Esimesed 200 rida.
Trong tập trước của "Lách Luật"...
- Philip Jessup... Hắn ta đang theo dõi chúng ta. - Cô muốn gì?
Quyền miễn truy tố dành cho tôi và các cộng sự.
Sao cô lại cần được miễn truy tố cho đêm đó chứ?
Anh đã giết một cô gái vô tội.
Thắt cổ cô ấy trên tầng thượng.
Chuyện đó có phải thật không? Wes đã giết mẹ cậu ta sao?
Tôi nhớ mình đứng bên cạnh bà ấy với một con dao trong tay.
Một kí ức giả mà anh đã tạo ra
để hợp lí hóa bản báo cáo này.
- Wes đang ở đây. - Gì cơ?
Cậu ta ngồi chờ trong sảnh chỗ tôi ở.
Gọi 911 đi.
Gì cơ?
Có ai đó đang ở trong căn hộ của Wes!
Aah!
- Annalise? - Tránh xa tôi ra! Aah!
Wes, mau gọi 911 đi!
Bảo họ tới căn hộ của cậu!
Đừng đánh nữa!
Annalise?
- Dừng lại đi! Hãy... - Annalise!
Phụ đề được thực hiện bởi World Subtitles VN
Ôi, tạ ơn Chúa.
Hắn ta có làm cô bị thương không?
Tôi vẫn ổn. Wes đâu?
Cậu ta đi sau tôi.
Cô Keating.
Cô đã đi đâu vậy?
Hãy chăm sóc cho con trai tôi.
Rose, không!
Tới gặp nhà Mahoneys.
Cậu ta đã bị kết tội chưa?
Vẫn chưa.
Cô nghĩ cháu sẽ hoảng sợ nếu cháu biết mẹ đã tự tử.
Cô không nghĩ cháu sẽ hoảng sợ đâu.
Cô chỉ biết là họ đã đưa bà ấy tới bệnh viện thôi.
Oh.
Lúc cháu tìm thấy thì trông bà ấy như đã chết rồi vậy.
- Giống lắm. - Chúa ơi, Annalise.
Chúng ta đã làm gì vậy?
Chúng ta chẳng làm gì cả. Đó là một vụ tự tử.
Chúng ta đâu có biết điều đó chứ.
Cô thật sự nghĩ rằng
thằng bé có thể đâm vào cổ mẹ nó sao?
Vậy chứ sao cô ấy lại làm vậy?
Bỏ lại con mình ấy. Trong khi tôi thấy rõ ràng
cô ấy chỉ muốn bảo vệ thằng bé mà thôi.
Hợp lí hóa một việc
hoàn toàn vô lí.
Cô là chuyên gia về một hiện trường mà cô còn chưa từng nhìn thấy à?
Tôi đã đọc báo cáo rồi. Góc đâm của con dao
vị trí của cái xác, không có dấu hiệu tranh cãi.
Liệu phía FBI có thực sự muốn tham gia vào một vụ
kết tội một thằng nhóc da đen
mà đúng ra giờ này nó nên đau buồn vì cái chết của mẹ nó?
Bình tĩnh đi. Không ai nghĩ là do thằng bé đâu.
Nhưng cũng không có nghĩa đây là một vụ tự tử
đặc biệt là khi xét tới việc
có những ai muốn người phụ nữ này chết.
Cô ấy là bằng chứng ngoại phạm duy nhất của chúng tôi.
Đời nào thân chủ của tôi lại muốn cô ấy chết cơ chứ?
Một bằng chứng ngoại phạm không bao giờ xuất hiện ở tòa.
Nói với thân chủ của cô rằng tôi sẽ tới thăm họ.
- Cuối cùng thì. - Cô ổn chứ?
- Chúng tôi cứ tưởng cô chết rồi. - Sao Philip lại ở căn hộ của Wes?
- Hắn ta đấm cô thật sao? - Phía cảnh sát có biết hắn ta đang ở đâu không?
Cô ấy vừa mới bị tấn công. Để cô ấy thở cái đã trước khi hỏi cung chứ.
Tôi không bị thương, nhưng không ai được phép đi bất cứ đâu
cho tới khi cảnh sát tóm được hắn ta.
Không ai cả.
Được rồi. Đi thôi.
Sao Eve lại ở đây?
Sao Philip lại ở trong căn hộ của cậu?
- Tôi không biết. - Cậu phải biết gì đó chứ.
Cậu đã ở đồn cảnh sát cả đêm mà.
Chính xác. Tôi cần phải ngủ.
Hẹn hò sao rồi?
Gì cơ?
Tối qua cô có nhắc tới chuyện hẹn hò gì đó trên điện thoại mà.
Oh.
Không phải tri kỷ của tôi rồi.
Trẻ hơn à?
Chúng ta nói chuyện về Wes thôi được không?
Sao lại đưa tập hồ sơ cho cậu ta nếu
nếu cô không muốn nói cho cậu ta biết sự thật chứ?
Tôi không biết nữa.
Cô luôn biết mình đang làm gì mà.
Thôi được, tôi hiểu rồi.
Cô cảm thấy như mình nợ cậu ta, và tôi cũng vậy, nhưng
cậu ta không còn là một đứa bé nữa, và cậu ta cũng không phải con cô.
Giờ cậu ta đã là một người đàn ông rồi, và cậu ta có thể chịu được sự thật mà.
Sao đời tôi lại thành ra thế này?
Vì cô cũng bệnh như tất cả mọi người mà thôi.
Tới New York với tôi đi.
Tôi có người gác cửa, và bảo vệ 24/24.
Cô sẽ được an toàn.
