Bọn trẻ thích cô ấy.

‎Rồi cô ấy…

‎Chà, tôi cho là cô ấy đã chết.

‎Nói thẳng ra cô ấy chết là do mình.

‎Nói đúng hơn là cô ấy muốn thế,

‎nhưng cô ấy chết ‎trên trang viên chúng tôi.

‎Người ta mê tín dị đoan, nhất là ở quê.

‎Giờ thì câu chuyện loan ra.

‎Những đứa trẻ sống trong căn nhà lớn đó ‎có bố mẹ đã qua đời.

‎Giờ cô gia sư của chúng cũng chết.

‎Mặc dù bố mẹ chết ở nước ngoài.

‎Mặc dù cô gia sư đã tự tử.

‎Vâng, câu chuyện đó được loan ra ‎trước khi đăng tin tìm người,

‎ít nhất là ở mọi công ty môi giới. ‎Nên giờ chả ai muốn vị trí này.

‎Mê tín dị đoan…

‎tưởng tượng.

‎Còn cô thì sao?

‎Cô có uẩn khúc gì nào?

‎Tôi…

‎không ở nhà được nữa.

‎Ông đã bao giờ dạy một lớp học ‎gồm 25 đứa trẻ chưa?

‎Chưa, hoàn toàn chưa rồi, tôi e là vậy.

‎Chà… ông bắt đầu thích chúng.

‎Yêu thương chúng.

‎Kể cả những đứa hư nhất.

Comentarios

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left