Las primeras 200 líneas.
Tôi là Caleb Rivers.
Đêm hôm qua, tôi đã bắt xe tới Ravenswood
để giúp bạn gái tôi, Hanna.
Sau đó cô ấy khuyên tôi nên ở lại đây, để giúp Miranda.
Chập tối qua cũng là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy
nhưng chúng tôi có một sự gắn kết rất đặc biệt với nhau.
Vậy giờ cậu sống cùng với ai?
- Nói ra lằng nhằng lắm. - Trại mồ côi à?
Cũng không cần phải nhấn mạnh vậy đâu.
Với lại nói vậy thì hay ho nỗi gì,
cứ cẩn thận tớ đá cậu ra khỏi ghế đó.
Thực ra, tớ cũng từng ở đó mà.
Tôi tới Ravenswood để tìm người thân duy nhất của mình,
cậu tôi, người đã gửi gắm tôi cho một người lạ
ngay từ khi tôi còn quá nhỏ để nhớ mặt cậu.
Hanna và tôi đều không biết rõ về cô gái này
nhưng cả hai chúng tôi không ai nỡ để cô ấy một thân một mình
tại thị trấn u ám, nơi người ta tổ chức tiệc tùng
ở nghĩa địa được.
Tôi không cảm thấy sợ hãi,
nhất là khi tôi cần tìm đáp án về thân thế gia đình mình.
Đêm qua, tôi thấy một bia mộ trong nghĩa địa,
có khắc tên và hình của tôi.
Và cũng có một Miranda khác đã chết được chôn tại đó.
Vậy nên không còn cách nào
để chúng tôi có thể rời khỏi đây, cho tới khi tìm ra được sự thật.
Ravenswood là nơi duy nhất trên đất Mỹ này không có nổi một trang web về thị trấn đấy.
Cậu biết không, đây rõ ràng không chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên được.
Chắc chắn tớ cũng phải có họ hàng thân thích ở nơi này.
Ờ ha, tớ chắc là mấy chuyện này xảy ra suốt nhỉ.
Nhìn thấy tên và hình trên bia mộ đó!
Miranda, tớ không hề nói là chuyện này lúc nào cũng xảy ra
nhưng vấn đề là nó đã xảy ra rồi đấy.
Chắc chắn sẽ phải có lời giải thích, và chúng ta sẽ tìm ra nó.
Cậu giống mấy gã trong phim kinh dị ghê ha,
mấy tay suốt ngày lải nhải về logic với cả khoa học ấy.
Khổ nỗi là cuối cùng thì mấy tay đó cũng chẳng làm ăn được gì.
Cậu đi đâu đấy?
Nhà cậu tớ. Chắc giờ ổng cũng về rồi.
Mà làm sao cậu phát hiện ra cậu có một ông cậu thế?
Tớ nhận được thư của luật sư về ba mẹ tớ.
Ở cuối thư, có ghi rằng, một bản sao đã được gửi tới em trai của mẹ tớ,
Ông Raymond Collins, Đường Sawmill, Thị trấn Ravenswood.
Chợt nhận ra tớ có một gia đình.
10 giây đầu tớ đã đứng hình vì quá hạnh phúc.
- Tớ biết cảm giác đó. - Thật á?
Tớ đã nói với cậu lúc trên xe rồi mà,
tớ cũng là một đứa con bị bỏ rơi, bị chuyển từ nơi này qua nơi khác thôi.
Này Caleb, nhà cậu tớ đây rồi.
Một nơi khá ổn để ngủ và ăn sáng đấy nhỉ.
- Phải ổng không? - Tớ không biết, tớ không được gặp cậu từ hồi 3 tuổi.
Có lẽ ông ấy biết về mấy bia mộ của chúng ta trong nghĩa địa đấy.
Cũng có thể.
Ngài Collins?
Hai người là...?
Cậu không nhớ cháu sao?
Cháu là Miranda.
Cháu gái cậu?
Cháu làm gì ở đây vậy?
Cháu nghĩ là cậu sẽ chào cháu cơ.
Ta bận lắm.
Ngài biết không, tôi không định giới thiệu mình đâu.
Nhưng tôi là Caleb Rivers.
