Las primeras 200 líneas.
Edit, Resync bởi Nguyên Lý.
Hồng khô
và cua ngâm tương.
Để xem nào.
Là ai
đã dâng những thứ này cho quả nhân hả?
Để xem nào.
To gan!
Không phải là mẫu thân đâu ạ.
Con sẽ chịu phạt.
Con...
Chuyện này là do con gây ra.
Vậy sao?
Bệ hạ.
Bỏ ta ra.
Nội quan!
Dạ, thưa Bệ hạ.
Đi thôi.
Mẫu thân không sao chứ ạ?
Thái tôn,
không phải ta làm đâu.
Ta không hề chuẩn bị món ăn đó.
Con biết mà, con biết không phải do mẫu thân làm.
Thưa tổ mẫu,
con
xin khẩn cầu một điều.
Xin tổ mẫu hãy che chở cho mẫu thân của con.
Con chỉ xin người một điều đó thôi ạ.
Được rồi.
Cảm tạ ân điển của tổ mẫu.
Tạm thời
người hãy về tư gia đi.
Điện hạ, điện hạ!
Điện hạ!
Công chúa Hwa Wan.
Ngoại trừ công chúa ra,
tất cả lui hết ra ngoài cho ta.
Nương nương bảo con ở lại làm gì thế?
Nương nương có gì muốn nói ạ?
Thái tôn đã bảo Huệ tần đã nhờ vả người
nên trong lúc ta không hay,
nương nương và Thái tôn đã thân thiết với nhau hơn rồi đó nhỉ?
Với một đứa cháu không máu mủ gì,
ta có nên thân, thiết với Thái tôn không?
Dẫu vậy thì hôm nay
ta không thể chấp nhận được chuyện xảy ra với Thái tôn.
Vì ta
đã đưa cho Thái tôn
món canh đậu.
Canh đậu ư?
Không chỉ có mình Thái tôn đâu.
Ta còn cho công chúa và Thục nghi món canh đậu đấy.
Nếu không phải là Thái tôn
thì hôm nay tất cả đều sẽ gặp chuyện lớn rồi đấy.
Nếu Bệ hạ xử tội Huệ tần
thì sau đó sẽ ra sao đây?
Tiếp theo sẽ tới lượt công chúa đấy.
Rồi Thục nghi,
các phi tần khác
và cả ta nữa.
Làm sao Phụ hoàng có thể làm như vậy được?
Phụ hoàng rất yêu quý con cơ mà.
Ngươi đã làm cái gì vậy hả?
Ngươi là đứa con gái được cưng chiều đúng không?
Là con gái rượu của Phụ hoàng ngươi.
Nhưng nghĩ lại thì
khi Hoàng thượng cho Thái tôn chấp chính,
ngươi biết con trai mình đã làm trò gì đúng chứ?
Mau rút khỏi chuyện này ngay.
Ngươi nghĩ dùng cách này có thể hãm hại được Thái tôn sao?
Sao ngươi dám
qua mặt cả ta chứ?
Dù sao thì
ta thấy ngươi rất trung thực.
Đúng vậy.
Thượng cung Park đang rất ổn nhỉ?
Ta luôn yêu quý ngươi.
Ta luôn nghĩ là
ta rất cần ngươi.
Thế nhưng mà,
bây giờ ta không cần ngươi nữa.
Gặp lại sau nhé.
Duk Im!
Có chuyện lớn rồi.
Điện hạ gặp chuyện lớn rồi!
Gì cơ?
Đại nhân!
Đợi chút.
Có chuyện gì thế?
Nô tỳ xin nhờ ngài một chuyện.
Xin ngài hãy cho nô tỳ vào trong một lát.
Đây là Đại điện, một cung nữ như ngươi vào làm gì?
Ngươi không thể vào được.
Chỉ một lát thôi ạ.
Xin ngài đấy ạ.
Ta cũng rất muốn giúp ngươi
nhưng xin thứ lỗi.
Đại nhân.
Ngài đến để thăm hỏi điện hạ sao ạ?
Đúng vậy.
Ngài có thể chuyển giúp nô tỳ thứ này được không?
Đó là gì vậy?
