Las primeras 200 líneas.
Đừng để bị bắt.
San Ah, mày ở đâu? Ra đây ngay đi.
Tất cả là vì cái thế giới chết tiệt này,
Con không đi. Không.
Cứ kết thúc ở đây đi, đừng có mè nheo nữa!
Này, đứng dậy đi.
Mày là ai vậy hả?
Làm cách nào để chúng ta trở thành chúng ta?
- Mẹ ơi, con sợ lắm. - Mau lên.
Đó là tại Mi Do.
Bác sĩ nói mình không còn nhiều thời gian.
Gì đây?
Chị Mi Do, là thật hả? - Gì vậy?
- Dối trá. Bệnh giai đoạn cuối sao? - Không hiểu nổi luôn.
Cả bố mẹ và con cái đều lừa đảo ha.
- Lượt follow của cô ta giảm một nửa, nên cô ta làm trò mèo này.
Hãy trả số tiền mà bố mẹ cô đã lừa đảo đi.
Do chúng ta là con người, nên thế giới mới chấp nhận chúng ta?
Hay là vì thế giới chấp nhận chúng ta...
nên chúng ta mới trở thành con người?
Tại sao đó lại là vị trí của em?
Mẹ à, mẹ làm gì vậy ạ?
Tôi muốn nấu canh xương bò.
Để con làm cho ạ.
Kì lạ thật. Tại sao đứa bé luôn chết trong bụng cô chứ?
Khi được ai đó gọi tên và giao vị trí...
chúng ta trở thành con người.
Kết quả xét nghiệm đã có rồi ạ?
Là ung thư máu. Cô đang ở giai đoạn cuối.
Cứu em với. Chị ơi giúp em.
Ngày nào đó mẹ con em sẽ chết trong tay bố em.
Không. Chị sẽ bảo vệ em.
Biết tao là ai không?
Chúng tôi không có vị trí của mình, và không thể làm người dù chỉ một lần.
Chúng tôi chưa từng được là chính mình.
Giờ chúng tôi đối mặt với cái chết, và trở thành chính mình.
Im lặng đi.
Anh là ai?
- Tôi là nhân chứng. - Sao?
Làm sao đây? Phải làm sao giờ?
Anh ta chết thật hả?
Không. Anh ta vẫn chưa chết.
Gọi 119 mau đi.
Không, đừng làm vậy.
Đây là tai nạn mà. Chúng ta có giết anh ta đâu, đúng không?
Đúng. Nếu có thể giết ai đó...
để có thể cứu ai đó. Cô sẽ làm gì?
Dù gì chúng ta cũng sẽ chết. Chỉ một người thôi thì có sao?
Này mình cô thì làm được gì?
Tôi... tôi đã cố ngăn cô lại mà.
Tôi thấy lo khi để cô đi một mình, nên đã đi theo cô.
Lúc nãy, cô là người đi đầu tiên bước ra đấy.
Vậy sao cô lại mang vậy đánh golf theo?
Nếu không có nó, thì cô ấy đâu thể đánh một phát mà thành ra như vầy chứ?
Nhưng mà, sao cô mạnh dữ vậy?
Cô đánh vậy thì người ta còn sống được không?
Cô im lặng đi.
Đầu tiên xem còn thở không đã.
Đừng động vào. Nếu cô không cẩn thận, thì di chuyển thi thể nguy hiểm lắm.
Xử lý gậy đánh golf đi.
Ở đây không có CCTV. Nếu đi hướng đó thì có đấy.
Nên đi hướng này ổn hơn. Cô có mang theo xe không?
Vâng.
Nhưng xe đỗ ở chỗ xa lắm. Ở cái ngõ tít dưới kia.
Ở đó không có CCTV.
Nếu cô đi qua con hẻm và hướng về siêu thị mini, ở đó sẽ có đường tắt.
Vâng. Có vẻ ở đây không có CCTV.
San Ah à.
Đầu tiên chúng ta phải lo cho em ấy đã. Đi theo tôi.
Để đứa bé lại nhà đấy. Bảo là con bé bị ngất.
Tôi thấy bố nó bị giết mà.
Sao anh biết được đó là bố nó?
Có lẽ... là tình cờ thôi.
Sao anh lại đến khu này? Anh làm việc gì vậy?
- Các cô là ai? - Tôi hỏi trước mà. Sao anh lại đến đây?
Vừa nãy anh đã đứng ra bảo vệ San Ah đúng không?
Đúng rồi. Sao anh lại làm vậy?
Này, cái anh CCTV. Anh là người quen của bố em ấy hả?
Anh thật sự là gì chứ?
Chúng ta nên bắt người này.
Này, cứ vờ như chúng ta chưa từng gặp nhau. Vậy thì chúng tôi sẽ giúp cả anh.
Có vẻ như các cô đã giết rất nhiều người nhỉ?
Không. Đây là lần đầu đó. Lúc nãy anh nghe hết rồi còn gì.
Chúng tôi vô tình đến đây. Có phải chúng tôi cố tình giết anh ta đâu.
Chỉ là bộc phát thôi. Bộc phát đó.
Đứa bé gặp nguy hiểm. Nếu không ngăn lại không chừng còn tồi tệ hơn.
Vậy là, các cô vô tình đến đây...
và bắt gặp đứa bé gặp nguy hiểm.
Vậy mang theo gậy đánh golf làm gì?
Tôi không biết gì cả, là cô ấy mang theo đó.
Nếu anh muốn tố cáo thì cứ làm đi.
Ai vậy?
Chúng ta đã làm cái quái gì vậy?
Này, để nhân chứng đi như vậy có ổn không?
Sao cô biết được anh ta có thể làm gì?
