Esimesed 200 rida.
chỉ có thiên tử mới có thể phong Vương
thần thấy không cần theo luật pháp
ông ám chỉ ta phế Hán Đế
hoán triều đổi vua
nhà Hán đã được 400 năm rồi
sớm đã không còn nữa, chỉ có tên nhưng coi như mất rồi
người thiên hạ đã tuyệt vọng lâu rồi
Nguy Vương cần phải theo thiên đạo thuận nhân tâm
Trọng Đạt
ông thấy, mưu lược của ta, danh vọng
bằng phụ vương không
Ngụy Vương được coi là Hùng Chủ
nhưng uy danh không bằng tiên Vương
thế văn thao võ lược của ta, so với phụ vương thế nào
so với tiên vương thì
gian nan trăm trận
công tích hiển hách
chiếu sáng chiều dài thiên cổ
Ngụy Vương không bằng tiên Vương
ngay cả phụ vương cũng không dám phế Hán để tự lập
ta làm sao có thể làm được
chính bởi vậy mà Ngụy Vương không bằng tiên Vương
Ngụy Vương như vậy mới cần phải xưng đế
tại sao
bẩm Ngụy Vương
tiên vương không phải không dám phế Hán
mà là không cần thiết
cái tài, trí, uy, ân của tiên vương
đã làm hoàng đế từ lâu rồi
tiên Vương không muốn làm hoàng đế
tiên Vương hiểu rõ rằng
không làm hoàng đế thì cũng như hoàng đế
không làm hoàng đế để nuôi 1 hoàng đế
để trong lòng bàn tay, làm gì thì làm
tình cảnh của Ngụy Vương so với lúc đó ngược hẳn
Ngụy Vương tiếp vị chưa lâu, nhân tâm bất ổn
Tào Nhân, Từ Hoảng, Trương Liêu đều là lão tướng
Trình Dục, Cổ HỬ, Vương Lãng các lão thần
đều được tiên vương bồi dưỡng cho tới ngày nay
dám hỏi Ngụy Vương đã để ý đến các văn thần võ tướng đó chưa
Ngụy Vương có được uy thế
Ngụy Vương chỉ cần tiến hiệu xưng Đế, thay triều hoán vị
mới có thể đề bạt được các văn thần võ tướng
làm đôi cánh cho chính mình
lập ra uy lực của bản thân
thần dám chắc
những người này
đối với Ngụy Vương rất mong Ngụy Vương xưng đế
tiên sinh nói vậy
khiến ta như bừng tỉnh
tiên sinh
Trọng Đạt
ông làm đi
1 khi đã làm, Ngụy Vương cần phải làm được
ta biết
ta phải từ
rồi lại từ
3 lần từ
Ngụy Vương cao minh
phụ thân
bữa cơm đã xong, xin hãy đến dùng
đợi đã, để ta tính xong
phụ thân đang tính gì
con nghĩ là đã nói chuyện với Ngụy Vương rồi
bán cho ông ta 1 thứ
cha bán cho ông ta thứ gì
Hán đường
phụ thân bảo Ngụy Vương tiến lập làm Đế
Ngụy Vương có lòng này từ lâu rồi
ta chỉ là nói ra điều ông ta muốn nói
mà không thể nói được
quá tốt
Hán Đường vốn chỉ còn có danh nhưng thực đã chết rồi
phụ thân lập công lao cho Ngụy Vương
Ngụy Vương chắc chắn sẽ trọng dụng phụ thân nhiều hơn
sau khi khai quốc, phụ thân tất trở thành tam công
không chừng còn nhận luôn cả chức thừa tướng
ta không muốn làm thừa tướng
thậm chí không muốn làm đại thần
chuyện này dành cho người khác đi
tại sao
Chiêu nhi
sao con lại nông cạn như vậy
con muốn để hậu nhân đào mồ tổ tiên Tư Mã ta sao
không
họ Tư Mã ta là đại tộc cả trăm năm
rất có danh vọng
công đức tổ tông danh vọng không thể kể xiết được
muốn khai quốc công thần, hay là muốn để cho người khác
ý phụ thân là muốn
vậy, vậy phụ thân muốn để ai làm chuyện này vậy
Hoa Hâm
ông ta có lòng báo chủ kiến công
giống như điên như dại rồi
Hoàng thượng giá đáo
bệ hạ, thần có chuyện muốn tâu
ái khanh nói đi
bệ hạ
các thần triều đình nhận thấy
triều Hán đã tại vị được 400 năm rồi
