Las primeras 196 líneas.
Chúng tôi đã cố gắng ổn định hạt của Chúa và khối lượng sau cùng.
Ở trạng thái ổn định, nó dường như tạo ra một loại cổng
có thể cho phép du hành xuyên thời gian.
Nếu được cung cấp với đủ điện áp,
vật chất có thể được giữ ở trạng thái ổn định về lâu dài.
Gửi các vật thông qua vật chất ổn định đã được chứng minh là có khả năng.
Một máy phát điện phải cung cấp đủ dòng điện xoay chiều cho việc đó.
Dù đã quan sát trong một thời gian dài,
chúng tôi vẫn không xác định được nguồn năng lượng của vật chất không ổn định là gì.
Các phép đo chỉ ra
không có dạng năng lượng bị mất.
Nó có vẻ là một hệ thống đệ quy tự duy trì.
Mức độ phóng xạ phát ra của vật chất vượt quá những giá trị kiểm soát.
Tuy nhiên, không có dấu hiệu phân hủy được quan sát thấy.
Điều này phù hợp với định luật bảo toàn năng lượng,
và không mâu thuẫn với định luật thứ hai của nhiệt động lực học.
Hơn nữa, vật chất dường như tồn tại độc lập với nhiệt độ bên ngoài,
ở dạng rắn, lỏng và khí cùng một lúc.
Và các phân tử của nó dường như ở trong một chu kỳ bất biến ...
dịch bởi *vanishedsky
22 tháng 6, 1987
5 ngày nữa đến Tận thế
Này, còn buồn ngủ à, hôm nay chúng ta hơi muộn đấy.
Đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Chỉ một tuần nữa rồi con sẽ được nghỉ hè.
Hôm nay là sinh nhật của mẹ con.
Con biết chúng ta nói gì mà...
Quá khứ chỉ là quá khứ, con biết đó...
... và hiện tại là hiện tại.
Được chứ?
Đi nào.
Regina, con sẽ bị trễ đó!
Phái đoàn Pháp đang tham quan nhà máy. Hôm nay con không thể.
Không vấn đề gì. Bố không có gì khác để làm cả.
- Regina! - Bố thực sự có thể làm chuyện này thường xuyên hơn.
Regina!
Con tìm thấy nó ở đâu vậy?
- Trông giống Gretchen quá. - Đừng vô lý vậy.
Regina, con đang ở đâu?
Nghe này.
Bố muốn nói chuyện với con khi vẫn còn ở đây.
Có vài chuyện bố phải nói với con.
Chào ông. Chúng ta đi chứ?
Không cần phải nói tạm biệt. Không vấn đề gì!
Bố muốn nói gì?
Không có gì đâu.
Được rồi. Hẹn gặp lại.
8 tháng 1, 1921 SIC MUNDUS CREATUS EST
SIC MUNDUS CREATUS EST
Sic mundus creatus est.
Và như vậy thế giới đã được tạo ra.
Cuộc phỏng vấn với bà Tiedemann.
- Cô quên sao? - Không.
Tôi nghĩ rằng anh muốn làm điều đó một mình.
Có chuyện gì vậy? Cô có gì hay hơn để làm sao?
Không, tôi chỉ tự hỏi tại sao chúng ta bắt đầu với bà Tiedemann thôi.
Bà ấy không có mối liên kết với bất kỳ người nào bị mất tích.
Những người biến mất đều ở gần hang động và nhà máy điện hạt nhân.
Điều này cũng đúng với em trai của đồng nghiệp Ulrich của cô biến mất trong khu vực đó vào năm 1986.
Và rồi...
có một cánh cửa dẫn đến nhà máy chúng ta tìm thấy, dưới lòng đất.
Aleksander Tiedemann và vợ đã kết hôn bao lâu rồi?
Tôi thật sự không biết.
Regina đã ở độ tuổi hai mươi mấy.
Tại sao?
Cô không thấy bất thường à?
Gì cơ?
Aleksander Tiedemann lấy họ của vợ sau khi kết hôn?
Không.
Chúng ta đi chứ?
- Anh có đi không? - Có.
Này, anh đã ở đâu vậy?
Tại sao anh không gọi lại cho em? Em đã cố gắng gọi anh cả ngày đó.
Năm ngoái, anh biết em lấy tiền ở đâu rồi.
Thổi kèn 40 euro, thông đít 85. Mấy trò quái đản thì tốn hơn?
Em đã làm chuyện đó với ai? Ai đã thổi kèn khắp cái thị trấn này hả?
Không có gì thay đổi hết. Mọi người đều dối trá, tất cả mọi người.
- Em không biết anh đang nói gì hết. - Anh đã đi theo em.
Anh biết em lấy tiền từ ai.
Suy nghĩ đầu tiên của anh là tôi có phải là một con điếm không đúng không?
Anh còn nghĩ gì khác được nữa?
Tôi không bán vú hay mông của mình.
Tôi bán hormone điều trị theo toa, đồ ngốc!
Bố tôi đã từng dùng chúng để trả cho các chuyến thăm của mình.
Bởi vì ông không thể tiếp tục, nên giờ tôi là nguồn cung mới.
Tại sao em làm vậy?
Tôi giúp cô ấy, cô ấy giúp tôi. Chỉ có vậy thôi.
Những bí mật không phải là vấn đề, vấn đề ở chỗ những thứ chúng ta chiếu lên người khác.
