Las primeras 200 líneas.
KHÁCH SẠN BODEGA BAY
Này!
Cháu làm ra sao rồi?
- Ờ, làm được lắm! Có kết quả. - Tốt lắm, cháu à!
Nhiều trong số ghế đó được dùng cho tiệc cưới tối mai, phải không?
- Chú có sẵn sàng chưa? - Ờ, chú sẽ sẵn sàng thôi.
- Mọi việc đều xuôi cả chứ, Danny? - Dạ.
Đây đúng là một buổi ... ờ...
Chú biết đó, một buổi họp mặt giống vậy ở trên lầu.
Có vẻ lý thú đấy.
Các toán binh sĩ sẽ lên tầu ra hải ngoại ngày mai.
Họ xứng đáng được hưởng chút thú vui trong đêm cuối ở đây.
Đối với cháu là hết rồi đó!
Chú biết cháu thấy gì mà cháu, chú biết!
- Không phải ai cũng quan tâm đâu! - Phải, vậy là không công bằng rồi!
Cháu sẽ chịu trách nhiệm về tổng số nợ mà cháu đã không....
coi lại để chúng ta thấy là nhiều hơn số tài sản,
trong lúc này chúng không sao nhiều bằng những gì cháu làm ra.
- Đây là lúc chúng ta nói "đã không có". - Quỷ ơi, không có nghĩa là vậy đâu!
Coi lại giá trị của mẹ cháu và anh cháu đi, hở!
Nhưng cháu chỉ là một thằng què vô dụng.
Một thằng toàn là vô dụng!
Vô dụng à?
Nếu mà cái này thay đổi thì sao, Danny?
Như một món quà!
Hãy coi những việc cháu có thể làm bằng đôi bàn tay cháu.
Phải, nhưng nếu cháu thật sự có một khẩu súng trường trong tay,
- đuổi theo bọn Nhật, vì đám đông! - Chú biết chứ!
Ông Toulon vẫn còn ở đây à?
Ông ta làm cái phòng của ông ở trên lầu. Thật là một ông cụ tuyệt vời!
À, ông ấy ở Âu châu, chú biết không. Ông ấy đã từng chiến đấu chống Đức Quốc Xã (ĐQX - Nazi).
Coi, ông ấy nói vậy,
nhưng đôi khi chú nghĩ ông ta nói sai chi tiết đó.
Không đâu chú Len, cái đó là thật đó.
Chú biết không, Đức Quốc Xã đã giết vợ ông ấy,
vì ông ấy đã thực hiện một màn trình diễn đồ chơi đã đem Hitler ra làm trò cười.
Ông Toulon bảo rằng ĐQX muốn ăn cắp đám người gỗ của ông.
Vậy nên bây giờ ông ấy có một chỗ giấu đặc biệt,
để đám đồ chơi khỏi rơi vào tay kẻ ác.
Vậy chứ, tại sao ĐQX lại muốn hủy đám người gỗ của ông ta.?
Bởi vì ông ta có một bí mật.
Ông ấy có thể làm chúng di chuyển mà không cần dây cột.
- Ối cha, xin lỗi nghe! - Không, chú Len, là thật đấy! Cháu đã trông thấy rồi.
Chú biết không, ông ấy còn nói còn có thể sẽ dạy cho cháu cách ông ấy làm đấy.
Chúng ta nên nghĩ về vụ đó, có thể ông ấy có việc cho cháu làm đó.
À, có lẽ cháu có thể giúp ông ta với mấy món đồ chơi đó như sửa chữa này, thu thập chúng này,
đại loại như thế. Đã nghĩ đến vụ đó bao giờ chưa?
Cháu nghĩ chú nói đúng. Cháu lẽ ra có thể hỏi ông ta.
Ồ, cháu nên hỏi đi!
Có thể khi cháu làm xong việc này, chú chẳng còn gì cho cháu làm nữa cả.
Dẫu sao cũng không có trong một thời gian!
Và chú biết đó, nếu cháu làm cho ông Toulon, cháu có thể ở đây lâu hơn,
- và gửi tiền về cho mẹ cháu. - Chú biết mẹ cháu mà,
bà ấy muốn gặp lại cháu, vì bà ấy nhớ cháu.
- Cả anh cháu cũng vậy. - Phải, cháu biết chứ.
Cháu cũng nhớ họ.
Nhưng... Nhưng mà cháu lại không muốn làm bàn ghế ở đây với tay nghề riêng của cháu, hả?
À, cháu thích ở hải ngoại chiến đấu hơn.