Vậy chứ cậu cũng là họ hàng của tôi hả?
Miranda muốn ngài được ngạc nhiên,
mặc dù đây không phải cách tốt nhất,
có lẽ cô ấy nên gọi điện trước báo một tiếng,
nhưng vấn đề là, giờ cậu ấy đã ở đây rồi.
Cậu ấy đi suốt đêm để tới đây đấy.
Tôi chắc chắn một điều rằng, dù ai là người nằm trong đây
cũng không phiền khi ngài bỏ thời gian nói chuyện với cháu gái đâu.
Cậu vừa nói họ cậu là Rivers?
Đúng thế. Caleb Rivers.
Có lẽ ngài nhận ra nó trên bia mộ trong nghĩa trang,
ở đó có bia của một người giống hệt tôi.
Ta biết rõ từng nấm mồ ở đó.
Nhưng không có cái nào là Caleb Rivers cả.
Carla, chỉ cho cháu tôi chỗ con bé nghỉ ngơi đi.
Cháu yêu, vào đây nào.
Làm gì đó có ích hơn đi.
Động Phim - Cave Subbing Team Ravenswood - Tập 1 - Khởi đầu
Lúc nào cậu cũng đối xử với người khác như vậy ạ?
Hay chỉ như vậy với người nhà thôi?
Ngài ấy không còn người thân nào hết.
Còn có cháu mà.
Có lẽ cháu chỉ là đứa cháu gái đáng vứt đi, nhưng cháu vẫn là người nhà của cậu.
Vậy thì cháu chính là tất cả những gì ngài ấy có.
Bà làm ở đây bao lâu rồi.
Từ rất lâu rồi.
Nhưng cũng có một thời gian ngắn
ta là thêm tại trường Đại học ở gần đây.
- Vậy là bà đã quay lại? - Ừ.
- Tại sao vậy? - Ngài Collins gọi ta về.
Lúc đó, ta cũng đã sẵn sàng rồi.
Mấy cô gái ở Đại học rất khó dạy dỗ.
Nếu cậu có sức ảnh hưởng tới cháu gái tôi
tôi khuyên cậu nên bảo con bé rời đi thì hơn.
Như vậy là tốt cho tất cả mọi người.
Hiển nhiên là tốt cho ngài rồi.
Đừng có nghĩ như vậy về tôi cậu Rivers.
Tôi đảm bảo với cậu, cậu đã sai rồi đấy.
Miranda cũng thấy tên và ảnh mình trên bia mộ.
Chính vì vậy mới càng nhân thêm sự tò mò của tôi.
Tôi thực sự muốn tìm hiểu xem
rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Mỗi lần tôi gặp những chuyện hay ho thế này, là tôi luôn thích làm ồn ào đấy.
Ông ta vừa cử động.
Co cơ thôi mà, cậu Rivers.
Chuyện vẫn xảy ra, ngay cả khi não đã ngưng hoạt động.
Ừm, mà bà ấy đưa Miranda đi đâu vậy?
Chắc bà Grunwald đưa con bé lên lầu rồi.
Cửa kia có thông với nhà đấy.
Biên dịch: Cờ Rá
Sao thế?
Cậu có nghe thấy không?
Nghe gì?
À, không có gì đâu.
Không có gì đâu, đừng bận tâm.
Cậu đã nói chuyện với cậu tớ chưa?
Rồi. Cũng may cho cậu là cậu giống bên nhà nội hơn đấy.
Mà lúc đó cậu làm sao thế?
Tự nhiên có rúm lại vậy.
- Tớ đâu có vậy. - Có, cậu có thế đấy.
Mà sao nào, tính phê bình tớ hả?
- Cảnh vật thế nào? - Rất khác.
Sao bà ấy lại phải dọn sạch bia đá nhỉ?
Mẹ à, để con làm cho.
Không thì để con gọi người khác cũng được.
Mẹ đừng tự làm có được không?
- Mẹ! - Đưa mẹ bàn chải khác!
Sao em lại để mẹ làm chuyện này thế?
Mẹ không cho em gọi ai hết.
Con gọi rồi đó mẹ.
Cảnh sát cần biết tới chuyện này.
Có vẻ như vì họ từng "giúp đỡ" chúng ta đó nhỉ?