Đây là thuốc trị bỏng rất tốt,
có lẽ sẽ cần dùng tới ạ.
Nếu không phải thuốc của ngự y kê
thì không thể cho điện hạ dùng được.
Nô tỳ biết ạ.
Dù thế thì chỉ cần ngài chuyển giúp nô tỳ...
Dù sao cũng không dùng thì chuyển tới để làm gì chứ?
Nhưng mà
ta sẽ giúp ngươi.
Cảm ơn ngài, đại nhân.
Ngài tới chỗ ngự y chưa?
Ta đi rồi.
Vậy giờ ngài hãy tới Đại điện đi.
Tới đó xin nhận tội đã.
Thần biết.
Biết ngài bị hãm hại, tất cả chỉ là vu khống
nhưng dù vậy, ngài vẫn phải đi.
Ta chưa bao giờ nhận được ý chỉ của Bệ hạ
về việc dừng chấp chính.
Giờ là lúc quan tâm triều chính rồi.
Đây chính là vị trí mà ta nên ngồi.
sẽ ở đây
chờ quyết định của Bệ hạ.
Thần sẽ tới Đồng Đức hội
để truyền đạt ý muốn của điện ha.
Làm vậy đi.
Ngươi...
từ Đông Cung tới đây sao?
Vâng.
Ngươi có thấy cung nữ Sung không?
Không ạ.
Thần không thấy cô ấy.
Nếu ngươi có gặp được nàng ấy
thì bảo nàng ấy không cần quá lo lắng...
Thôi.
Ngươi lui đi.
Vâng.
Đại nhân.
Điện hạ vẫn ổn chứ?
vết thương ở tay..
Sau này ngươi hãy trực tiếp hỏi đi.
Đồ ngốc này.
Ngươi cũng đâu thể làm gì được cho điện hạ.
Bản thân ngươi đã chẳng có gì rồi.
Ngươi đã quyết tâm sẽ không giữ lấy thứ tình cảm vô ích đấy rồi cơ mà.
Thực ra Thái tôn
đã tính toán điều này từ rất lâu rồi.
Nó đã nhăm nhe cơ hội
để khinh miệt và cười nhạo người tổ phụ này
rằng ta đã giết người huynh ruột thịt
để chiếm lấy ngôi báu.
Không.
Không phải.
Đã bảo là không phải mà.
San của ta
không phải đứa trẻ như vậy đâu.
San của ta là đứa hiền lành.
Nó khác hoàn toàn với phụ thân của nó.
Là do Huệ tần xúi giục chăng?
Đúng vậy.
Dù cô ta không nói ra
nhưng ta thừa biết cô ta vẫn luôn oán hận ta.
Sao cô ta dám
cười nhạo sau lưng vua của một nước như ta chứ?
Nhất quyết không thể tha thứ cho cô ta được.
Không phải vậy sao?
Tại sao
từ nãy đến giờ ngươi không trả lời ta?
Nhà vua đang hỏi ngươi cơ mà.
Ngươi thấy lời của ta mắc cười lắm à?
Vi thần
sẽ làm theo ngự mệnh của Bệ hạ.
Ngự mệnh gì chứ!
Bệ hạ vẫn luôn luôn
không nghe ý kiến của vi thần.
Vi thần chỉ ở bên Bệ hạ
mà không giúp được gì,
cũng không được nói gì.
Nhưng việc mà vi thần có thể làm chỉ có một,
đó chính là soi sáng con đường tương lai mù mịt giúp Bệ hạ thôi ạ.
Ngươi hãy soi đèn cho cẩn thận vào!
Đúng là!
Con có muốn được tha tội không?
Dạ có ạ.
Vậy thì
con hãy nói xem mẫu thân của con đã làm gì đi.
Nếu mẫu thân con nhận tội
thì con sẽ không còn tội trạng gì hết.
Và xóa luôn mẫu thân
khỏi cuộc đời con sao ạ?
Giống như cách phụ thân của con bị loại bỏ ạ?
Con đã nói rồi đấy ạ.
Đó không phải là lỗi của mẫu thân con.
Con
bị oan sao?
Vậy là công chúa sao
Hay là Thục nghi?
Rốt cuộc là ai hả?
No comments yet. Be the first to leave one.