Las primeras 200 líneas.
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
Chúng thua 65 trận chỉ để có được lượt chọn thứ tư trong đợt chuyển nhượng.
Bọn khốn ấy cố tình thua chắc?
Đọc cảnh báo đi, Pop. Dán ngay trên tường kìa.
Dù tôi không muốn thừa nhận nhưng nó đúng đấy, Henry.
- Đúng vậy. Đóng phạt đi. - Cậu đúng. Tôi không nên chửi bậy.
LỌ CHỬI THỀ
- Xin lỗi nhé, Lonnie. - Không sao đâu ông.
Được thôi.
- Thành tích của năm nay là gì vậy? - 17 và 65.
Tên nhóc người Nga mà họ tuyển ấy? Nó liệu hồn mà chơi tốt.
Nó là người Latvia.
Họ phải đuổi Phil Jackson.
Phil Jackson không còn ra sân nữa.
Phil Jackson được đánh giá cao quá. Ai cũng thắng được, nếu có Jordan và Kobe.
Phil không giống Pat Riley.
Riley, nữa sao?
- Phải. - Lại nữa.
Tôi hiểu tại sao gã da trắng Pacino đó có trong danh sách cắt tóc miễn phí.
Phim Bố già và Gã mặt sẹo là đủ để được miễn phí vĩnh viễn rồi.
Cả Con đường tội lỗi của Carlito nữa.
Nhưng Pat Riley? Sao hắn được yêu thích ở đây quá vậy?
Đúng. Ngay tên non nghề như Derek Fisher còn được hơn Pat Riley.
Phải, phải, phải.
Vì đội Knicks chơi mạnh mẽ hơn khi ông ấy còn là huấn luyện viên.
Oakley và Ewing chơi dữ dội hơn. Anthony Mason và John Starks thì sao?
Chơi tấn công với họ, rồi gọi người nhà lên hốt xác.
Được rồi. Tôi hiểu rồi.
Còn giờ thì đăng nhảm nhí lên Instagram, "hãy thi đấu cùng nhau thật lâu"
mà cũng được xem là cạnh tranh.
Phải.
Chẳng phải Pat Riley đã ký hợp đồng với Instagram khi ông ấy là giám đốc sao?
Có thể.
Nhưng Vua James là sự thật. LeBron chơi bóng cừ đấy.
Đúng vậy.
Đóng phạt đi Luke. Anh nói "nhảm nhí" kìa.
"Nhảm nhí" đâu phải chửi bậy. Tôi không chửi bậy.
"Tôi không chửi bậy." Anh cũng đâu cắt tóc.
Mà thật đấy, anh làm gì ở đây vậy hả?
Tôi quét tóc, Shameek.
Tôi còn lau nhà, giặt khăn,
và đảm bảo cái cửa sổ kia sạch không tì vết.
Đó gọi là công việc. Thứ cậu không bao giờ hiểu được.
Tạp chí Slam Magazine...
Các huấn luyện viên từng sống nhờ vào chỗ này đấy.
Kevin Ollie được Pop cắt tóc cho. Cả Pitino nữa.
Tạo mẫu và cung cấp thông tin, đó là công việc của tôi.
- Hiểu tôi nói gì chứ? - Nói anh ta đi.
Thật sao?
- Bác sĩ Rivers gọi cậu chưa, Shameek? - Được rồi. Chơi đẹp nào.
- Tiền cắt tóc còn không trả nổi. - Này anh biết gì không?
- Tôi đã mệt và chán... - Cái gì?
Cậu mệt và chán cái gì?
Mệt mỏi và chán chuyện đội Knicks cứ thua tối ngày đấy!
Còn sót tóc vụn ngay đó kìa.
- Tôi chưa xong. - Anh xong rồi đấy.
- Chào cô luật sư. - Đừng nói trước chứ, Bố.
Con còn chưa qua kỳ thi mà.
Con sẽ qua thôi.
Lonnie, tối nay con có lớp Kumon đấy. Đi thôi.
