Las primeras 200 líneas.
Nhanh hết cỡ rồi bạn!
- Mau lên! - Bodzio! Bắt kịp nó! Mau lên!
Bodzio, mau nữa lên!
- Mau, tiến lên. - Michał, ê này. Xe cậu mà!
Giờ sang số đi!
- Sang số mau! - Sắp rồi…
- Có thế chứ! Đúng rồi! - Tiến lên!
- Mau! Ngay lúc này! Đúng rồi! - Mau!
Đuổi kịp rồi!
Bố phải làm thế sao?
Bố, cứ để nghe đi.
…là năm nay Hel sẽ không làm bạn thất vọng.
Không mây, gió thổi hướng bờ đạt 17 nút trong vịnh.
Thời tiết hoàn hảo cho các tay lướt ván mới chơi và kỳ cựu.
Hoàn hảo cho mọi người.
Antoś.
Xem ai dậy rồi này.
Đừng khóc nữa bé con. Ngoan nào.
Một chút nữa là tới rồi.
Chào con, Antoś.
Chào cưng.
- Cố lên! - Ta làm được mà. Cố lên!
Nổ máy rồi. Có thế chứ. Đi thôi!
Đi, Bodzio!
Sasza!
Tình hình cả nhóm?
Lên xe hết rồi!
- Cảm ơn bác! - Xin chào.
Xin chào đằng ấy!
Thế nào rồi, các cậu? Ta sắp bay lên chưa?
- Michal! - Làm luôn đi!
Bay đây.
NETFLIX GIỚI THIỆU
GIÓ MISTRAL KHÁCH SẠN & SPA
Xin chào, các quý cô.
Hoan nghênh.
- Chào ông Miron. - Rất vui gặp ngài.
Chào mừng trở lại. Rốt cục ngài cũng tới.
Chìa khóa trong xe đấy.
Nơi này khác nhiều quá.
Lại đây với mẹ. Nào.
Ôi trời. Xin chào, nhà vô địch!
Sao cậu buồn vậy?
Đừng lo. May làm sao, tớ là kẻ ăn nước mắt đây.
Đây là một màn ảo thuật…
Ngon quá. Lại thấy nước mắt nữa này.
Ôi ngon tuyệt.
Chà.
Ú òa!
Giáo sư?
Đôi mắt đẹp của tôi nhìn thấy ai đây?
Xin chào.
- Tôi thế nào? - Ngày càng trẻ ra.
Nhưng tôi chả thể nhận công.
Tôi sống cùng chồng ở Brussels. Nhưng rất nhớ anh.
Gặp lại ở bữa tối nhé. Chào.
Xin lỗi đã để các vị phải chờ.
Nhưng dãy phòng đã sẵn sàng. Vẫn giống mọi khi, Giáo sư.
Cảm ơn rất nhiều.
Đi thôi.
Ania.
Không chở hết đâu. Con đi lượt sau.
Ania.
Bác không chắc có phù hợp không khi một ông già ôm một cô gái trẻ đẹp.
Nhưng kệ đi. Ta chỉ sống có một lần mà. Nhỉ?
Bác nên ôm cháu chứ.
Xin thứ lỗi. Ông Miron?
Linh vật này gây khó chịu lắm. Phải loại nó đi thôi.
Nhưng cậu trai đó hè nào cũng làm ở đây.
Năm nay các quy định khác rồi.
Sao? Ông chưa để ý à?
Xin lỗi đã xen vào, nhưng chú gấu thật sự đã giúp nhà cháu
dỗ cho em cháu cười. Không hề dễ. Thiếu nó là nhà cháu cũng chịu luôn.
Hãy đảm bảo cậu ta giặt sạch và khử trùng kỹ lưỡng bộ đồ đó.
"Đảm bảo".
Lại đây nào…
Rồi. Mình đi về nhé. Ừ, về nào.
Cảm ơn. Hết rồi đấy.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Cho phép tôi?
Được.
Đầu Mẩu.
Ania.
"Đầu Mẩu" là nghệ danh của tôi.
- Bạn bè gọi tôi là Janek. - Chào cậu, Janek.
- Vụ ở khách sạn vừa nãy, cảm ơn nhé. - Không có gì.
Được rồi.
Hút thuốc chắc chắn là có hại cho sức khỏe. Nhưng…
Giúp tôi nhé? Như người ta nói…
tất cả thứ gì hay ho
thì đều hoặc là có hại cho sức khỏe, gây béo,
hoặc là vô đạo đức.
Tôi lại thích thứ hay ho.
Chỉ đôi khi bộ lông bốc mùi. Mà tôi có cách rồi.
Thôi, đi đây, không mụ đanh đá đó sẽ giết tôi.
Cậu về hay ở?
Ở lại. Tôi đã đợi việc này lâu lắm rồi.
Chắc rồi.
Hẹn gặp lại. Tôi tới chỗ lũ trẻ.
Ồ, vợ nghị sĩ Nghị viện châu Âu cũng tới.
Lại một mình.
Khôn đấy. Chả bao giờ chở củi về rừng.
Ông Gąssowski nom cũng rất được.
Phải, rất điển trai.
- Mong là đến tuổi ông ấy mẹ cũng thế. - Nhưng em bằng tuổi ông ta mà.
Các ngôi sao của đêm nay đến rồi kìa.