Hy vọng cuộc chiến sẽ sớm kết thúc, chừng đó mình không cần phải chiến đấu nữa.
Nhưng chú muốn cháu làm việc tiếp đi, Danny.
Chú sẽ bảo đầu bếp chuẩn bị bữa tối khi cháu xong việc, há!
Thế một miếng thịt bò ngon và ít măng tây thì thế nào?
- Cái đó thế nào hả? - Cám ơn chú nghe, chú Len.
Được rồi!
Ông Toulon? Ông ổn chứ?
Ông Toulon?
Ối, Chúa ơi!
VUA NGƯỜI GỖ
Trục Gian Ác
Cái quỷ gì đây không biết!
- Danny! - Mẹ!
- Ôi, ôi! - Thật vui khi gặp mẹ!
Mẹ không biết con về, cứ ngỡ tuần tới.
- Chú Len của con đã nói... - Ồ, vâng! Chúng con là xong sớm quá.
Cái gì thế này?
Ồ, chỉ là mấy thứ con đang làm thôi.
- Ồ, con sẽ lo cho chúng trong phòng con. - Thôi, cứ để đó đã!
Để mẹ xem con nào.
Mẹ thề, con đang cao hơn.
Mẹ à, con đã đi được ba tuần rồi mà.
Nhưng chắc chắn là con xuống cân rồi.
Ngồi xuống đi! Để mẹ lấy chút đồ ăn trong đây đã-
Khoan, để con cất đồ của con vào phòng đã.
Vô lý! Để đó đã!
Ngồi xuống đi, mẹ sẽ lo một bữa gấp.
- Xem nè! - Coi kìa!
Chúa ơi! Em biết anh sẽ len lén lại em mà!
- Ồ, em ra thế quái nào rồi? - Em khỏe.
Thế chú Len co làm hư em không, cho em uống rượu Scotch 20 tuổi, hả nhóc?
Ý, coi nào! Anh biết em không có uống tí Scotch nào mà.
Cái gì?
Ồ, đúng rồi há! Em là một cậu bé lịch thiệp mà, khỉ!
À, rất là thú vị!
- Em trông tốt lắm! - Phải, em không nghĩ anh vẫn còn ở nhà.
Còn một tuần nữa anh mới đi.
- Anh có biết anh sẽ đi đâu chưa? - Không, vẫn chưa!
Em hy vọng không phải là Nhật.
Hình như quân trừ bị đã đi rồi.
- Rồi thì? Vậy anh đã chạy quanh khu đó, cạnh cái khu Splatty đó.
À, ngay trung tâm của chúng ta, Donny, là Tầu chứ không phải Nhật.
Ồ, có gì khác nhau đâu?
Vì họ không bao giờ gây phiền toái gì trong suốt mấy năm chúng ta ở đây.
Vâng, à, sau cuộc chiến, con sẽ làm đủ tiền để đưa mẹ ra khỏi khu Phố Tầu này, mẹ ạ.
Anh đang hy vọng họ sẽ gửi anh sang Âu châu.
- Chà. cherry ngon quá! - Phải, coi tay em cứ lấy hoài nè.
Lẹ lên đi! Ngoài kia trời lạnh đó.
Lạnh đến cứng người luôn!
- Vậy anh nên coi chừng mấy loại xe tăng hiện đại ngày nay đấy, - Ồ, phải!
Mẹ không có nói chuyện về chiến tranh.
Vậy con còn nói về cái gì được đây?
Vậy chuyện về bổng cầu, hay về thời tiết tốt chúng ta đang có thì sao?
Coi kìa, Mẹ! Chiến cuộc đang là vấn đề hiện nay mà.
Chỉ là mẹ không muốn nghĩ về nó. Có thế thôi!
Ý kiến nhỏ nhoi thôi, là nếu một trong hai con của mẹ bị tổn thương ngoài đó....
Con không sao đâu mà, Mẹ!
Là ý Chúa thôi!
Phải nói là bây giờ, lẽ ra em phải ra đó với anh, đúng không?
Anh biết mà em.
Nghĩ về chuyện sẽ xảy ra cho mẹ đi.
Em biết gia đình Mitchel ở trên đường này,
họ có 3 con trai đang phục vụ. Hai ở Pháp, và một ở Nhật.
Phải, Dan, thế gần đây em có thấy bà Mitchel không?
Trông cứ như bà ấy chờ con đã 30 năm rồi vậy.
Em không thể làm như vậy cho mẹ được.
Mẹ mình có thể giải quyết chuyện đó khá hơn là bà Mitchell.
À, coi kìa, ý con là gì vậy? - Không có gì đâu Mẹ!
