Esimesed 200 rida.
Tối nay anh có mở sòng chứ?
Chết tiệt! Sao chỉ lúc sắp đi mở sòng mới tới chỗ em?
Em là thuốc an thần à?
Lần sau anh không tới nữa. Được chưa?
Anh dỗ ngọt em không được sao?
Dỗ ngọt và bịp bợm
là nghề của anh.
Em phải trả tiền đó.
Em chưa từng thấy anh đem dao theo. Tối nay nguy hiểm à?
Em sợ à?
Anh có hai con dao.
Anh nghĩ em sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy con dao kia.
Gọi em sau. Tạm biệt.
Này.
Anh nhớ gọi cho em đó.
Anh nói cho em nghe.
Đừng xài lại màu son này nữa, được không?
Sao anh kén chọn màu quá vậy?
Em nghĩ thử đi.
Nếu anh không phân biệt được đỏ cơ và đen rô,
thì anh sống còn ý nghĩa gì?
Tạm biệt.
- Sao em ở đây? - Thì ra anh ở đây thật.
Vợ anh à?
Phải.
Mấy bà vợ bây giờ hay thật. Có thể mò đến tận đây.
Xin lỗi.
Anh đang vội.
Nếu muốn cãi nhau thì đợi đến khi anh về nhà đi.
Em không đến đây để cãi nhau.
Em chỉ muốn một câu trả lời.
Anh chỉ vừa mặc quần vào năm phút trước. Em hiểu chứ?
Hôm nay em lên đây là để nói với anh một chuyện.
Nhưng em nghĩ giờ có nói hay không cũng không quan trọng. Tạm biệt.
Này, em nghĩ anh nên đi xem cô ấy ra sao.
Đàn bà muốn cãi nhau thì cứ đá một phát.
Nhưng tự nhiên cô ta lại im lặng. Sợ quá.
Ăn mặc như vậy thì vào nhà đi.
King!
Vợ anh phát hiện chưa?
Tới giờ rồi, đi đi.
Tùng à!
Dạo này, Tiểu Phương…
Không có gì.
Anh King, nghe tôi nói này.
Mấy ngày nay anh không ở nhà, vợ anh nôn mửa nhiều lần.
Chắc là có thai rồi.
Phải rồi.
Mọi thứ ổn thỏa chưa?
Jack đã làm việc ở nhà hàng của Ống Khói được ba tháng.
Rất chăm chỉ, cái gì cũng chịu làm. Ai cũng tin tưởng nó.
Phòng VIP hiện giờ đều do nó thu xếp. Mọi thứ đã ổn thỏa.
- Kỹ năng đánh bài của Ống Khói thế nào? - Cũng tạm.
- Khoảng 80 điểm không? - Cũng cỡ đó.
Nhưng hắn nóng tính lắm.
Chúng ta ăn chắc.
Anh King.
Thành thật mà nói,
vợ anh là người phụ nữ tốt.
Cho cậu đó.
Có thật không đó?
Điên khùng.
Là dân bịp, chúng ta không thể bị phân tâm trước ván bài.
Đã làm thì phải làm cho tốt.
Giống như Văn Ma Cao.
- Thần tượng của anh à? - Mục tiêu của tôi.
Tôi phải đánh bại anh ta.
Tôi muốn giống anh ta.
Làm giàu nhờ bài bạc.
Mà nghe người ta nói,
ai động vào Văn Ma Cao đều không có kết cục tốt.
Việc gì thì cũng có ngoại lệ mà. Có lẽ tôi sẽ là người đầu tiên.
Hai bích, hai cơ.
Tứ quý K.
Ba con mười, không có mười chuồn.
- Ba, bốn, năm, sáu. - Anh cứ ho suốt cả buổi tối.
Tôi bị dị ứng với xì gà.
Thời nay nếu không thích xì gà thì chẳng ra dáng đàn ông đâu.
Đôi J.
Ba con át.
Có thì đánh đi.
Thùng phá sảnh.
Bộ hay đến vậy sao?
Chịu thua thì bỏ lượt đi.
Bỏ lượt.
Ba con ba.
Anh đùa tôi đấy à?
Ống Khói, cư xử đàng hoàng đi, nếu không chẳng ai thèm đánh với anh.
Tôi thấy hơi lạ chút thôi.
Cứ như anh ta nhìn thấu bài tôi.
- Ai muốn kinh bài không? - Đương nhiên.
Xin lỗi.
Alô.
Xin lỗi, tôi đi một lát.
Gì vậy?
King, chúng ta chia tay đi.
Em gọi chỉ để nói vậy à?
Em còn một điều muốn nói với anh.
Vì em nghĩ anh có quyền biết.
Em đang mang thai.
Nhưng em sẽ không cho anh gặp con.
Này!
Còn muốn chơi không vậy? Nhanh đi!
- Anh đừng giận quá. - Cẩn thận mồm mép đi!
Tôi bắt cô thổi kèn đám anh em bây giờ.
Xin lỗi nhé.
- Bắt đầu thôi. - Khoan.
- Tôi muốn đổi bài. Đưa bài anh cho tôi. - Ống Khói, làm gì có luật đó.
Đây là chỗ tôi, theo luật tôi. Nhanh!
Nào. Nhanh lên đi.
Đôi sáu.
Đôi bảy.
Đôi mười.
Đôi heo.
Đánh đôi lớn sớm vậy sao?
Anh nghĩ sao? Ba con át.
Bài mạnh vậy hả?
Mạnh thật đó.
Tôi đi đôi sáu là để anh đè tôi rồi.
Ai ngờ anh lại xui vậy. Đưa bài đây.
Không đánh nữa. