Las primeras 200 líneas.
LHP VENICE LẦN THỨ 81 ĐẠO DIỄN XUẤT SẮC NHẤT
KHÚC DẠO ĐẦU
Cứ bình tĩnh, cô ấy ở ngay ngoài kia. Ngồi xuống.
Ngồi xuống. Bảo ngồi cơ mà?
Cô ấy nhận cô là cháu gái.
Có đúng không? Cô là cháu cô ấy?
Mẹ cô đâu?
Biết không?
Nhìn lên đây! Nghe chưa thủng à?
Nếu cô từ Budapest tới, hãy viết ra địa chỉ...
của nơi cư trú cũ.
Giấy với bút trước mặt đấy.
Nếu cảm thấy không nói được, thì hãy viết họ cô ra,
và chúng tôi sẽ thử xác minh.
Biết đâu người phụ nữ ngoài kia không máu mủ gì với cô,
mà chỉ đơn giản là người tử tế đang cố giúp cô thôi.
Hai người gần như không có nét gì giống nhau.
Chúng tôi sẽ không trừng phạt cô ta chỉ vì cố giúp một cô gái trẻ vô tội.
Chúng tôi muốn đưa cô về nhà.
Ngôi nhà thực sự của cô.
László, em còn sống.
Nào! Cầm sẵn giấy tờ đi!
Attila bảo em rằng anh vẫn còn sống, và đang trên đường tới chỗ cậu ấy ở Bremerhaven.
Thật vui quá!
Nghe tin anh, em sung sướng phát khóc.
Đồ của tôi đâu?
- Hả? - Tiên sư anh!
Không hay ho gì đâu!
Này! Đừng cò nhìn tôi kiểu đó, lão già!
- Nó ngay đằng sau anh. - Hành lý của tôi đâu?
Nhét ngay dưới tấm nệm kia kìa!
Đi thôi nào!
Nhanh lên, László, không lại phải xếp hàng bây giờ!
Zsófia đang ở cùng em, con bé có hơi ốm yếu và kỳ lạ.
Bọn em đang nín thở, chờ được hồi hương,
nhưng gần đây, nó không còn là chính mình nữa,
và chính điều đó đã vô tình đánh động chính quyền địa phương.
May thay, có vài chàng Xô Viết thích bọn em.
Cụ thể là họ thương hại con bé,
người giờ đây đã phổng phao hơn, và yêu kiều hơn từ lần cuối anh gặp nó.
Những chàng lính trẻ cô độc này dường như bị mê hoặc...
bởi sự im lặng tuyệt đối từ sinh linh xinh đẹp này.
Xin lỗi, cho tôi qua.
Người Xô Viết đã giúp bọn em di chuyển...
tới nhà lánh nạn gần đó dành cho người lưu lạc ở Vas.
Họ khuyến khích bọn em "tận hưởng sự tự do",
nhưng em lại nhớ tới Goethe.
"Không có kiếp nô lệ nào tuyệt vọng hơn...
những kẻ lầm tưởng rằng mình tự do!"
Em nói không sai đâu, ta chưa hề tự do.
Đi thôi nào.
Anh, cũng như em, chắc đang hình dung về quá nhiều điều tồi tệ,
nhưng tốt nhất là đừng để những suy nghĩ đó chiếm lấy anh.
Cũng chẳng tốt hay tệ hơn thứ anh tưởng tượng.
Em hầu như cũng chỉ thu mình lại.
Quan trọng hơn cả,
em phải bảo vệ Zsófia khỏi sự quấy rối không mong muốn.
Bên dưới là địa chỉ bưu điện ở Vas mà họ chỉ cho em.
Khi nào nhận được thư, hãy hồi âm em ngay nhé.
Em chắc chắn là giờ...
nơi này chẳng còn lại gì cho ta nữa.
Nhìn kìa!
- Tôi đã bảo anh sao, hả?! - Tuyệt vời!
Tới Mỹ đi, và em sẽ theo chân anh.
Một lòng chung thuỷ, Erzsébet.
Những ai không nói tiếng Anh,
vui lòng tới chỗ tôi hoặc các đồng nghiệp ở phía sau kia...
để chúng tôi thông báo...
về các chương trình học tiếng và định hướng nghề nghiệp,
được tổ chức ở cùng căn phòng này,
số 425 đường Lafayette.
Nhớ địa chỉ này nhé.
Ngoài ra, lớp học và các buổi gặp mặt hàng ngày được tổ chức...
ở Khách sạn Marseilles,
nơi mà mọi người sẽ ngủ lại đêm nay,
nằm trên ngã tư đường 103 và Broadway.
Còn những ai không khớp với tiêu chí trên,
cũng như cần trung chuyển tới điểm đến khác vào sáng mai,
hãy tới gặp tôi để nhận 25 đô-la phí hỗ trợ đi lại.
Những tấm phiếu này có thể dùng để đi tàu và xe buýt.
Đây là Albert B Chandler.
Bây giờ, tôi muốn giới thiệu một chàng trai...
người sẽ được Babe Ruth dẫn dắt...
khi ông tiếp quản vị trí mới, với tư cách là giám đốc giải đấu...
dành cho Hội Cựu chiến binh Hoa Kỳ.
Đại diện cho những chàng trai của Hội Cựu chiến binh Hoa Kỳ,
và thay tiếng nói của mọi chàng trai Mỹ,
kính thưa quý vị, xin giới thiệu Larry...
Xin lỗi nhé, đã lâu quá rồi.
Sao thế?
- Anh không thấy tôi xinh à? - Có chứ.