- Cả hai đều ở bờ vực, - Ồ, không! Không!
Em không muốn bị kẹt ở đây.
Ồ, con yêu Mẹ, nhưng mà...
Con lẽ ra phải bắn trong cuộc đua này,
và con sẽ đi lính, vì con không phải là một thằng què tồi tệ!
- Danny à! - À, đúng vậy đó mẹ.
À, con có thể nghĩ rằng chân con là một điều bất hạnh, nhưng với mẹ thì nó lại là một ơn phước.
Nó giúp con được ở nhà với mẹ và tránh khỏi tai họa.
Bây giờ, lý do duy nhất con nói được,
con sẽ đến đó và chiến đấu.
- Con biết con có thể mà. - Ồ, cưng ơi!
Đâu có ai nói là em không thể đâu, Dan. Chỉ là...
hãy chờ cho đến khi trái banh nẩy lại đã.
Em phải làm những gì em có thể làm, từ ngay đây trong trận tuyến quốc nội.
Vậy giống như cái gì? Khâu vá đồ gia dụng à?
Coi, đừng có để em bị dính với mấy cái búa chứ, được không?
Không, không! Giờ anh nghĩ em có cái làm rồi.
Tại sao em không làm một cái ghế đặc biệt...
cho Hitler?
Hắn đến ngồi xuống, và... rồi!
Đến để chịu chung số phận với cái đó!
Don!
Em nghĩ ông ấy có thể làm cái này đi ra ngoài đường à?
Em đã trông thấy mà.
Nhất định phải là loại ảo thuật rẻ tiền đầy hạn chế rồi.
Em không biết. Chẳng có gì là rẻ tiền trong đó cả.
Anh biết không, đó là lý tại sao ông ta phải tự sát.
Vì ông ấy không muốn phải giao bí mật này cho ĐQX.
Đức Quốc Xã à?
Nào! Em nói đi...
rằng ĐQX đã phải cất công tới tận đây
để lấy cái thằng người gỗ này từ tay một ông già?
Cả nửa vòng thế giới xa, ngay với cả chim điêu loại bay lẹ nữa, ông bạn!
Ma mãnh thật! Không phải họ muốn người gỗ.
Mà chính là cái bí mật đã làm chúng di chuyển được.
Ngoài ra, anh còn nghĩ rằng em đã đọc quá nhiều chuyện nhảm.
À!
Cái gì thế này?
Em coi lại đã. Vì dường như phải mất rất lâu để sửa chữa.
Ô hô!
Sáu cánh tay, hả?
Chúng ta chỉ cần có bấy nhiêu để lên ngôi thôi.
Này, thách mày đó, đồ ĐQX bẩn thỉu!
Anh không cần ngay cả một khẩu súng để giết cái bọn tồi bại đó.
Em biết anh giỏi đến thế nào cái chuyện thám thính bọn đó không?
Ờ, anh làm em nhớ tới một điểm.
Anh biết không, em mất ít thời gian hơn nếu anh nhắc em sớm hơn.
A, lớn quá để gặp bọn Nhật hả?
Anh cần có tài khéo,
thám thính quân Nhật trong rừng rậm.
Phải, em dám cá anh làm được.
Nè, anh có hai việc phải xuống phố tối nay, em muốn đi không?
À, em không biết. Chắc em phải ở nhà để coi bọn người gỗ này quá.
Đi nào, quên cái mớ người gỗ đó đi.
Tụi không có đi đâu được đâu.
Anh em mình đi chơi một chút,
anh chỉ còn ở đây thêm một tuần nữa thôi mà.
Gọi cô bé xinh xinh của em đi, nó tên gì nhỉ?
- Beth. - Beth, đúng là đàn bà, hả!
Nè, bảo cô ta đem theo chị. Cô nàng có chị mà.
Được rồi!
Phải?
Chúng tôi đang tìm Bông Hồng của vùng Vermont.
Sư phụ tôi đã qua đời rồi.
Đây là một chương (chuyện) buồn cho tôi.
Một phụ nữ à?
Dạ dày của anh chắc là đang hồi nguyên rồi.
Tôi sẽ thách thức các anh lần nữa, dùng võ khí của các anh.
Chúng tôi đến đây để liên lạc với Thomas, ông ta đã có chuyện gì?
Như các anh biết, Thomas hắn là một kẻ phản bội như một người Mỹ,
trông dường như là một tên phát-xít,
một nhà báo lão thành,
cho tới khi hắn tự mình theo Đức.
Như là anh vậy đó.
No comments yet. Be the first to leave one.