Chúng ta nên đến đồn cảnh sát và tự thú. Vậy sẽ ổn hơn.
Là hành động bộc phát mà.
Đợi một lát.
Cô làm gì vậy? Đồ nội thất chắc?
Trông tự nhiên nhỉ? Nếu cố giấu đi sẽ càng rõ ràng hơn.
Ở đây nhìn tự nhiên nhất.
Đống rác này không có tem thu dọn đâu.
Vậy thì không có ai mang đi cả. Nó cứ ở đây thôi.
Có nghĩa là cô để bằng chứng gần hiện trường đấy.
Aishh..
Vào đi. Vào đây nào. Aigoo, tạ ơn trời! Tạ ơn trời đất!
Cảm ơn cháu nhiều lắm. Có vẻ như cháu không phải người ở đây.
Làm sao... khi đi ngang qua...
Vâng. - Hả?
Cháu gặp em ấy khi đi ngang qua.
Lại đây. Vào trong đi.
Cháu gái tôi đấy. Con bé đang đi du lịch, sang Singapore.
Cô ấy xinh thật.
Xinh cái gì chứ. Cả ngày không thấy một nụ cười...
Cô ấy xinh thật.
Sao chúng ta lại đến đây?
Alibi. (*Chứng cứ ngoại phạm)
Nếu nhân chứng tố cáo, chúng ta cần chứng minh nơi mình đã ở.
Chúng ta không ở trại lâm chung. Nên phải đến bữa tiệc trong vòng 2 tiếng trước.
Mặc cái này đi.
Làm gì vậy? Mau mặc vào đi. Cô biết nó giá bao nhiêu không?
Cách này vô dụng thôi. Tôi đã đánh hắn.
Là tôi đã làm nên các cô không liên quan.
Hai tiếng trước chúng ta đã đến bữa tiệc.
Dù gì tôi cũng đã đăng bài rằng mình có tham gia, may thật.
Ở đó nhiều người nên kiểm tra xem ai đến khó lắm.
Dù sao, họ cũng sẽ không để ý.
Tôi có thể khiến mọi người nói chúng ta đến từ 2 giờ trước.
Dễ mà.
Hơn nữa, chúng ta có lý do mà.
Chúng ta bị bệnh nan y mà.
Ngày thăm bệnh, nhưng chả ai đến.
Chúng ta buồn, và tức giận...
nên đã đến bữa tiệc.
Diễn biến cảm xúc như thế hợp lý mà.
Ai dám bảo chúng ta giết người chứ?
Gì vậy? Cô thay đồ lúc nào vậy?
Điều quan trọng là, điện thoại.
Phải xử lý điện thoại của hắn.
Thế giới.
Thế giới mà tôi không biết.
Thế giới của bản án tử, giết người mà tôi đã bị vướng vào.
Chị ơi.
1, 2,...
Này, cô làm gì vậy?
1, 2,... cười cái đi.
Đang tiệc tùng 2 tiếng liền.
Mi Do, em đến rồi à?
Oppa, lúc nãy chúng ta chào nhau rồi mà.
Em ở đây suốt 2 tiếng rồi.
- Vậy sao? - Em buồn đó nha.
À, đúng rồi.
Lát nữa gặp lại nha.
Chúc mừng sinh nhật
Chúc mừng sinh nhật cậu
Mình đã đến 2 tiếng trước rồi. Giờ mới vào để cậu bất ngờ thôi.
Đây là bạn mình.
Mình xin lỗi vì không liên lạc với cậu. Hãy gặp nhau riêng sau nhé.
- Hôm nay cậu đi đi. - Sao?
Mình bị bố bắt gặp rồi. Dính một vệt thôi là tiêu luôn.
Bố mẹ cậu bị dư luận phẫn nộ, cũng có thể bị kiện nữa.
Đột nhiên mình bị dây vào. Nên bố mình bảo mình phải cẩn thận.
- Vậy nên... - Vết nhơ.
Không phải bạn bè mà là vết nhơ nhỉ.
Mi Do.
- Oppa. - Em đến rồi à?
- Vâng. - Hôm nay anh có đến trại lâm chung.
Vì bận việc nên anh đến muộn, nó kết thúc mất rồi.
- À, vâng. - Anh đã đến đó sao?
Sao lại đến đó?
Bánh đến rồi ạ.
Chị ơi! Chị!
Và như thế, chúng tôi bắt đầu trở thành chúng tôi.
- Trung thành. - Nó được báo cáo lúc nào?
Tin báo đầu tiên là vào 6h sáng.
- Người báo án ở đâu? - Anh ấy đã được đưa đi lấy lời khai.
Mấy cái con người này, thật hết nói nổi.
Này, này. Không cản lại à?
- Ây, đúng là chậm chạp. - Anh là ai vậy? Anh không được vào đây.
- Này, cậu làm gì vậy? - Anh ấy là trung úy ạ.
Trung úy? Cấp trên của tôi à?
Không phải là anh ấy sao? Anh ấy bị đình chỉ 2 năm và giờ đã quay lại.
Trung úy mà ăn mặc như vậy à?
Tên điên này là ai nhỉ?
Người bị giết...
hay kẻ giết người?
Xin chào anh. Tôi là Oh Jin Gyu, xin lỗi vì đã chào hỏi muộn.
Vâng.
Vâng.
Ở đó không có điện thoại.
Tôi cho anh mượn nhé?
Điện thoại của nạn nhân ấy.
- Hãy tìm nó. - Vâng.
Đúng là một gia đình hòa thuận.
Xem thử đứa bé và mẹ đang ở đâu.
Người thân là nghi phạm đầu tiên.
Vâng.
Chào chú ạ.
Xin chào.
Đi nào.
No comments yet. Be the first to leave one.