Đi nào nhóc, nghe lời mẹ đi.
Đi nào.
Đừng để mẹ nhắc lại.
Này Luke.
Khi nào anh hết ca?
Tôi có việc khác sau khi kết thúc ở đây.
Người da đen lao động. Không có gì sai trái cả.
Nhưng thỉnh thoảng chúng ta cũng nên hẹn nhau đi cà phê nhỉ.
Biết đâu lúc nào đó anh lại cần luật sư.
Hy vọng khi đó cô sẽ có danh thiếp đàng hoàng.
Này.
Nhớ gửi lời chào của bố tới Bessie nhé.
Vâng ạ.
Sao một người đẹp xách cặp như thế lại ưng một gã cầm chổi quét nhà chứ?
Đó là thứ cậu không hiểu. Hoặc là cậu có, hoặc là không.
Tôi biết tôi có chứ.
Chết tiệt.
Thấy cảnh báo trên tường chứ.
KHÔNG NÓI TỤC
- Đóng phạt đi. - Thôi nào, Pop.
Cậu lại thế nữa rồi.
Tôi bỏ hết mọi thứ sau khi ra tù.
Thuốc lá, chứng hoang tưởng...
Nhưng cứ đi tới đi lui như vậy?
Tôi cũng làm thế.
Là Reva ư?
Luôn luôn là Reva.
Này, chuyện cũng lâu lắm rồi.
Gọi cho Patty đi. Nó là một đứa tốt.
Tôi không thường uống cà phê.
Cô ấy cũng thế.
Thì như con bé nói đấy, "Thế thì đã sao nào."
Tôi sẽ biết khi nào mình sẵn sàng.
Nhưng sớm hay muộn cậu cũng sẽ muốn một tách cà phê nóng và đậm...
Ngài Chống Đạn à.
Lại mấy cái biệt danh nữa sao, Pop.
Cậu nói cô nàng cậu quen sau lần đổ vỡ lấy súng trường...
chĩa dưới cằm cậu,
và bóp cò.
- Thỉnh thoảng tôi vẫn còn đau đầu đấy. - Đâu hề hấn với cậu, Người Năng Lực.
Tôi thích mấy lúc cậu làm như thế.
Cậu nên ra ngoài và giúp mọi người
giống như mấy gã Biệt Đội Siêu Anh Hùng.
- Reva cũng từng nói điều tương tự. - Ừ, cô ấy nói đúng đấy.
Cậu không nghĩ về những người cậu có thể giúp sao?
Cậu nên có tham vọng hơn.
Nếu như tham vọng của tôi là quét tóc...
rửa chén đĩa...
và được để yên thì sao?
Như thế thì thật uổng phí.
Ông nghĩ tôi muốn điều này sao?
Tôi bị vu khống, bị đánh đập, và bị bỏ vào thùng chứa như sinh vật lạ.
Rồi bước ra với mấy khả năng này.
Nó đã cứu cậu đấy.
Giống như hủy hoại tôi thì hơn.
Reva mất rồi.
Tôi là kẻ đào tẩu.
Vậy thì?
Hãy nghe lời khuyên của tôi.
Quá khứ là quá khứ.
Cuộc sống là phải bước tiếp.
Không bao giờ thụt lùi.
Tôi chỉ sống cuộc đời tôi...
ngày qua ngày.
Sao không nhìn đường hả?
Khẩu súng để làm gì vậy, Chico?
Tên anh là Wolfredo Diaz à?
Vì ông ta bỏ tôi đi khi tôi mới chín tuổi.
Sau đấy thì tôi không cần bố nữa. Giờ cũng không.
- Đi lấy tiền thôi. - Ừ.
Pop, tôi phải đi đây. Tôi trễ rồi.
Này. Nếu không phải tôi trả lương cậu bằng tiền mặt, tôi đã có thể trả thêm rồi.
Cậu sẽ không phải làm cùng lúc hai việc đâu.
Tôi phải làm việc của mình.
Luôn luôn đi tới.
