Esimesed 200 rida.
NGƯỜI ĐẸP NHIỄU SỰ Dịch: QKK
Phỏng theo một truyện ngắn của Balzac
Hôm đó là một ngày thứ Hai đầu tháng Bảy khoảng giữa 3 và 4 giờ chiều...
Cô ơi làm ơn!
Assas và Montpellier, cùng một mã vùng phải không?
Phải là 67.
- Cám ơn. - Không có chi.
Tôi giúp được gì không?
Đưa tôi tấm hình đó! Xuống đây!
Đàng hoàng đi. Nó là của tôi.
Xuống đây, nếu không tôi lên đó.
Tôi xuống đây.
Đối với Nicolas và Marianne ngày hôm đó...
không giống như bất cứ ngày nào khác.
Đưa đây!
Thấy ghê quá.
- Ai sai cô tới? - Tôi làm nghề tự do.
Anh biết không, có nhiều người và tôi biết họ...
sẽ trả rất nhiều tiền...
Tôi không muốn rắc rối. Bao nhiêu?
Rất nhiều.
Nói giá đi!
Một trăm...
- 100 quan? - Nhân 10.
Có phải để giết thời gian...
mà họ chơi cái trò đó,
hay họ đang che giấu nỗi sợ về những gì sắp tới?
Với Marianne...
nỗi sợ đó rất ngớ ngẩn và không có một lý do rõ rệt nào.
Tôi sẽ gọi cảnh sát.
Cô sẽ vô tù.
Nếu là anh tôi sẽ không làm vậy...
Cô đang hăm dọa tôi phải không?
Cô biết được gì?
Tôi biết...
mọi chuyện.
Tôi không có đem tiền theo.
Chúng ta hãy thỏa thuận.
- Cô có muốn tới phòng tôi không? - Có...
Tôi tin là chúng ta có thể nói chuyện.
Sao cổ lại tự nhiên dễ dãi vậy?
Bởi vì chuyến thăm nhà Frenhofer này chăng?
Nó được quyết định nhanh chóng...
Nó đến thật đột ngột.
Tôi muốn uống cà-phê.
Được thôi.
Uống ly của tôi nếu cô không phiền.
- Đường không? - Tôi không bao giờ uống đường.
Chắc cô đã nghe nói rằng...
mắt cô đẹp lắm.
Chắc anh cũng nghe nói mắt anh cũng không tệ.
Lên nhé?
Lên.
Là ổng hả?
Phải, là Balthazar.
là Porbus.
Anh khỏe không?
Ngủ ngon không?
Tốt lắm. Chúng tôi xuống đây.
Cứ từ từ. Tôi sẽ uống cà-phê dưới sân.
Marianne khỏe không?
Khỏe lắm. Đi thôi.
Porbus.
Con người này đã thay đổi cuộc đời họ từ vài tháng trước.
Chắc tôi tới quá sớm. Geneve gần hơn là tôi tưởng.
Tôi biết ông mà. Ông lái xe như điên.
Đúng vậy, tôi nhớ anh. Khi tôi nói anh, nghĩa là...
Cổ tới rồi!
Trước hết, Porbus là một nhà hóa học.
Cô thật lộng lẫy.
Cám ơn.
Một công thức...
đơn giản đôi khi có thể mang lại rất nhiều tiền.
Đó là một cách để bắt đầu góp nhặt nhà cửa,
phụ nữ, tranh.
Phải.
Đây đang nói về tranh.
Nicolas là một họa sĩ.
Ta đi bằng xe hay sao?
Nó ở gần lắm, có thể cô đã đi ngang qua trước đây.
Và Marianne...
Đó là thứ duy nhất cô có thể thấy.
Marianne yêu Nicolas.
Cô thiếu kiên nhẫn à?
Không, chính Nicolas mới là người rất hứng thú.
Đừng nói quá.
Em đang nói ít hơn sự thật.
Hai người từ Montpellier tới đây bằng gì?
Chúng tôi đi taxi.
Đó là cách duy nhất.
Anh thấy không, đường này đi Prades,
còn đường này đi tới núi Pic Saint Loup.
Phong cảnh có truyền cảm hứng cho anh không?
Có mang cọ theo không?
Không, tôi chỉ làm việc ở chỗ tôi.
Vậy thì Matire sẽ buồn.
Hắn thích việc làm của anh.
Hắn quan tâm tới anh cũng như anh quan tâm tới hắn.
Không có đâu.
Có chuyện gì sao?
Tôi ghen tỵ.
Càng ngày ảnh càng ít quan tâm...
tới tôi và càng quan tâm tới Frenhofer nhiều hơn.
Có phải ổng là một thiên tài?
Tôi không thể tìm được một quyển sách nào nói về ổng.
