Las primeras 200 líneas.
Kỳ môn độn giáp bắt nguồn
từ thời thượng cổ, thứ ẩn thuật chứa trong đó.
Người khám phá ra được hư thuật đó
cũng có thể khám phá sinh tử.
Kỳ môn, người ta xác định cương vị và thời gian
để có thể theo lành tránh họa.
Còn độn giáp, theo như ta thấy
đó là một sức mạnh khôn lường được ẩn chứa
trong kỳ môn.
Vũ trụ vô cùng rộng lớn.
Liên kết chặt chẽ
Nhân quả tuần hoàn.
Mà Vũ Ẩn Môn chúng ta
nhất định phải nắm được thuật Kỳ môn Độn giáp.
Để đánh đuổi giặc ngoại xâm.
Bình định thiên hạ.
Đặt đi, đặt được,
Đặt đi nào.
Đặt nhanh nào!
Mấy huynh đặt đi.
Đặt rồi rời tay.
Nhanh tay nào.
Xem anh ấy mạnh cỡ nào!
Tất cả chuẩn bị!
PHẦN 1: TRÊN ĐỜI KHÔNG CÓ SỰ THẬT
- Phải. - Anh ấy làm được rồi!
Đại ca.
Đây chính là
người mới đến Bổ phòng chúng ta.
Đao Nghi Trường.
Dùng sức đi!
Nâng lên rồi.
Lợi hại thế sao.
Có hắn ở đây chúng ta đừng hòng sống được.
Bảo hắn đi bắt mấy tên
làm loạn ở bên ngoài đi.
Bắt không được thì đừng về nữa.
Được!
Người đấy có bao nhiêu rồi?
Ta không cược. Không cược.
Hắn tới là để phá đám.
Sao hả? Tiền thắng của tôi đâu?
Ngày mai trả.
Hôm nay kiếm được vố to rồi.
Cũng may vừa nãy tới kịp để xử lý xích sắt trước.
Nếu không thì lỗ nặng rồi.
Đừng nói nữa, cầm lấy.
Chiêu này không thể dùng lại nữa.
- Lát nữa gặp lại. - Được, ta sẽ hâm sẵn rượu đợi ngươi.
Nào nào, nhìn xem nhận người đi.
Đến đây, coi đi.
Đến nhìn mấy bức họa này đi.
- Cầm lấy. - Đa tạ.
Đại ca.
Ông nhìn mấy bức họa này đi.
- Đã bao giờ gặp mấy người này chưa? - Chuyện này.
Để ta xem đã.
Ôi trời, hết thuốc rồi.
Đúng là ngốc thật đấy.
Không?
Vẽ như thế này mà còn đi hỏi khắp nơi sao?
Chứ ngươi thấy mấy bức họa này sao!
Trông bộ dạng ngươi thế này.
Cũng may là không phải vẽ ngươi
nếu không người đầu tiên ta bắt chính là ngươi.
Ngươi đang nói linh tinh gì thế?
Ngươi không biết mấy bức họa này
là vẽ bừa cả sao?
Nhìn bức này đi.
Không phải là con chó đen kia sao?
Bức này nữa.
không phải là
thằng bé kia sao?
Nước bọt của ngươi phun hết lên đậu phụ rồi kìa.
Thối như thế có ăn được không?
Tặng ngươi cả đấy có lấy không?
Lấy!
Thấy hắn rồi!
- Coi chừng! - Cẩn thận chứ?
Cẩn thận nào!
Tránh ra!
Trưởng quầy! Tôi muốn thuê một phòng lớn.
Vừa lớn lại vừa rẻ!
Làm gì có ưu đãi như thế.
Bản tiệm có quy tắc của bản tiệm.
Con vật không được vào trong.
Con vật không được vào trong?
Là sao chứ?
Ở đây là tám chữ mà! Ngươi dọa ta sao!
Chúng ta đều là người đọc sách.
Làm sao có thể hù dọa người khác?
Ngươi xem.
Không được mang động vật
đặc biệt là cá.
Tám chữ, không lừa người chứ?
Ra ngoài, đến nơi khác đi.
Đuổi ta đi sao?
Nếu ngươi không cho con vật của ta vào ở.
