Las primeras 200 líneas.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
MỌI NHÂN VẬT, SỰ KIỆN, TỔ CHỨC VÀ BỐI CẢNH ĐỀU LÀ HƯ CẤU
Yoon Se Ri.
Chưa có ai đến cả.
Cũng không liên lạc được.
Không phải đã có chuyện chứ ạ?
Phải làm sao bây giờ?
Chúng ta phải xuất phát rồi.
Bệnh nhân bị bắn vào vùng ngực. Đã tiêm tĩnh mạch.
- Bị bắn à? - Vâng.
- Chuẩn bị phẫu thuật. - Rõ.
Bị bắn bao lâu rồi?
Hơn 11 phút, tính cả thời gian đi. Đã hồi sức tim phổi.
Xem dấu hiệu sinh tồn.
Truyền tĩnh mạch trung tâm, xác định công thức máu.
Huyết áp, 60 trên 40. Độ bão hòa oxy, 80.
Huyết áp thấp, hãy truyền cả hai mạch.
Chuẩn bị truyền máu.
Xảy ra tràn khí màn phổi và tràn máu màn phổi do bị bắn.
Đặt ống nội khí quản cho cô ấy đã.
Truyền máu xong rồi chụp X quang.
Vâng.
Anh là người bảo hộ sao?
Vâng.
Tình trạng đang rất nguy kịch.
Vì tràn khí màng phổi do bị bắn
nên phải đặt ống nội khí quản ngay.
Sau đó sẽ phẫu thuật lấy đạn ra.
Anh có một người anh trai.
Sau khi mất đi anh ấy, anh đã rất đau khổ.
Vì thế anh đã hạ quyết tâm.
Anh sẽ sống mà không để mất đi ai nữa.
Sẽ sống một cuộc đời không hạnh phúc.
Sẽ không mơ ước về tương lai,
mà chỉ âm thầm sống qua ngày.
Kể từ đó...
Anh không còn ngủ ngon giấc,
không còn cười đùa,
không chơi đàn,
và cũng không yêu thương nữa.
Cho đến một ngày, em rơi vào thế giới của anh.
Trước khi gặp em,
anh đã sống như vậy.
Se Ri, con sao rồi?
Giờ đây,
dù hàng ngày phải sợ hãi vì có thể đánh mất em,
anh vẫn muốn có em trong đời.
Dù có đau khổ vì giấc mơ ấy không thể thành sự thật,
anh vẫn muốn tha thiết mơ về tương lai.
Vì vậy...
Xin em hãy sống.
Em nhất định phải sống
để nghe câu chuyện anh kể.
Những chuyện anh chưa kể với em
vẫn còn...
nhiều lắm.
Không ai lên xe cả sao? Toàn bộ?
Vâng. Xe đã đợi thêm hai tiếng so với giờ hẹn
nhưng không ai đến cả.
Cũng không liên lạc được.
Nếu chẳng may Bộ Quân sự phát hiện chuyện này
thì sẽ nghiêm trọng đấy ạ.
Chuyện này
có những ai biết rồi?
Mới chỉ có sĩ quan tại hiện trường và tôi biết thôi ạ.
Sau thế vận hội quân sự lần này,
Bộ Tư lệnh và Bộ Quân sự
sẽ tổ chức tái vũ trang và hội nghị thượng đỉnh.
- Chuẩn bị đi. - Vâng.
Vấn đề là Bộ trưởng Quân sự có để yên không.
Có vẻ Bộ trưởng Quân sự có liên hệ với Cho Cheol Gang.
Chúng ta cần kế sách để đối phó.
Đến người cử đi đưa nó về cũng không về thì phải làm sao?
Điên mất. Sao cô ấy vẫn chưa tỉnh?
Có khi nào họ hết máu không?
Đồng chí Se Ri mất nhiều máu mà.
Tôi nhóm máu O.
Không phải cô ta cũng nhóm máu O sao?
Nếu thiếu máu thì tôi hiến được.
Trung đội trưởng cũng cùng nhóm máu với cô ấy.
Nếu họ còn thiếu máu, anh ấy đã hiến máu rồi.
Bệnh viện ở Nam Triều Tiên có nhiều máu nên chắc không có vấn đề gì đâu.
Vậy sao còn chưa tỉnh nữa? Đã ba ngày trời rồi!
Không phải...
đã xảy ra
bất trắc gì chứ?
Đồng chí Se Ri...
Mà này, tôi đưa thẻ để mọi người dùng thoải mái,
mà cũng chẳng tiêu bao nhiêu.
Nên tôi đã chuẩn bị cho mỗi người một món quà.
Tôi điều hành một công ty thời trang mà.
Tôi muốn tặng mỗi người một bộ quần áo.
Kích cỡ thì tôi ước lượng bằng mắt
nên mong là sẽ vừa.
Đợi chút nhé.
Đâu cần phải thế.
Đúng là người đẹp vì lụa.
Ai cũng bảnh bao cả.
Đương nhiên rồi. Bình thường không ăn diện thì thôi,
chứ diện lên thì cũng chẳng kém người Seoul đâu.
Ừ thì, mặc thế này ra ngoài, người ta sẽ lại hỏi đường đấy.