Nate sẽ bảo vệ tôi.
Vào đi.
Nate đang ở đây.
Tất nhiên rồi.
Sao chuyện này lại xảy ra được chứ?
Giờ chúng tôi mới chỉ thu thập được thông tin thôi.
Sao họ không theo dõi cậu ta chứ?
Chúng tôi đã đưa mấy đoạn băng cho họ rồi.
Họ biết Philip đang ở trong thành phố.
Hey.
Chúng ta vẫn chưa biết rõ điều gì mà.
- Đừng vội kết luận. - Về cái gì chứ?
Đây là lỗi của cô.
Chúng ta đã có thể báo trước cho anh ấy.
Ai cơ?
Caleb.
Anh ấy mất tích rồi.
Tất cả... tất cả đều là lỗi của cô.
Cô đã tới chỗ quái nào thế hả?
- Đồn cảnh sát. - Gì cơ?
Sao cô không gọi tôi?
Nhân chứng chủ chốt của chúng ta vừa tự tử.
Tôi có việc quan trọng hơn phải làm.
Okay, được rồi, tôi biết rồi. Tôi chỉ...
Cô cần gì?
Ngủ.
Cô đang đùa phải không? Mai chúng ta phải ra tòa rồi mà.
Tôi không chắc là chúng ta còn tham gia vào vụ này nữa không.
- Gì cơ? - Tôi cần phải nghỉ ngơi, Frank ạ.
Xin chào?
Ông anh làm cái quái gì vậy?
Cửa mở mà. Chúng tôi nói chuyện riêng được không?
Không. Cô ấy sẽ gọi cho ông khi cô ấy sẵn sàng.
Cho chúng tôi một phút đi Frank.
Tôi sẽ không để cô một mình đâu.
Đó chính là điều mà anh sẽ làm đấy.
Tôi đã tới căn hộ, mà cảnh sát đã tới đó rồi, nên tôi quay về.
Vậy đấy.
Không xin lỗi à?
Sao tôi phải xin lỗi chứ?
Thua vụ kiện của con trai tôi.
Tôi đâu đã thua chứ.
Vậy chứ cô định thắng vụ này kiểu gì
mà bằng chứng ngoại phạm duy nhất của chúng ta đang nằm trong nhà xác?
Tất cả là tại ông.
Gì cơ?
Cô ấy rất sợ ông. Tại sao chứ?
Nếu cô đang ám chỉ rằng cô ấy đã tự tử
vì áp lực khi phải làm chứng, thì đó là lỗi của cô chứ không phải tôi.
Ông đã bắt tôi phải đe dọa cô ấy.
Cô ấy đã thấy Charles ở văn phòng vào tối hôm đó
và từ chối nói với bất cứ ai về chuyện đó.
Đó là một lời nói dối. Cô ấy đã không có mặt ở đó
và ông đã biết trước rằng cô ấy sẽ nói dối cho ông. Tại sao chứ?
Cẩn thận đấy.
Tôi là người duy nhất biết rằng
cô đã trên đường tới để nói chuyện với Rose
trước khi cô ấy chết.
Nói chuyện với tôi kiểu đó lần nữa thì cô sẽ bị đuổi việc.
Tất cả các cảnh sát tuần tra đều được điều động tới đây.
Vậy chắc cô ấy sẽ thấy an toàn hơn nhiều
xét tới sự hiệu quả của mấy người
- trong việc bắt Philip. - Chúng tôi đang cố gắng hết sức rồi.
Phải rồi. Như tối qua ấy hả?
Đó là trước khi chúng tôi biết cô ấy đang gặp nguy hiểm.
Vậy là cô ấy phải bị tấn công
thì mấy người mới nhận ra được rằng thằng bệnh đó có thể tấn công cô ấy sao?
Thôi đi!
Tôi không phải là món đồ để mà bị giành giật đâu nhé.
Phải rồi.
Tôi sẽ đi vậy.
- Eve... - Không sao đâu.
- Cô đi sao? - Ừ.
Chúng ta vẫn cần phải nói chuyện về mẹ tôi.
Không đâu.
Đây là chuyện giữa tôi và cậu.
Chúng ta sẽ nói chuyện.
Khi nào?
Khi mọi thứ lắng xuống.
Annalise.
Công tố viên Denver vừa gọi.
Anh ta muốn phỏng vấn tất cả những người có mặt ở căn biệt thự vào tối hôm đó.
Trông cậu cứ như mất trí vậy.
Nhìn mặt cậu mà xem.
Tại sao vậy?
Chuyện gì đã xảy ra vào tối hôm đó mà lại khiến cậu kích động tới vậy?
Tôi chẳng nhớ nữa.
Cậu không nhớ việc chạy ra khỏi căn biệt thự
vào đêm mà Emily Sinclair bị sát hại sao?
Không có mốc thời gian trên đoạn băng
nên anh...và chúng tôi...
không thể biết chính xác đó là tối hôm nào.
Chính xác.
Mọi người vẫn luôn bảo mặt tôi trông rất gợi đòn
chắc thế nên ông mới nhầm thành "mất trí" đấy.
Cô là một học sinh giỏi.
Đủ giỏi để nhận ra rằng
quan hệ với khách hàng là thiếu đạo đức.
Khách hàng cũ.
Chúng tôi đã không còn đại diện cho anh ấy vào thời điểm mà chúng tôi quan hệ.
- Thật sao? - Gì cơ?
Tôi chỉ hỏi vậy thôi. Liệu Caleb sẽ xác nhận rằng
mối quan hệ của hai người bắt đầu sau khi chuyện làm ăn kết thúc chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.