Ngoài ra, tôi đã nói đó không phải việc của anh, và dĩ nhiên nó không phải việc của anh!
Tôi không thể tin anh đã theo dõi tôi. Anh thấy có tệ không?
Cái gì vậy?
Một cỗ máy thời gian.
Mẹ có thể đi ngược 33 năm về lại quá khứ,
hay 33 năm tới tương lai.
Nghiêm túc chứ?
Con đã làm sai tất cả.
Đáng lẽ con phải giữ bí mật.
Sự thật là, đó chính xác là những gì đang hủy hoại chúng ta.
Những bí mật.
Mẹ, con biết điều đó nghe thật điên rồ.
Đó là lý do con muốn mẹ nhìn thấy nó,
với chính mắt của mình.
Ý con là gì?
Ý con là, bí mật của bố.
Tránh đường ra, đồ kinh tởm!
Hannah, đi nào!
Cậu nhìn gì vậy?
Ơn Chúa, cô ở đây. Có người đang đợi cô trong văn phòng.
Tôi không biết.
Về con chó.
Bà ấy nói nó là của bà ấy.
Nó là của bà sao?
Tôi rất xin lỗi.
Nó chạy đến chỗ tôi.
Trạm lưu trú động vật nói không có ai báo cáo thất lạc nó.
- Và nó trông giống với con chó tôi có khi còn bé. - Gretchen.
Làm sao bà biết điều đó?
Bởi vì đó là con chó của tôi.
Cũng như nó là của cô.
Xin lỗi?
Và kết quả xét nghiệm máu?
Vậy là nó đã lan rộng ra.
Bệnh viện à?
Thứ Sáu này?
Ồ, không.
Ừ, được thôi.
Đừng lo lắng. Tôi có người rồi.
Ừ.
Không có dấu vết của Mads Nielsen sau gần 1 năm mất tích.
10:30 sáng Phỏng vấn : Helge Doppler tại sao không đi qua khu rừng?
Tại sao không đi qua khu rừng?
Tôi biết điều đó thật khó tin.
Nhưng tôi nhớ.
Chuyện gì?
Chính xác khoảnh khắc này.
Hãy đi tới cửa sổ.
Tin tôi đi.
Có hai người đang ngồi ở bàn của họ, Hermann và Kowaltschik.
Thư ký của chúng ta sẽ đi đến bàn bên phải trong giây lát.
Cô ấy sẽ quạt mặt của mình trên đường đi.
Hãy nhìn Kowaltschik.
Anh ta sắp đánh rơi cây bút của mình.
Tất cả chuyện này là sao?
Tôi đã trải qua tất cả.
Mọi thứ cô từng trải qua và mọi thứ cô sẽ trải qua.
Tôi là cô.
Và tôi đã được tôi nói với mình rằng cô và tôi là cùng một người.
Không thể nào.
Đây là Gretchen.
Ngày mà nó chạy vào hang. Tôi đã ở đó chờ nó ra.
nó nhận ra tôi ngay lập tức, như thể tôi đã không già đi một ngày nào.
Tôi đã đảm bảo rằng nó sẽ gặp cô ở phía bên kia.
Một số điều phải xảy ra chính xác theo cách nó phải thế.
Cái hang.
Tất cả mọi chuyện mùa hè năm ngoái.
Còn có chuyện khác xảy ra sau đó nữa!
Anh có tin vào ma quỷ?
Ý em là gì?
Cuốn sách mà tụi em đang đọc ở trường.
Về những con ma và ác quỷ.
mà chúng ta thừa hưởng từ cha mẹ.
Và ...
những đứa con mà chúng ta sẽ truyền đi tiếp.
Thứ tối tăm.
Từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Có lẽ vậy.
Nhưng em chắc chắn được thừa hưởng những điểm tốt nhất từ mẹ thôi, nếu em hỏi anh.
Em thậm chí không biết bà ấy có điểm nào không.
Không?
Anh không biết đâu.
Bà ấy không bao giờ ở bên.
Và khi ở đó, tất cả những gì bà ấy làm là phàn nàn về em.
Bà chưa bao giờ nói "Mẹ yêu con, Regina".
Vậy hãy để anh làm..
Cô mô tả như thế nào mối quan hệ của cô với Ulrich Nielsen?
Chúng tôi không có mối quan hệ nào với bất cứ ai nhà Nielsen cả.
Hm-mmm, anh ta xuất hiện tại khách sạn của cô hôm trước khi anh ta biến mất.
Anh ta muốn gì?
Anh ta muốn biết những gì thực sự đã xảy ra vào năm 1986.
Bởi vì tôi là người cuối cùng ...
gặp em trai của anh ta trước khi nó chết.
Chồng của cô.
Anh ấy sống ở Winden bao lâu rồi?
Từ năm 1986. Tại sao anh hỏi vậy?
Tại sao anh ấy lấy họ của cô?
Tôi không hiểu, họ của tôi thì liên quan gì ở đây?
-Tôi nghĩ chúng ta xong rồi. -Sh! Sh, sh, sh, sh, sh.
Vẫn còn điều gì nữa.
Không à?
Năm ngoái, một người lạ đến khách sạn.
Đó là đồ đạc của anh ta.
Anh ta cần một phòng.
Anh ta trông như một người vô gia cư.
Anh ta trả tiền mặt.
Anh ta rời đi sau vài ngày, nhưng anh ta muốn giữ phòng.
Anh ta không bao giờ quay lại.
No comments yet. Be the first to leave one.