- Hel chào đón Warsaw. - Xin chào.
Không chịu nổi một mùa hè nữa thiếu các bạn đâu. Thật. Không đời nào.
Chào, Andrzejek.
- Ôi trời. - Chào cô ạ.
Cháu lớn quá rồi. Cô rất mừng được gặp cháu.
Rất vui vì cháu đến đây. Cháu biết chứ?
Ngồi đi nào. Ngồi cạnh Kuba nhé.
- Em đẹp lắm. - Cảm ơn anh.
Chà, chà…
Tám chuyện xong rồi hả?
Dĩ nhiên. Trò tiêu khiển ưa thích của nhà tôi mà.
Anh có còn nhớ những việc điên rồ ta từng làm ở đây?
Làm gì có.
- Anh ta uống lắm nhất. - Ừ, phải.
Dĩ nhiên.
Chào buổi tối.
- Mọi thứ có ổn không ạ? - Tốt.
Tôi tên là Miranda.
Nếu các vị cần gì, nhân viên phục vụ sẽ đến ngay.
Cứ cho tôi biết nhé.
- Mỗi người một ly Aperol để khai vị? - Cháu không, cảm ơn.
- Hai ly Aperol nữa. - Nhất định rồi.
Thôi nào, ngừng đi. Thật là.
- Maruś, bình tĩnh. Dừng lại. Ngay. - Thôi được.
- Này, gia đình tôi muốn báo tin. Tin tốt. - Nhà tôi cũng có, mà nhà anh trước đi.
Được, nhà tôi nói trước.
Cả nhà tôi sẽ về sống ở Ba Lan vĩnh viễn.
Cảm ơn.
Đại dịch đã khiến nhà anh rời London?
Không đời nào. Thế nó không tàn phá nhà anh à?
Ngược lại mới đúng. Tôi đã phải thuê thêm bác sĩ.
Chúng tôi bận lắm. Nhưng tôi không phàn nàn gì.
- Bố cũng mở rộng mà. - Ừ.
Nhà cháu sẽ mở một hãng luật mới. Lần này ở Warsaw.
Và sẽ quản lý văn phòng London…
Từ xa.
- Rồi, giờ đến tin tức của nhà tôi. - Mong là tốt.
Vậy là hai đứa trẻ sẽ bỏ lỡ nhau rồi.
Vì Ania đã thi đỗ trường y.
Thuộc King's College. Đứng đầu. Tôi vỡ òa vì tự hào.
Tin tức tuyệt vời.
Và đáng kinh ngạc.
Quả là một thành công lớn.
Hoan hô. Giỏi lắm cháu gái.
Mareczek, nào.
Dĩ nhiên, chúng ta sẽ cụng ly sâm panh
mừng thành công của Ania.
- Phục vụ! - Bố xin lỗi.
Cho chúng tôi gọi sâm panh nhé?
Cảm ơn rất nhiều.
Chúc mừng em.
Em chắc chắn sẽ tiếp quản phòng khám nhỉ?
Em chưa biết.
Em vẫn đang cân nhắc
liệu có không quá sớm…
Dĩ nhiên con vẫn còn thời gian.
Cứ làm bác sĩ nội trú khoa nhi, rồi ta sẽ xem.
Sâm panh của các vị.
Ania vẫn sẽ có nhiều ý tưởng nữa, nhưng…
Cậu định cứ đứng thế, hay…?
- Ồ, có thế chứ. - Nó chắc chắn sẽ là bác sĩ giỏi.
Là danh từ giống cái.
- Đực hay cái thì có gì khác biệt? - Bố, con là nữ giới.
- Xin tha lỗi. - Không, tôi mới xin lỗi.
- Đừng chạm vào con tôi. - Bố.
Cậu có đúng là phục vụ? Hồi xưa là không thể có.
- Ania. Vẫn ổn chứ? - Đâu phải lỗi cậu ta.
- Cô bé được nhận… - Anh Michał.
Marek, đừng nói nữa, thật là.
Việc này sẽ không xảy ra nữa.
Tôi thành thật xin lỗi. Sâm panh sẽ miễn phí, chắc chắn rồi.
- Ít ra là thế. - Nên thế.
Chờ đã.
Tôi xin lỗi.
Cảm ơn.
"Cảm ơn?"
Nếu không phải nhờ anh và chai sâm panh,
chắc tôi sẽ chẳng có cớ gì trốn khỏi đó.
Dù gì thì cô gan đấy. Tôi chẳng chịu nổi một giây ở đó.
- Anh nghe thấy hả? - Tôi không cố ý, nhưng đúng vậy.
Phục vụ đều vô hình mà.
Tôi xin lỗi.
Đừng xin lỗi và cảm ơn thêm nữa.
Cô an toàn. Điều đó mới quan trọng.
- Cảm ơn. - Xin lỗi. Ta vừa giao hẹn gì nhỉ?
Chúng ta có hẹn gì sao?
Chúc ngủ ngon.
Ania?
Ania.
Con thật sự phải khiến bố nom như kẻ bạo chúa thế?
Bố phải để thiên hạ xía vào cuộc đời của mình… của con?
Nhưng ta đã nhất trí đến một ngày… Rằng ngày nào đó con sẽ làm việc với bố.
- Con cũng biết bố lo lắng mà. - Bố lo con có chính kiến riêng?
Con mất rất lâu mới có được một đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.