Đi tới. Luôn luôn.
Này anh bạn.
Toàn phim HD. Tôi có hết. Blu-ray nữa, vì tôi tốt bụng thế đấy.
Tony Stark, gã tóc vàng to con với cây búa, lão già với cái khiên,
tên quái vật xanh lá, và không phải Fenway đâu nhé.
Anh không thể có băng hình tốt hơn về vụ việc đó ở nơi khác.
Này Luke.
Lần nào cũng đoán được.
Là do thuốc tẩy đó. Tôi ngửi thấy nó từ xa.
Pop lại bắt anh giặt khăn à?
Tôi để dành một tờ New Yorker cho anh này.
Nhưng tôi không biết hôm nay trang bìa có gì.
Này, hy vọng là anh đã có tiền nhà cho Connie.
- Bà ta đang nổi điên đấy. - Cảm ơn, Ollie.
Trễ mười ngày rồi đấy, anh Cage. Tôi cần tiền thuê nhà.
NHÀ HÀNG TRUNG HOA GENGHIS CONNIE
Đây.
Tôi đếm có 300 đô-la. Không đủ.
- Để tôi đi làm rồi trả phần còn lại sau. - Tối nay nhé.
Tôi cần giúp. Đang thiếu một pha chế. Dante bệnh rồi.
Anh đã có tiền cho tôi chưa?
- Cuối tuần nhé. - Thôi nào, Nate.
Anh có thể giữ tiền boa.
- Đã bao lâu anh chưa pha chế rồi? - Tôi biết quy trình.
Rửa ráy đi. Mặc sơ mi và áo khoác vào. Ngài Stokes cũng có chuẩn mực.
- Nhưng trả lương thì bèo nhèo quá. - Cái gì cơ?
Raphael Saadiq.
- Anh ta hát sống hay như cậu đã nói. - Thậm chí còn hay hơn.
- Chị không ấn tượng với nơi này sao? - Chị luôn luôn tự hào về cậu.
Nơi này là một cái ổ chuột khi Mama Mabel qua đời.
Giờ nhìn nó xem.
Harlem's Paradise. Có thể nói là Cotton Club thứ hai.
Vậy tối nay chị không nên ở đây.
Thì...
Thưa bà hội đồng...
Phòng Tập Thể Hình Colon đã sẵn sàng quyên góp một khoảng lớn cho em
và cho dự án bất động sản của chị.
Đôi khi phải gặp mặt mới giải quyết được.
"Phòng Tập Thể Hình Colon"?
Đó là cái mà tên buôn ma túy đó khai báo khi hoàn thuế đó ư?
Cần gì phí thời gian với hắn chứ?
Chính trị mới là nơi nắm giữ quyền lực, Cornell à.
Bỏ qua hết những mối khác đi.
Mối của em giữ cho chị đầy túi.
Vụ tuyên truyền "Khu Harlem là của người da đen" có thể giúp chị tái đắc cử đấy.
- Thật mờ ám. - Nhưng khi mọi thứ đã xong...
thì nhờ những tên mọi như em, chị mới giữ được thứ chị đang có.
Cậu biết chị rất ghét từ đó.
Em biết.
Người ta dễ dàng coi thường một thằng mọi.
Họ sẽ không bao giờ ngờ tới chúng ta.
- Cái gì thế? - Một ly cosmo.
Áo khoác của anh hơi nhỏ đấy.
Đầm của cô cũng thế.
Đúng đấy.
- Cornell, anh bạn của tôi. - Khui champagne nào.
- Được rồi. - Chào bà hội đồng.
- Hai người ăn mừng gì thế? - Thành công.
Một sự cộng tác lẽ ra phải xảy ra từ rất lâu
nếu chú tôi và anh của anh được làm theo ý họ.
Chú Pete là một người tốt.
Salvador thích Pete.
Rất hân hạnh.
- Cô tìm gì ư? - Không.
Saddiq vẫn còn phong độ nhỉ.
No comments yet. Be the first to leave one.