Las primeras 200 líneas.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Chuyến bay 104, tín hiệu rõ.
Rõ, Benson. Chúng tôi đang bay qua cấp độ bay 17, để đạt tới độ cao 762 m.
Rõ, chuyến bay 104. Báo cáo đang tiếp cận độ cao 762 m.
Thời tiết Benson nhiều mây, gió nhẹ.
Cảm ơn Benson.
Chúng tôi hy vọng sẽ có cách hạ cánh bằng mắt trực tiếp xuống đường băng 01.
Rõ, chuyến bay 104. Chấp nhận.
Tiếp tục hạ xuống và báo cáo đạt 762 m.
Rõ, Benson. Chuyến bay 104...
Vì vậy, Đức Chúa Trời toàn năng quyết định
thoát khỏi sự sống tạm thời này để về với Chúa Thương Xót ,
đấng quá cố Tối cao, Dũng mãnh và Vinh quang,
Hoàng thân Edward Albert Christian
George Andrew Patrick David, Công tước Windsor,
trước đây là bậc Quân chủ Tối cao, Dũng mãnh và Ưu tú nhất
Edward Đệ Bát.
Bởi Ân điển của Chúa, của Vương quốc Anh, Ireland
và các lãnh thổ tự trị trên biển của Anh,
vị Vua, Hậu vệ Đức tin,
Hoàng đế Ấn Độ.
Bác của bậc Quân chủ Tối cao, Dũng mãnh và Ưu tú nhất,
Nữ Quốc chủ của chúng ta, Elizabeth Đệ Nhị,
mà Chúa bảo vệ và phù hộ
một cuộc sống trường thọ, sức khoẻ và danh dự...
Bà muốn cảm ơn cháu
vì đã viết những bức thư đáng mến như thế cho David trong những ngày cuối đời.
Nó có ý nghĩa rất lớn với ông ấy,
và ông ấy muốn cháu giữ lấy cái này,
thứ bà đã tặng ông ấy vào năm 1939.
Đồng hồ quả quýt và la bàn.
Với một dòng chữ.
"Lầm đường lạc lối là không thể dung thứ".
Cảm ơn bà.
Tiếc là bà chưa gặp bạn gái cháu.
Cô ấy sẽ đón cháu sau lễ tang.
Bọn cháu sẽ hẹn hò buổi tối trước khi cháu về Dartmouth,
nhưng đừng nói với ai.
Bí mật bà ạ.
Chưa phải bạn gái chính thức.
Con bé là người cháu yêu?
Đúng rồi.
Cháu nghĩ vậy.
Vậy bà có thể khuyên cháu hai điều.
Đừng quay lưng lại với tình yêu.
Dù phải hy sinh và đau khổ thế nào,
David và bà chưa bao giờ hối hận.
Cảm ơn bà.
Và điều thứ hai?
Coi chừng gia đình cháu.
Họ có ý tốt mà.
Không đâu.
Em thấy bà rồi.
Goá phụ áo đen.
Bà Wallis?
Bà lão buồn cười.
Bà ấy nhìn em chằm chằm. Làm em sợ hơn.
Bà đã cảnh báo anh.
Về chuyện gì?
Gia đình anh.
- Mẹ. - Tạm biệt con yêu.
Dì Margot.
Tội nghiệp cháu. Học ở Dartmouth vất vả chứ?
Hỏi hay quá ạ.
Ông bác Dickie.
Cháu sẽ tốt hơn đấy.
Chỉ cần nhớ là "trung uý tạm thời" không phải diễn kịch đâu.
Buồn cười thật.
Anh ngắm nhìn gương mặt họ khi ra đi.
- Anne. - Mẹ anh...
Charles.
...cha, bà, dì, thậm chí cả em gái anh,
và anh nghĩ,
"Hẳn là ông ấy cũng thấy họ như thế".
- Ai cơ? - Thân vương xứ Wales trước đây.
Con người đáng thương, lạc lối vừa an nghỉ.
Ông ấy không giống họ.
Ông ấy ưu tú hơn,
sắc sảo hơn, tư duy độc lập hơn,
sống thật với bản thân hơn.
Nên họ đoàn kết chống lại ông ấy.
Và trong khoảnh khắc đó,
khi họ nhìn anh, anh chạnh lòng nhận ra
anh vừa thay thế ông ấy.
BROADSTAIRS, XỨ KENT 1925
Đi nào, Edward. Lối này.
- Gì vậy? - Không nhìn trộm.
Cảm ơn.
- Nhưng ta không đủ tiền. - Thử đi.
Làm đi.
Những ngày gần đây, căng thẳng đã gia tăng đáng kể
giữa chính phủ và Liên minh Thợ mỏ Quốc gia,
và sự phong toả do đó khiến kho dự trữ than còn lại của chính phủ
có nguy cơ phải đóng cửa.
Các bạn của tôi. Đến lúc rồi.
Không còn đứng ở dưới đáy nhìn lên nữa. Đã đến lúc cất lên tiếng nói.
LƯƠNG CÔNG BẰNG
Ta đã đóng cửa tất cả các hầm mỏ khắp đất nước này,
và ta sẽ tiếp tục đóng băng kho dự trữ
cho đến khi họ chịu lắng nghe và mở lòng...
Những gì bạn thấy hôm nay là khởi đầu.
Sự khởi đầu của các tầng lớp lao động đấu tranh.
THỢ MỎ ĐẤU TRANH VÌ MỌI NGƯỜI
Chúng tôi đã cố gắng có được sự đồng thuận với ban quản lý, chính phủ,
nhưng giới quyền uy tư bản
lại quyết định đàn áp phong trào của tầng lớp lao động.