Được! Vậy ta sẽ ăn nó!
Được rồi chứ?
Được đấy!
Chà, ta còn chưa gặp vị khách nào lại ăn con vật của mình.
Mau ăn đi, để ta mở mang tầm mắt!
Ngươi ép ta à.
Ngươi thật sự ép ta à.
Được, ta ăn!
Ta ăn!
Cứu tôi với!
Cho ta phòng trọ!
Ta không phải con vật!
Ta ăn rồi!
Cho ta mau lên!
Đừng có làm loạn!
Cho ta phòng!
Cho ta!
Phòng của ta!
Đừng hòng chạy!
Đại thẩm.
Đa tạ thẩm rút đao tương trợ.
Chỉ là, bất kể là người hay cá
gây chuyện hành hung
thì ta đều phải bắt về quy án.
An nói hàm hồ!
Làm sao mà bắt được đây?
Đừng chạy!
Đây là cá sao?
Cá chép hồng, cá chép xanh và lừa!
Đều quên cả phải không?
Cá chép!
Hai ngày nữa ta sẽ đến Hàng châu,
báo với mẫu thân ta một tiếng, cùng ta xoay một vòng.
- Có được không? - Được.
Đại gia.
Tối nay có đến nữa không?
Trốn ở đây làm gì?
Ta không trốn!
Ta chỉ đợi người thôi.
Vớ vẫn, đừng chạy!
Ta đi ngoài thật lừa ngươi làm gì?
Là một đạo sĩ!
Sao lại là ngươi?
Sao ngươi bám theo ta thế?
Bám theo ngươi? Người là ai chứ?
Cô nương!
Đã thất lễ rồi!
Chúng ta không quen, đúng không?
Tất nhiên là không quen rồi!
Còn dám sàm sở ta à.
Ngươi đừng giả thần giả quỷ với ta.
Ngươi...
Ta là Bổ đầu, đi phá án.
Còn cô là cao nhân phương nào!
Ngươi đừng có lôi kéo quan hệ với ta.
Không phải ngươi tới đây bắt cá sao?
Cá đâu?
Cá chạy lên lầu rồi.
Ta vừa mới đuổi theo nó, thì bị cô kéo lại.
Hỏng rồi! Tiểu Kiều gặp nguy hiểm!
Tiểu Kiều, không sao chứ?
Khách quen à?
Tiểu Kiều.
Buổi sáng chàng mới đi mà sao bây giờ đã trở lại rồi?
Buổi tối chàng có tới không?
Nàng có thấy thứ gì lạ không?
Chàng còn chưa đủ lạ sao?
Mõi ngày đến nhìu lần như vậy?
Nha môn nhàn rỗi vậy sao?
Ai là Tiểu Kiều hả?
À là cô sao?
Cô đổi tên lúc nào thế, Đại Tệ Mao?
Đại Tệ Mao?
Hai người đến cùng một lúc, thì phải trả thêm tiền.
- Không, nghe này. - Thêm tiền?
Ta và cô mà còn nói đến tiền sao?
Cô cũng là khách quen à.
Ta không tới mà còn tiếp hắn.
Cô tham lam quá, cái gì cũng muốn.
Không nghe lời khách gì cũng tiếp.
Còn không thành thật.
Ta sẽ để người ta thấy cô xấu thế nào.
Xấu?
Hỏi cô ta xem cá ở ở đâu?
Cô ấy thì có liên quan gì đến cá.
Không liên quan? Thì ngươi đến đây làm gì?
Tiểu Kiều!
Đừng sợ! Có ta ở đây!
Sao lại nặng thế này!
Cá đang ở đâu?
Cá gì chứ?
Tiểu Kiều!
Mau cứu người hỏi cá làm gì!
- Nói! - Nàng ấy nhu nhược như thế?
Sao cô có thể nhẩn tâm hành hạ nàng ấy?
Đại Tệ Mao, đừng có mà giả chết?
Ngươi kêu cái gì?
Ban nảy không phải ngươi rất đau lòng sao?
Đao đại nhân.
Nếu ngài còn không kéo ta lên
thì tối nay ta không gặp ngài nữa rồi.
Còn có tối nay nữa à?
No comments yet. Be the first to leave one.