Esimesed 200 rida.
Okamura, đứng lại!
À…
Tôi là Okada.
Xin lỗi. Okada, chân anh.
Hả?
A!
Vữa đấy.
Chuyện gì thế…
Chúng ta đang chậm tiến độ rồi.
Đừng tạo thêm việc nữa.
Tôi xin lỗi.
Anh nói "xin lỗi" là giải quyết được sao? Cái quái gì…
Anh là đội trưởng. Anh phải để ý lính của mình chứ.
Xin lỗi.
Thật là…
Anh nói "xin lỗi", nhưng tôi không thấy mặt anh có vẻ hối lỗi gì cả.
Không có chút gì hối lỗi hết.
Xin lỗi, mặt tôi sinh ra đã thế rồi.
Thật là…
Anh Ando, tôi thật sự xin lỗi.
Thôi quên đi.
Tôi vô dụng quá. Tôi chẳng làm được gì ra hồn cả.
Đừng nghiêm trọng hóa mọi chuyện.
Không chỉ có chuyện này. Còn nhiều chuyện khác nữa.
Chuyện gì khác?
Anh Ando.
Anh có thú vui gì không?
Không có.
Anh có bạn gái không?
Không có.
Thế mỗi ngày sau giờ làm, anh làm gì?
Còn anh làm gì, Okamura?
Tôi tên Okada.
Cuộc đời tôi là vực thẳm.
Tôi về nhà, ăn rồi ngủ.
Vật vờ cả ngày.
Không thú vui. Không bạn gái.
Tệ hơn nữa, tôi cảm thấy lo lắng.
Anh có cảm giác giống như thế không? Một kiểu bức bối ấy.
Anh đang nói gì thế? Ai cũng đều bất mãn cả thôi.
Nói đúng hơn, con người không thể sống thiếu sự bất mãn.
Không phải người ta nỗ lực mỗi ngày là để thoát khỏi cảm giác đó sao?
Không ai hoàn toàn hài lòng cả.
Nên anh không có gì lạ cả.
Đừng tự dằn vặt mình nữa.
Anh Okamura đúng không? Xin lỗi.
Okada.
Anh Ando, anh thật sâu sắc.
Không hẳn đâu.
Mỗi ngày anh cũng vừa chống chọi cảm giác lo lắng vừa vật vờ như tôi sao?
Không có.
Tôi không vật vờ như anh.
Nhưng anh nói anh không có thú vui.
Vậy hằng ngày anh làm gì?
Mỗi ngày tôi đều đắm chìm trong tình yêu.
Cô gái trong mơ của anh đâu rồi?
- Đừng nhìn quanh. - Sao?
Đằng kia, chỗ quầy nước.
Quý khách uống nước chứ?
Không, cảm ơn.
Bất khả thi.
Tại sao?
Cô ấy trẻ và xinh đẹp…
Ở đẳng cấp cao hơn anh rất nhiều.
Cô ấy là ý nghĩa sống đời tôi.
Anh biết điều gì xảy ra với những người đánh mất hy vọng chứ?
Đúng thế. Cô ấy rất hợp với anh.
Tôi xin lỗi.
Chết tiệt, gã tóc vàng kia lại đến nữa.
Sao?
Lúc nào hắn cũng ở đây, chỉ ngồi nhìn thiên sứ của tôi một cách biến thái.
Kia là Morita à?
Bạn anh sao?
Có thể nói là như thế.
Đó là người thế nào?
Tôi không biết. Tôi chưa nói chuyện với anh ta bao giờ.
Nói chuyện với hắn đi.
Tôi không biết nữa.
Nhỡ hắn định làm gì xấu xa với thiên sứ của tôi thì sao?
Được rồi.
Morita hả?
Okada đây. Chúng ta từng học cùng trường trung học.
Okada? Lâu quá không gặp.
Nhìn cậu khác quá. Tóc cậu…
Lạ lắm sao?
Không, trông đẹp đấy.
Mình ngồi được không?
Được chứ.
- Cậu hay đến đây lắm à? - Không.
Đồng nghiệp của mình ở bên kia, anh ta nói cậu hay đến đây.
Chắc nhầm mình với ai khác rồi.
Ra thế…
Sao chúng ta không trao đổi số nhỉ?
Anh có chắc người đó là Morita không? Có khi là người khác.
Không thể nào. Chúng ta phải điều tra mới được.
Điều tra? Làm sao tôi hỏi anh ta chuyện ấy được?
Không phải gã tóc vàng. Ý tôi là thiên sứ của tôi.
Sao lại là cô ấy?
Tôi lo cô ấy có thể gặp nguy hiểm.