Nên hôm nay chúng tôi sẽ xóa bỏ thoả thuận và từ giờ, chúng tôi hành động
và sẽ đạt được mục tiêu bằng mọi giá.
Ngài Thủ tướng, thưa Nữ hoàng.
Tôi xin lỗi, Thủ tướng. Chúng không có ý xấu.
Động vật là xấu rồi.
Rồi họ sẽ sớm lao vào cắn xé thôi.
Một mục trong chương trình nghị sự. Đình công của thợ mỏ.
Như một cơn ác mộng,
một cơn cuồng loạn đột ngột và đôi khi đau đớn, sẽ sớm qua thôi.
Thật không?
Bề ngoài thì yêu cầu của họ có vẻ khá hợp lý.
Mức tăng lương tương xứng với công nhân nhà máy.
Và dư luận có vẻ ngày càng đồng cảm.
Mọi người rất nhạy cảm và dễ bị kích động.
Không, vấn đề trước mắt chúng ta còn quan trọng hơn nhiều.
- Liêm khiết trong kinh tế. - Nhưng nếu đình công tiếp tục?
Vậy kết thúc sẽ là sự thất bại và nhục nhã của công nhân mỏ.
Ta, chính phủ, đã lặng lẽ di chuyển trữ lượng than
từ cổng mỏ đến các nhà máy điện những tuần qua.
Trữ lượng của ta đủ dùng cho tám tuần,
vừa đủ cho ta dẹp xong vụ lộn xộn này.
Chúng ta đã sẵn sàng.
- Em có thiện cảm với ông ta chưa? - Ngài Heath?
- Không tạo thiện cảm mấy. - Cứ từ từ. Ông ấy già rồi.
Mấy chục năm rồi ông ấy chỉ thân thiết với mỗi em thôi.
Đó là điều khiến kẻ thù ông ấy căm ghét ông ấy.
- Sao? Cảm ơn. - Vì ông ấy chưa từng kết hôn.
Người ta thấy một lãnh đạo không có vợ và gia đình không đáng tin.
Rõ ràng có quen con gái một bác sỹ.
Đó là tình yêu sét đánh.
Và cô ấy đợi ông ấy suốt cuộc chiến,
để chỉ nhận lại sự hèn nhát của Heath vào phút cuối.
Nên cô ấy đã lấy một người khác.
- Sao anh biết thế? - Vài người bạn của anh biết Heath từ lâu.
Nghĩ rằng ông ấy... chưa bao giờ quên được.
Buồn thật.
Đây rồi.
Khi tìm đúng người, hãy giữ lấy họ.
Cái này rất hợp làm chủ đề chính.
Cho cái gì?
Bài phát biểu của em để kỷ niệm 25 năm ngày cưới.
- Sao là em? - Vì đến lượt em.
Anh đã nói vào kỷ niệm mười năm rồi.
Cực kỳ thành công, nếu anh nhớ không lầm.
Tình yêu ngọt ngào.
Nhân nói về tình yêu sét đánh,
em đã có cơ hội đọc vài bức thư của Charles gửi cho David,
về tình cảm của nó với cô gái họ Shand.
Em nghĩ ta cần nghiêm túc.
- Tại sao? - Em nghĩ nó đã yêu rồi.
Đâu thể yêu một cô gái như Camilla Shand.
Cô ấy là cơn gió thú vị,
và mời gọi giữa cái khắc nghiệt của hải quân.
Vài tháng đầu có thể khá khó khăn.
Xếp hàng!
Nhanh lên!
Những thứ kỳ lạ, mơ mộng.
Leo qua đi Windsor.
Ta an toàn trong buổi tập sáu giờ.
Tất cả những tiếng la hét và nỗ lực đó thổi bay mạng nhện.
Thậm chí trong lớp cũng khá an toàn.
Thiên văn hàng hải quy định rất khắt khe, khiến người ta có thể mất đi chính mình.
Không, thời điểm ta dễ bị tổn thương nhất là khi ra ngoài khơi.
Những con sóng có gì đó.
Người ta bắt đầu biến mất.
Và đột nhiên xuất hiện ở một nơi hoàn toàn khác.
Và có một cảm giác anh chưa từng có.
Một cảm giác bình an và thuộc về,
và mọi cô đơn đã tan thành mây khói.
Và tất cả thật kỳ diệu.
Anh nghĩ em thật kỳ diệu.
Nói anh nghe, có lời nào khiến em...
ngạc nhiên không?
Về cái gì?
Tình bạn...của chúng ta.
Anh nên hỏi liệu có lời nào không làm em ngạc nhiên không.
Ngạc nhiên chứ?
Em nghĩ vậy.
- Có vẻ em không chắc chắn. - Không, có mà.
Em nghĩ vậy.
Có vẻ em đang suy nghĩ rất nhiều.
Người ta tuyệt đối đừng nên làm thế.
Tại sao? Anh thích suy nghĩ.
Phải, và điều đó khiến mọi thứ rối bời.
Hoặc khiến mọi sự rõ ràng.
Không phải trường hợp này.
Nhưng cái ta có rất đặc biệt.
Em biết.
Nhưng đó là điều khiến mọi thứ rối bời.
Nhưng đáng lẽ em không nên yêu anh.
Chuyện này không nên xảy ra.
Cái gì? Chết tiệt. Tại sao?
- A lô? - Đáng lẽ phải như thế nào cơ?
A lô?
No comments yet. Be the first to leave one.