hết thinh mà suy, hết vinh còn khô
đến nay thì khí số đã tận rồi
2 đời cha con Ngụy Vương
đức trùm 4 phương, nhân khắp vạn vật
xuyên suốt kim cổ, chiếu sáng thiên địa
bệ hạ, sao không làm theo lẽ đúng kia
mà giao lại giang sơn gấm vóc lại cho Ngụy Vương
như vậ trên hơp lòng trời, dưới hợp lòng dân
bệ hạ cũng có thể hưởng được phúc ấm no đủ
chuyện này thân đã nghị quyết
xin bệ hạ chuẩn tấu
khanh muốn
khanh muốn trẫm thoái vị
đúng vậy
thoái vị ngôi vua, giao lại cho hiền tài
Văn Vương Thiền là Võ Vương, công đức Chương Quân Vương
bệ hạ đã không phải là thánh quân gì cả
không nghĩ đến đạo của thánh quân hay sao
các khanh đều có ý này cả sao
xin bệ hạ nghe theo lời trung của Hoa đại nhân
lời trung
đây mà là lời trung, diệt tổ giết quân vương
bệ hạ lại hồ đồ
càn khôn luân chuyển, mọi vật đổi mới
đó mới là đạo trời
lẽ nào 1 người lại có thể đứng ra ngăn cản sao
các ái khanh
trẫm biết là mình bất tài không có đức
không thể làm chủ thiên hạ được
nhưng, từ khi Cao tổ chém rắn khởi nghĩa, liều mang để giết
trừ bạo Tần diệt cường Sở
mới có thể mở ra thiên hạ Đại Hán
các khanh đời đời chịu quốc ân, hưởng bổng lộc
mà có thể bất nghĩa như thế này sao
trẫm, trẫm nếu mà làm mất giang sơn tổ tông
ở dưới cửu tuyền cũng không dối diện được với tiên hoàng
bệ hạ có thể cầm lấy
những cái này để đi gặp tổ tông
dưới cửu tuyền, có thể yên tâm mà ngậm cười rồi
xin bệ hạ hãy thuận theo ý trời
xin bệ hạ hãy thuận theo ý trời
quỷ thần đồ sấm
đều là chuyện vô căn cứ
trẫm không dám làm
bệ hạ
từ trước tới nay, có hưng thì có suy
có thịnh thì có nhược
có những ngườ không chết không bại
Hán triều tương truyền hơn 400 năm
cho đến bệ hạ, khí số cuối cùng đã tận rồi
sớm rút lui, không thể chậm trễ được
bệ hạ
lão thần cả gan có 1 câu muốn nói
trễ sẽ sinh biến
chuyện lập vị này
là chuyện trọng đại
trẫm, trẫm
trẫm phải đến thái miếu, hỏi qua tổ tiên đã
như vậy đã
tổ tông
các người có thấy không
gian thần nghịch tử muốn đọat lấy giang sơn
là do trẫm vô năng, khiến tổ tông phải xấu hổ
trẫm xấu hổ với tổ tông
trẫm sống không bằng chết
hoàng thượng
đi ra
không được đứng ở nơi đó
tổ tông không muốn nhìn thấy người họ Tào
hoàng thượng
thần thiếp tuy họ Tào
nhưng thần thiếp là người họ Lưu
là hoàng thượng đưa thần thiếp làm hoàng hậu
cút ra ngoài cho ta
hoàng hậu, hoàng hậu
nàng không sao chứ
hoàng thượng, người gọi thiếp là hoàng hậu
hoàng hậu, lẽ ra ta không nên đuổi nàng
tinh thần trẫm đang loạn, trẫm
trẫm không còn là trẫm nữa
đều do anh thiếp không tốt
nếu hoàng thượng tức giận
thần thiếp cũng không trách
nếu đánh thiếp
có thể khiến cho hoàng thượng bớt ưu phiền nhanh chóng
thần thiếp nguyện để hoàng thượng đánh suốt đời
bệ hạ, sao ông dám đánh hoàng hậu
đàn ông có thể đánh vợ
thiên tử thì không thể đánh hoàng hậu sao
đàn ông có thể đánh vợ
thiên tử cũng có thể đánh hậu phi
nhưng mà ông không được
ông không được quên đây chính là con gái Ngụy tiên vương
Tào Hưu
các ngươi đến làm gì
bệ hạ, hoàng hậu
ta là đến thúc giá
ông nói trước cho chúng tôi biết
ta dù là hoàng hậu của bệ hạ
cũng là thần dân của bệ hạ
No comments yet. Be the first to leave one.