Anh thấy phần nào của tôi là xinh nhất?
Cả cơ thể.
Thôi nào.
Anh thì không phải chỗ nào cũng đẹp.
Chịch cô ta đi chứ!
Im đi.
Chơi ả đi.
Anh bảo bạn anh lịch sự chút được không?
Ngậm mồm vào đi!
Có phải chân tôi không? Gân guốc quá à?
Không. Người cô cân đối lắm.
Với tôi thì phần trên lông mày cô là vấn đề.
Anh nói sao cơ?
Trán cao quá, tôi không thích.
Mặt anh cũng xấu mà.
Tôi biết.
Bọn tôi có cả trai, nếu anh thích.
Thôi, cảm ơn.
Mấy cậu da ngăm, nhưng đẹp trai lắm.
Thôi khỏi. Không phải gu tôi.
- Đợi đã! - Từ từ nào!
Đợi tôi với!
- Này! - Này!
Này! Này!
- Cảm ơn, cảm ơn nhé. - Cảm ơn anh.
Tuyệt lắm. Rất tuyệt.
Hẹn gặp anh sau.
Gặp anh sớm.
- Tôi sẽ gặp lại anh. - Tôi cũng vậy.
- Tôi sẽ gặp anh sớm thôi. - Tốt. Từ từ đã.
- Cầm lấy cho may mắn. - Cảm ơn nhé.
- Tạm biệt, bạn tôi. - Chào ông bạn.
Sớm gặp lại.
Tạm biệt.
Giữ sức khoẻ nhé.
Gặp lại anh sớm.
CHỦ NGHĨA THÔ MỘC
PHẦN 1: BÍ ẨN NƠI XA LẠ 1947-1952
Có lẽ chưa từng có tiểu bang hay quốc gia nào...
trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại,
lại là nơi định đoạt nhiều vấn đề con người
như là tiểu bang Pennsylvania.
Các quyết định đã sản sinh ra và đảm bảo sự sống còn của một cường quốc,
mảnh đất tạo ra...
những phong trào thuộc địa hoá quan trọng,
nơi sinh ra sự tự do tín ngưỡng của nước Mỹ,
cái nôi của nhiều tôn giáo vĩ đại,
nơi khai sinh của hệ thống giáo dục Hoa Kỳ,
vùng đất khởi xướng những đế chế công nghiệp hùng mạnh,
thứ đã tôi rèn nên những sợi gân thép và tiếp sức cho những chiếc vô lăng...
của nền văn minh vĩ đại ngày nay.
Đây là nơi mọi thứ diễn ra, nơi các quyết định được đưa ra,
nơi nền công nghiệp đang có những bước tiến vĩ đại nhất,
hơn bất cứ tiểu bang hay quốc gia nào khác trên thế giới.
Pennsylvania.
Mảnh đất định đoạt của nước Mỹ, nền công nghiệp Mỹ,
và cả các gia đình Mỹ.
Attila.
Anh họ à.
Anh họ.
Erzsébet còn sống.
Hả? Gì cơ?
Em vừa nói gì?
Em nói gì vậy?
Em nhận được thư của chị ấy.
Erzsébet của anh còn sống, và đang ở cùng Zsófia bé nhỏ.
Thật sao?
Có thật không?
Thật chứ?
Phải không?
Cảm ơn, cảm ơn em.
Nói chung là kết hợp nhiều thứ lắm,
nhưng phổ biến nhất vẫn là tủ trưng bày,
bọn em đều tự làm theo đơn đặt hàng hết.
Mấy cái đèn nữa.
Đây rồi.
Audrey đã bài trí nơi này.
Cậu ta nói chuyện cứ như người Mỹ trên tivi vậy.
À vâng, bọn em không có tivi,
nhưng anh ấy đã ở đây từ trước khi em sinh ra,
vậy mà vẫn chẳng giống người Mỹ nào em từng gặp.
Tám năm trước,
bọn em cũng thử mở cửa hàng kiểu này ở Manhattan.
Trụ được hai tháng.
Không cạnh tranh nổi với mấy thương hiệu lớn.
Các cặp mới cưới, họ vào đây với...
cuốn tạp chí Nhà và Vườn Đẹp,
rồi bảo,
"Chúng tôi thích cái bàn bày cạnh quảng cáo nước hoa đó."
Bọn em mới trả lời, "Vâng, chúng tôi có thể làm một cái như vậy."
Họ đáp, "Không, thưa anh, chúng tôi muốn đúng cái đó cơ."
Đó. Hoá ra bọn em không hề ưa New York.
Chỉ thấy vô hồn thôi, Audrey nhỉ?
Mọi thằng nhãi con ta gặp,
rồi dân buôn, người giao hàng, họ đều tranh thủ kiếm chác.
Em là dân Connecticut. Không biết anh biết chưa?
Tất nhiên là không rồi, Audrey. Anh ấy vừa mới đến.
Đưa em nào.
Vậy là...
Chỗ của anh ở gian sau đã được dọn dẹp rồi.
Audrey đã chuẩn bị giường cho anh.
Ở ngay đó.
Trước mắt mới có đèn và giường xếp, nhưng...
nếu cần thì cứ lấy đồ trưng bày mà dùng.
Anh thấy thế là đủ rồi.
Còn nhà vệ sinh nhân viên, anh ra khỏi cửa trước,
rồi vòng lại phía sau, chỗ em đỗ xe ấy, nhớ chứ?
Ngoài đó có cầu thang dẫn lên căn hộ của bọn em.
Nếu anh cần gì, cứ gõ cửa.
No comments yet. Be the first to leave one.