Giống người Seoul lắm.
Giống nhỉ?
Eun Dong mặc hơi chật à?
Không đâu. Vừa lắm. Mặc còn ấm nữa.
Tôi rất thích.
Tôi đâu có làm gì để được nhận quần áo.
Tôi ngại quá.
Anh khách sáo rồi.
Tôi biết ơn anh vì đã bất chấp nguy hiểm để đưa ra quyết định khó khăn.
Cô đừng nói vậy. So với những việc tôi đã làm thì...
Tôi từng gặp U Pil rồi.
Thằng bé nói bố đã dạy rằng
bạn bè phải đối xử tốt với nhau.
Nhưng tôi lại bảo thằng bé không nên làm theo.
Tôi nói rằng thế giới này đâu phải màu hồng.
Còn bảo nó phải đánh phủ đầu, kẻo bị kẻ khác bắt nạt.
Dù vậy nhưng trong lòng,
tôi vẫn mong lời bố U Pil dạy là đúng.
Tôi đã nghĩ vậy đấy.
Giá như thế giới này
màu hồng thật thì tốt quá.
Được vậy thì ít ra
sau này chúng ta cũng có thể hỏi thăm nhau.
BỆNH VIỆN TAEHEUNG
Vậy là hắn chuẩn bị nổ súng,
nhưng cô ấy lái xe lao vào giữa?
Vâng, tôi nghe nói như vậy.
Là đạp nhầm chân ga à?
Cũng phải. Bình thường gặp nguy hiểm thì phải bỏ chạy chứ.
Thế mới nói.
Đằng sau có thiếu gì đường chạy trốn.
Sao cô ấy lại lao vào đó chứ?
Đúng. Nói vậy nghĩa là lúc viên đạn được bắn ra,
cô ấy đã tự lao tới để đỡ đạn.
Đó đâu phải giám đốc.
- Cô ấy sẽ không làm thế. - Tuyệt đối.
Người cứu Yoon Se Ri là anh ấy sao?
Không. Không phải cậu ta.
Sao cậu lại ngồi khóc ở đây?
Giám đốc của chúng ta mới sống sót trở về. Giờ lại...
Xin anh, nhất định phải bắt được tên trời đánh đó.
Tôi xin anh.
- Xin lỗi anh. - Tôi xin anh đấy.
- Sao vậy? - Thôi nào.
Nhân chứng đâu?
Tôi sẽ đưa anh ta đến. Đứng dậy ngay!
- Xin anh đấy. - Bỏ anh ấy ra.
Vào trong đi! Mời theo tôi.
BỆNH NHÂN YOON SE RI
Chào cô.
Chào cô.
Này anh.
Người đàn ông kia là ai thế?
Anh ta là vệ sĩ cá nhân của giám đốc ạ.
Ôi trời. Vệ sĩ cá nhân nghĩa là dính lấy nhau sao?
Vâng, đại loại thế ạ.
- Người của công ty nào vậy? - Dạ?
- Anh có số điện thoại không? - Dạ?
Nhà có đàn ông sao?
Vâng.
Gửi sơ yếu lý lịch của anh ta cho tôi.
Dạ?
Cô cần sơ yếu lý lịch làm gì?
Tôi bảo gì thì anh làm đó đi.
Đừng có hỏi lại.
À, vâng.
Vậy tôi xin trả lời cô.
Giám đốc giữ sơ yếu lý lịch của anh ta. Tôi không giữ.
Và dù tôi có giữ,
tôi cũng không đưa khi giám đốc chưa cho phép.
Tôi xin phép.
Lựa chọn của Se Ri đúng là chọn không lầm người.
Tôi đến lấy lời khai của nhân chứng.
Giữa Seoul rất hiếm khi có nổ súng.
Chúng tôi cũng đang phân tích đoạn băng ghi lại,
nhưng lời khai của anh có thể giúp bắt được hung thủ.
Đầu tiên, cho tôi xem chứng minh thư nhé?
CỘNG HÒA NHÂN DÂN TRUNG HOA
THẺ TẠM TRÚ CHO NGƯỜI NƯỚC NGOÀI
Thì ra là kiều bào Trung Quốc.
Đã có trình báo còn một người bị bắn chưa?
Không. Đâu có thêm ai nữa.
Vậy các anh đã tìm qua
các phòng khám, cơ sở y tế nhỏ lẻ gần hiện trường vụ án chưa?
Sao?
Hung thủ cũng bị trúng đạn.
Hắn không thể trị thương ở bệnh viện bình thường
nên chắc hắn sẽ phải đến những nơi đó.
Anh ta không sao chứ?
Ừ. Tôi đã lấy hết đạn ra rồi.
Thanh toán đầy đủ cho tôi đấy.
Đương nhiên rồi. Cuối tháng tôi sẽ trả bằng tiền mặt.
Trời ạ.
Tâm trạng thế nào, sau khi chết đi sống lại?
Sao lại cứu tôi?
À, chuyện đó...
Tôi không thể để khách của mình chết
mà chưa thanh toán hết tiền.
Dĩ nhiên anh cũng phải trả phí phẫu thuật hôm nay.
No comments yet. Be the first to leave one.