Esimesed 200 rida.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2024 by ivy68 All right reserved
Xin cho thuyền đừng hỏng
hoặc xảy ra đánh nhau,
hoặc làm ai bị thương.
Cho bọn tôi kiếm được chuyến lớn.
- Cá dẹt? - Cá dẹt!
Kéo nó lên!
Này, Jin-gu! Giúp cô ấy đằng đó.
- Tôi sẽ làm nó! Để tôi! - Ở đằng kia, nhanh lên!
Móc nó ở đó!
Được rồi!
Oa, cá dẹt!
Đồ ngốc!
Cậu bị sao thế?
Nếu chị móc chuẩn,
em sẽ không làm rơi nó.
Cậu còn cười à?
Nó mất rồi. Lên thôi!
Đi đi!
Nhìn này, tất cả đều đã mục.
Thật là phí.
Nó vô dụng.
Chúng chết cả rùi.
Ta phải làm gì với đống này?
- Ta chả kiếm được gì cả. - Đống này giá bao nhiêu?
Đám nhà máy bỏ mẹ, ai đó nên đốt chúng đi!
Thế sao cô không làm việc đó?
Đừng phí thời gian của cô nữa.
Ta đi nhậu đi.
Sáng ra tôi mở mắt
và thấy là lạ.
Giờ là 11g30
À, tôi mệt quá
Gần nơi họ xây nhà máy hóa chất đó,
biển toàn cá chết,
bụng ngửa lên trên.
Và họ còn không bị phạt.
Còn ta, ta chỉ lái xe
xe tải trống rỗng đi lại tới Seoul.
Còn không đủ tiền xăng.
Thì vì thế,
tại sao ông không làm chuyện tôi kể với ông?
- Chuyện gì? - Chuyện đó.
Lặn tìm thùng đã bị ném xuống biển.
Rất nhiều khách hàng của ta
làm giàu từ công việc đó.
Kéo chúng lên
mà không biết chúng là gì?
Thế có vấn đề gì?
Coi thường pháp luật.
Đừng làm gì chính phủ của ta nói không được làm.
Cái gì?
Thế radio Nhật Bản đó
nhập vào nước như nào?
Và lọ Vaseline bên cạnh nó?
Ta không cần phải kiếm sống sao?
Kiếm sống...
Một người phải đi bao xa để kiếm sống?
Khênh chúng qua, nhanh lên!
Một, hai...
Bọn tôi cùng nhân viên Hải quan Kunchon.
Bọn tôi đang kiểm hóa hàng nhập khẩu.
Cái gì không khai báo là hàng lậu.
Ngay cả một hạt cà phê!
Tất cả đã xong!
Mọi người nghe này!
Đây sẽ là một miếng bánh.
Thùng thay vì bào ngư!
Biển luôn dữ dội thế này à?
Anh sẽ kiếm được bao nhiêu từ việc này?
Bọn tôi làm hết mọi việc và
tiền đổ hết vào mông anh à?
Tôi bị trĩ, tôi không thể làm thế.
Ngải cứu tốt cho bệnh trĩ.
Ta tới rồi đây. Sẵn sàng, mọi người.
Làm nó nào!
Họ đang đến! Họ tới đây!
Ôi, họ đến rồi!
Choon-ja, tất cả các hộp ở đó?
- Nâng nó lên! - Con đỡ nó, bố!
Họ đang tới!
Này Hammer, cẩn thận với những thứ đó!
Làm nhẹ nhàng, đừng làm vỡ món gì.
- Nhấc nó lên! - Nhanh lên!
Cẩn thận với những thùng đó! Đừng làm vỡ món gì.
Nhanh nào!
Tôi sẽ đón nó. Đi thôi.
Jin-gu, có bao nhiêu hộp?
16!
- 16? - Ừ!
Còn lại 4! Kéo nó lên!
Đây.
Làm tốt lắm, Toughie.
Mọi thứ trên tàu? Không còn hộp bên dưới.
Chính xác là 20 hộp!
Đi nào!
(Hàng lậu Vào phòng khách)
Nó mang theo những câu chuyện gì?
