Las primeras 200 líneas.
CHÀNG QUỶ CỦA TÔI
Liệu có số phận nào
đã được định sẵn cho ta và em không?
Nếu có thứ gọi là số phận,
thì lẽ nào…
chúng ta thật sự không thể thoát khỏi
vòng lặp của nó sao?
TẬP 12 VỊ CỨU TINH HỦY DIỆT
Thiếu gia dậy rồi ạ.
Hôm nay trời thật đẹp, thưa Thiếu gia Yi Sun.
- Chào buổi sáng, Thiếu gia. - Chào buổi sáng, Thiếu gia.
Thiếu gia Yi Sun!
Ta từng là nhân loại.
Chỉ cần tồn tại thôi
là đã đặc biệt đến mức nhận được sự tôn kính
và yêu quý của cả làng.
Thiếu gia!
Thiếu gia Yi Sun!
Đã bảo đừng mè nheo nữa.
Cũng bớt kêu réo lại. Mòn hết tên ta rồi.
Tiên sinh sắp tới dạy rồi. Giờ ngài đi ngắm hoa sao được?
Lão gia mà biết sẽ không bỏ qua cho ngài đâu ạ.
Chỉ cần ngươi không nói, sẽ không có gì xảy ra.
Tôi không ngậm miệng được đâu.
Sinh ra đã tô hô rồi.
Tóm lại là ngài không được đi.
Nếu ngài cứ đòi đi thì…
đừng lên giẫm tôi. Đau lắm. Đây! Hãy bước qua tôi đi.
Nhà ngươi thật là!
Vậy càng tốt.
Cảnh đẹp sẽ là của riêng ta.
Thiếu gia bước qua thật à?
Là ngài lén bỏ đi đấy nhé!
Tôi không biết gì đấy nhé!
Ngài ấy cứng đầu thật nhỉ?
Điểm ngắm lý tưởng ở đâu đây mà nhỉ?
Cô nương, khoan đã!
Ôi, lạnh, lạnh quá!
Lần đầu gặp mà ta thất lễ quá.
Ta đọc sách nhiều rồi nên ra đây hóng gió.
Cô nương đừng sợ.
Ta không phải kẻ xấu. Ta là…
Seo Yi Sun.
Trong làng này, đâu có ai chưa nghe danh ngài.
Danh tiếng ta đúng là lừng lẫy ở làng này thật.
Tuy nhiên,
ta lại chưa từng thấy cô nương.
Xem ra cô nương từ nơi khác đến.
Vì không lý nào ta lại không biết mỹ nhân…
Tất nhiên,
ta bận học nên cũng đâu có thời gian giao lưu với nữ nhân.
Đó có thể là lý do.
Thật vậy sao ạ?
Lời đồn tôi nghe lại khác.
Lời đồn gì?
Ngài thân là độc đinh ba đời của một gia môn danh giá
mà lại không tu chí học hành.
Dù vậy, thân phụ cũng không rầy la
vì xót con trai mất thân mẫu từ sớm do bệnh tật.
Người ta nói, ngài là kẻ ăn chơi
có số hưởng phúc nhất thiên hạ.
Xem ra cô nương
rất quan tâm đến ta.
Cô nương biết khá nhiều về ta.
Nhưng ta chẳng biết gì về cô nương cả.
Chẳng hay quý danh của cô là gì?
Thiếu gia!
Thiếu…
Thiếu gia! Thiếu gia Yi Sun!
Sao ngài đành đoạn bỏ tôi lại mà đi…
Khoan, đợi đã! Kìa…
Sao ngươi lại nhìn ta bằng ánh mắt đó?
Xem ra lại có thêm lý do cản trở ngài học hành rồi.
- Chỉ cần ta hạ quyết tâm… - Gì thì gì,
cô ấy quả là đẹp như lời đồn.
Ngươi biết cô nương ấy là ai sao?
Vâng, biết chứ.
Là tiểu thư nhà ai thế?
Không phải con nhà quý tộc,
mà là kỹ nữ bậc nhất từ Hanyang đến.
Kỹ nữ?
Nghe nói cô ấy có học thức, múa cũng rất đẹp nên nức tiếng ở Hanyang.
Sao cô ấy lại hạ cố đến chốn khỉ ho cò gáy này nhỉ? Nghĩ mới thấy…
là để gặp tôi sao?
Mà cô ấy tên gì nhỉ?
Tên của cô nương ấy là gì?
- Đại nhân, ngài uống thêm đi. - Đại nhân, thêm một ly đi ạ.
- Được rồi. - Hôm nay, ngài có vẻ vui.
Wolsim đến rồi ạ.
Ơ hay?
Chuyện hoang đường gì thế?
Nghe nói lúc ở Hanyang cô ta cũng làm giá lắm.
Mặt cô ta hất lên trời luôn mà.
Wolsim.
Thì ra là Wolsim.
Ta xin lỗi.
Lần trước ta tìm đến chỉ vì muốn gặp cô nương mà thôi.
Nếu có thất lễ, mong cô nương lượng thứ.