Có một cuốn...
năm 74. Bây giờ bán hết rồi.
Và cuộc triển lãm cuối cùng của ổng?
Còn trước khi cô sinh ra nữa, cô thân mến.
Không hiểu sao người ta có thể sống được ở đây.
Người ta còn có thể sống khỏe nữa, tôi bảo đảm với cô như vậy.
Anh sẽ mua một cái lớn hơn sau buổi triển lãm tới đây.
Em sẽ không sống ở một chỗ như thế này đâu.
Rồi cô sẽ đổi ý.
Có lẽ họ không nghe.
Tất nhiên là họ nghe được. Có lẽ họ... tôi cũng không biết.
Magali! Bây giờ cháu là một cô gái lớn rồi.
Ông và Bà đâu rồi?
Cháu không biết, cháu phải coi chừng Justine.
Nó ăn hết mấy cái bông tú cầu. Cháu phải quay lại.
Liz! Edouard! Có ai ở nhà không?
Tôi xin lỗi, tôi đang...
giúp Francoise làm bánh tạc.
Chào. Tôi là Marianne. Ồ, xin lỗi.
Các vị đi bộ tới đây à?
Chắc là khát nước lắm rồi. Uống gì nhé?
Cái gì lạnh là được rồi.
Để tôi dẹp cái này đã.
Còn Franhofer đâu?
Francoise sẽ đem nước uống cho quý vị.
Còn chiếc xe sịn màu xanh của anh đâu rồi?
Tôi vừa mua một chiếc màu đỏ. Một chiếc mới cáu.
Màu đỏ?
Tôi nghe nói người nào chạy xe đỏ phải đóng bảo hiểm cao hơn.
Chưa từng nghe chuyện đó. Tại sao?
Màu đỏ nghĩa là nguy hiểm.
Vậy sao? Marianne?
- Xin lỗi? - Tôi có nguy hiểm không?
Tôi không biết. Tôi chưa biết ông nhiều.
Phải, ổng nguy hiểm đó.
Với ai?
Đặc biệt là với anh.
Tôi sẽ nhớ điều đó.
Cô thích sách à?
Phải.
Cũng tùy. Sách của Anh. Tiểu thuyết Anh là hay nhất.
Cám ơn.
Đây là ấn bản gốc phải không?
Cô phải hỏi Frenho.
Tôi cũng không biết ổng đâu rồi. Sáng nay tôi đã nhắc ổng.
Coi chừng, nhiều bụi lắm.
Tôi thích bụi.
Cô đúng là một người yêu sách?
Không hẵn vậy, tôi thích những gì bên trong.
Marianne là một nhà văn.
Thôi mà, Nicolas...
Phải vậy không, cô là một nhà văn à?
Phải... không, ý tôi là, tôi chỉ viết chút đỉnh cho chính tôi thôi.
- Không chỉ cho chính cổ. - Nicolas.
Tôi ngưỡng mộ cô... Tôi còn không viết nổi một tấm bưu thiếp.
Đó là lý do tại sao có nhiều người bạn giận tôi.
Tôi không có trong đó.
Anh không phải là một người bạn.
Ôi, bánh tạc!
Vậy thì tôi là gì?
Marianne, tới đây.
Ổng đang làm gì?
Có thể ổng chỉ không muốn gặp chúng ta.
Thật đúng giờ!
Vậy các người tới đây rồi...
Căn phòng hoang tưởng. Tôi thích nhất...
bởi vì nó vô dụng.
Đẹp lắm. Rất ấn tượng.
Có hồn ma nào trong này không?
Không, chỉ có Frenhofer và tôi.
Vả lại, nó thật ra không phải là nơi cho chúng.
Nhân tiện...
Nói cho chúng tôi biết cô đã làm được gì với Edouard rồi.
Tôi không biết. Ổng biến mất sau khi ăn sáng.
Lạ thật.
Có lẽ chúng ta nên ra ngoài?
Thật lộng lẫy.
Chính tôi đã làm đó.
Trước đây nó là một khu rừng. Một khu rừng...
cô gọi nó là gì?
- Nguyệt quế. - Đúng vậy.
Hoa hồng nguyệt quế.
Với Frenhofer nó vẫn mãi còn là một khu rừng.
Cám ơn, Francoise.
Liệu...
Magali ở lại một chút được không?
Nó có lớp khiêu vũ.
Đáng tiếc.
Cô chưa gặp ông Frenhofer sao?
Chưa. Có lẽ ổng ở trong phòng tranh.
Chắc là không rồi.
Ổng chỉ quên thôi.
Có lẽ ổng đã quên.
Khi ổng nghĩ về chuyện này ổng quên hết những chuyện khác.
Nhưng thường thì ổng không có nghĩ gì.
No comments yet. Be the first to leave one.