Để ngăn chặn điều ấy, tôi cần biết thêm về cô ấy.
Thế là rình rập đấy. Anh sẽ bị bắt.
Anh sẽ là người làm việc ấy.
Cái gì? Sao lại là tôi?
Không còn lựa chọn nào khác. Cô ấy quen mặt tôi rồi.
Tha cho tôi đi.
Thôi mà… Chỉ cần xem cô ấy có bạn trai hay không thôi.
Chuyện đó thì có liên quan gì?
Thôi nào…
Sau vụ lem vữa hôm nay, việc nhỏ ấy anh cũng không làm được à?
Nhỏ nhen quá đấy.
Anh Ando…
Tôi… tôi không làm được.
Tôi hiểu cảm giác của anh, nhưng mà…
Tôi không làm được thật mà.
Anh Ando, tôi thật sự xin lỗi về chuyện này.
Xin lỗi. Anh đang làm gì ở đó vậy?
Hôm qua anh đã đến đây đúng không?
Đúng thế.
Người đang ông nhuộm tóc bảo anh đến à?
Không phải.
Thật không?
Thật.
Tôi không gặp Morita nhiều năm rồi.
Chúng tôi không thân thiết lắm đâu.
Tôi hiểu rồi.
Anh ta có…
Sao cơ?
Không, không có gì.
Có chuyện gì xảy ra với Morita à?
Anh ta khá giống một kẻ rình rập.
Sao cơ?
Anh ta bắt đầu đến quán này khoảng một tháng trước.
Từ đó trở đi, có nhiều chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Chuyện kỳ lạ?
Tôi nhận nhiều cuộc gọi nặc danh.
Và tôi nghi một vài bức thư của tôi đã bị lấy trộm.
Như thế cũng không có nghĩa là Morita làm chuyện ấy.
Tôi thấy anh ta quanh quẩn ở khu nhà tôi dạo gần đây.
Hai lần.
Thật vậy sao?
Anh có thể bảo anh ta đừng làm thế nữa được không?
À…
Tôi không biết phải nói thế nào.
Không được sao?
Không phải, tôi không nói thế.
Tôi hỏi cô một câu được không?
Là gì thế?
Cô có bạn trai không?
Cái gì? Tại sao?
Tôi chỉ nghĩ là nếu cô có bạn trai…
thì sẽ khiến Morita dừng lại.
Tôi không có.
Thế à?
Tôi là Okada Susumu. Cô tên gì?
Abe Yuka.
Abe.
Tôi nói rồi! Tôi sẽ không tha thứ cho tên khốn đó.
Anh gọi cho gã tóc vàng khốn kiếp đó chưa?
Làm sao tôi gọi anh ta được chứ? Biết nói gì đây?
"Nghe nói anh rình rập người ta, Morita. Anh nên dừng lại đi" à?
- Đúng thế, chính xác. - Không được!
Hèn quá đấy.
Từ hôm nay sẽ bắt đầu giám sát.
Cả tôi cũng phải tham gia à?
Tất nhiên.
À! Tối qua tôi hỏi rồi. Cô ấy không có người yêu.
- Tốt! - Sao cơ?
Thật không?
Thật.
Tốt lắm.
Hôm nay Morita có đến không?
Không có.
Tôi gọi anh ta mãi mà anh ta không nhấc máy.
Tôi biết rồi.
Với lại…
đây là số của chúng tôi.
Cảm ơn anh nhiều.
Tôi sẽ bảo đảm an toàn cho cô mọi lúc. Cứ gọi tôi bất cứ lúc nào.
Vâng.
Hai phần ăn trưa.
Không nghe điện thoại nghĩa là gã đó đã biết ý đồ của chúng ta.
Thật ra tôi không gọi anh ta.
Tôi nhẹ nhõm vì anh ta không ở đây. Sẽ đáng sợ lắm.
Gọi hắn đi. Nói thẳng với hắn.
Tôi không làm được.
Thế thì đừng thẳng thừng quá. Nói bóng gió thôi.
Được.
Xin lỗi, ở đây không được hút thuốc.
Xin tuân theo quy định.
Tôi không hút.
Cả khu vực này cấm hút thuốc.
Tôi không hút thuốc.
Chỉ bị cấm thôi. Không phạt gì hết.
Tôi đã nói là tôi không hút thuốc.
Tôi vừa thấy anh hút mà.
Tôi không hút cái quái gì hết.
Xin lỗi vì gọi cậu bất ngờ quá.
Sao cũng được.
Cậu chuyển đến Tokyo sau khi tốt nghiệp à?
Phải.
No comments yet. Be the first to leave one.