Ngài thất lễ gì với tôi?
Tuy ta không thể nói rõ ra là gì…
Đừng xin lỗi khi không biết lý do.
Khoan. Đợi đã…
Ò ó o o!
Thiếu gia!
Tôi biết Thiếu gia thích ngủ hơn ăn cơm,
nhưng hãy để sự lười biếng nghỉ ngơi chút đi ạ.
Không là rã người đấy ạ.
Ai đây?
Còn mơ ngủ hả?
Hầu hạ ta cả đời rồi mà không nhận ra.
Đời nào Thiếu gia nhà tôi dậy giờ này.
- Chuyện này là sao? - Seok à.
Ta đã hạ quyết tâm từ nay sẽ tu chí học hành.
Vì cớ làm sao vậy ạ?
Vì đây là dáng vẻ vốn có của ta.
Để tôi đi sắc thuốc liền.
"Phàn Trì vấn nhân, Tử viết ái nhân, vấn tri, Tử viết tri nhân.
Phàn Trì hỏi về nhân,
Khổng Tử đáp, 'nhân là yêu người'."
Ngài đang làm gì vậy?
Ôi, cô nương!
Thật là tình cờ quá đi!
Tình cờ thật sao?
Ta đang vừa đọc quyển Đại Học vừa nghe tiếng suối chảy.
Có thể gọi là vừa học vừa ngắm cảnh.
Chắc cô nương cũng tới đây với cùng lý do đó,
nhưng nam nữ thụ thụ bất thân,
nên cô nương hãy dùng tảng đá đằng xa kia đi.
Tảng đá này là của ta.
"Phàn Trì hỏi về trí.
Khổng Tử đáp, 'trí là biết người'."
ĐẠI HỌC, CÓ BÌNH GIẢI BỔ SUNG
Ngài chuyển ra đây sống rồi sao?
Ta thấy học ở đây dễ tập trung hơn.
Ngài chẳng giống đang học tập chút nào,
theo như tôi thấy.
"Danh bất chính, tắc ngôn bất thuận. Ngôn bất thuận, tắc sự bất thành.
Danh phận không chính đáng, lời nói sẽ không thuận lý.
Lời nói không thông thuận lý, việc sẽ không thể thành."
Thật là thâm thúy!
Không sao đâu. Không sao hết.
Để ta đi lấy về cho.
Nguy hiểm đấy ạ.
Từ nhỏ ta đã học về kiếm thuật, cung thuật và cả thương thuật,
để rèn luyện tinh thần và thể lực.
Việc tầm này dễ như…
Dễ như ăn cháo nguội.
Ta đi rồi về ngay.
Nhưng mà…
Cô nương đừng lo.
Thiếu gia!
Thiếu gia!
Đứng lại đó!
Đừng trôi nữa mà!
Thiếu gia!
Thiếu gia!
Thiếu gia Yi Sun!
Thiếu gia!
Thiếu gia Yi Sun!
Tìm thấy rồi!
Chính ta đã tìm ra! Seo Yi Sun!
Cô nương.
Cô nương, hài của cô đây rồi.
Ta tìm ra rồi này.
Ngài có biết nghĩ không vậy?
Chiếc hài này có là gì đâu?
Lỡ vì nó mà ngài có chuyện gì thì sao?
Cô như vậy là…
đang lo cho ta đó sao?
Sao tôi lại phải lo cho ngài?
Đừng bao giờ làm vậy nữa.
Ngài vẫn ổn chứ?
Từ nhỏ ta đã học về cung thuật, kiếm thuật và cả thương…
Đưa tôi.
Không sao, cứ để ta.
Hong quần áo trước đã.
Thôi nào, sắp khô rồi.
Vì không nguồn nhiệt nào ấm hơn cơ thể người.
Ngài làm cháy bây giờ.
Ơ hay.
Ta đang lạnh đấy.
Hanyang là nơi thế nào?
Chắc sẽ to lớn và lắm thứ hay ho hơn nơi này nhiều nhỉ?
Đúng là ở đó to hơn, đông đúc hơn và ồn ào hơn nơi này nhiều.
Nhưng sao cô nương lại rời bỏ Hanyang để về đây?
Xin thứ lỗi, ta hỏi hơi khiếm nhã rồi.
Tôi đã từ chối múa cho một vị quan lớn xem.
Tuy biết mình chỉ là kỹ nữ thấp hèn
nhưng tôi thật sự không thể động dù chỉ một ngón tay
khi trong lòng không muốn múa.
Một kỹ nữ hèn mọn lại dám khước từ yêu cầu của một nhân vật quyền quý
thì giữ được cái mạng là đã mang ơn lắm rồi.
Hẳn là có một lý do nào đó…
khiến cô nương không thể múa.
Điệu múa mà người quyền quý đó không xem được, ta lại được xem mỗi ngày.
Ta biết trả ơn cô thế nào đây?
Thiếu gia đã trả cho tôi rồi mà.
Ta sao?
Đom đóm kìa.
Ta luyến mộ nàng, Wolsim à.
No comments yet. Be the first to leave one.