Mẹ, thôi nào.
Họ biết mọi người trong cái trấn này nghĩ gì về mẹ,
và họ cũng nghĩ như vậy cả thôi.
Anh đã nói gì với họ thế?
Có gì đâu. Anh đâu có gọi cho cớm.
Mẹ! | Anh có tính giúp thì lấy một cái ra chà đi.
Rồi người ta lại viết lại thôi.
Thì mình sẽ lại cọ tiếp.
Em làm thế chẳng thay đổi được cái gì hết.
Người ta cũng vẫn sẽ nói là chính mẹ làm điều đó.
Không cần quan tâm thiên hạ nói gì hết, Luke.
- Nó không phải sự thật. - Nhưng cảnh sát đâu biết điều đó.
Liv, tất cả những gì người ta biết đó là có ai đó đã giết ba chúng ta
và không còn ai khác đáng nghi hơn ngoài mẹ.
Được. Anh thắng rồi đấy.
Anh biết không, từ giờ em sẽ chỉ sống cho bản thân mình thôi.
Và mẹ cũng nên vậy. Chứ trốn mãi trong phòng...
cũng chẳng giúp được gì cho án treo của mẹ đâu.
Cậu đi đâu đấy, tớ đi cùng với.
Họ đâu rồi nhỉ?
Tớ không biết.
Chuyện gì đang diễn ra vậy nhỉ?
Mấy người đó là ai? Mà góa phụ xấu xa là ai?
Đi nào, chụp ảnh bia mộ của chúng ta lại.
Tớ sẽ cho ông cậu cậu xem.
Ông ấy không thể nào chối được những gì sẽ thấy trong ảnh.
Động Phim - Cave Subbing Team
Cái gì thế này?
Carl Ridgley?
Có đúng chỗ này không nhỉ.
Đúng chính xác mà.
Đêm qua tớ đã đếm từng hàng một rất cẩn thận.
Cậu định nói rằng thực ra chúng không hề thấy những thứ đó đêm qua ư?
Tớ biết là tớ có thấy mà.
Không, Miranda, chúng ta có nhìn thấy nó, chỉ là giờ nó không ở đây.
Vậy nghĩa là đã có người tráo bia mộ ư?
Ai lại làm vậy nhỉ? Mà vì sao cơ chứ?
Người duy nhất chúng ta nói cho chuyện này là ông cậu của cậu đấy.
Này cậu đi đâu đấy?
Cậu cứ ở lại đây tìm hiểu thêm đi.
Tớ sẽ vào trong thị trấn.
Để xem có thư viện, hay báo chí nào
có in về cáo phó người đã mất hay không.
Cậu ở lại đây không sao chứ?
Nếu cậu cũng thấy việc ở lại thị trấn này để tìm đáp án cũng không sao.
Tớ tới đây để tìm lời giải cho mình.
Tớ sẽ không rời đi cho tới khi moi được tin gì đâu.
Người ta sẽ chặn Đại lộ Trung Tâm cho buổi diễu hành lúc 6 giờ đó nhé.
Đó chính là lúc...
mà Sỹ quan Hogar không còn thời gian viết vé phạt,
nên cứ yên tâm mà đậu xe ở gần trường đi, rồi tụi mình đi bộ qua.
Ờ mà sáng thứ Hai nhớ mang sách Lý trả tớ nhé.
Tối gặp nha!
Đâu có phải là nơi nắm giữ mọi thông tin từ năm 1862 không?
Báo này không phải của tôi, nhưng cũng đúng là nó từ hồi đó thật.
Tôi muốn nói chuyện với người phụ trách mục cáo phó.
Ôi, tôi rất lấy làm tiếc.
Không phải là người mới mất.
Thực ra là mất từ lâu rồi. Họ hàng ấy mà.
- Tên người đó là gì? - Caleb Rivers.
Đó là tên cậu hay tên họ hàng vậy?
- Cả hai. - Cậu có biết người đó mất khi nào không?
Chắc cũng phải 100 năm trước rồi.
Chúng tôi có bản lưu của tất cả các số báo
từ hồi thế chiến tới giờ ở dưới lầu.
No comments yet. Be the first to leave one.