Mọi người đến
Mọi người đi
Rung động trong mỗi trái tim
Ôi thuyền ơi, mi bỏ lại giấc mơ phía sau bến cảng
Mi biết nỗi buồn của mòng biển đang khóc
Nói tôi
Nói tôi
Ôi thuyền ơi, khởi hành từ bến cảng Yeonan
Ta sẽ sớm chìm lấp trong tiền.
Đừng nói bá láp.
Anh đã nghĩ về việc mà tôi đã đề cập?
Rõ là ý tưởng khủng khiếp.
Đừng tăng tiền cược.
Đảm nhận quá nhiều có thể khiến mình bị giết.
Nếu xong rồi thì đi đi!
Anh ơi! Anh ơi!
Anh cũng nên xem xét vị trí của tôi!
Trời ơi.
- Chào Choon-ja. - Chú đâu?
Chú ấy đến sớm.
Boon...
Vàng?
Vàng thỏi?
Các cô có biết thất vọng tới nỗi
tôi phải gọi hai người tới đây?
Tôi đã cầu xin bố các cô mấy tháng nay,
nhưng ông ấy cứ nói không.
Đầu mối Seoul của tôi
sẽ ngừng mua hàng từ Kunchon
nếu ta từ chối một lần nữa.
Và tôi bị kẹt ở giữa...
Giời ạ.
Tuy nhiên, chúng cháu cần bố cho phép
để vượt qua nó.
Nói thật nhé.
Tôi là người duy nhất
cho dân Kunchon một khả năng đổi đời.
Tôi thấy không được coi trọng.
Nếu ta tiếp tục việc này,
phần của bọn cháu là gì?
Buôn lậu vàng là trò đùa với em?
Chị biết tính bố mà,
chị sẽ đối phó với ổng như nào?
Đúng là gái quê.
Nếu không hé miệng,
thì ai biết.
Tạm thời đừng nói gì với bố.
Em không tin chị à?
Em cần phải làm giàu
và theo chị đến Seoul.
Bỏ tay em ra!
Từ những gì em đã nghe,
vàng lời nhiều lắm.
Vàng? Vàng gì?
- Gì? - Vàng gì?
Vàng đó.
Cậu muốn ăn gạch vàng vào đầu?
Giờ sao?
Đừng động vào việc của bọn tôi, OK?
Vẫn chưa quyết gì hết,
nên cứ im và đừng nói ai.
- Vâng. - Này!
Có?
Nếu cậu làm việc kém,
ít nhất là biết khi nào nên im lặng!
Khi cậu đến đây
cậu đã nói muốn làm thủy thủ.
Sau đó lên tàu biển
và ra khơi xa!
Đừng phí thời gian về những việc cậu không thể làm!
- Đừng dọa thằng nhóc nữa. - Tại sao chị phải dừng lại?
Cậu đúng là điên!
Tôi thấy cậu lấy thuốc lá ngoại đó!
- Thuốc lá ngoại? - Em không lấy chúng, em...
Đừng lắp bắp nữa, nhé?
Này, tự đi mua ít quần áo để thay đổi.
- Không cần đâu, làm ơn. - Cứ cầm đi!
- Em không thể nhận cái này! - Cậu làm bọn chị xấu hổ!
Này Choon-ja, đợi đã!
Tại sao lại bênh nó như vậy?
Em đã có em trai của mình.
Ít nhất Jin-gu còn có bố.
Thằng nhóc tội nghiệp đó cô đơn.
Em quá mềm mỏng với nó,
thế nên nó mới hỗn đến thế.
Thôi vuốt tóc bọn trẻ ngoài đường.
- Còn chị thì sao? - Tóc chị sạch rồi, không sao đâu.
- Cái gì? - Bố...
Tôi chưa bao giờ quan tâm người khác nghĩ gì,
nhưng kể từ khi bắt đầu công việc này,
tôi ngủ không ngon giấc.
Cho dù tôi có vẫy vùng,
tôi sẽ đánh cá kiếm sống.
Chú đã thu xếp chuyến hàng tiếp theo.
Nếu giờ rút ra, chú ấy sẽ gặp rắc rối.
Tại sao nó lại nói với con mà không phải bố?
Chú ấy không nói với con,
con nghe chú ấy nói với Jin-sook.
Chú ấy muốn mua mì cho ta,
nên hôm nay chú ấy đưa bọn con lên phố.
Bố sẽ lo nó.
Lúc này, không buôn lậu nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.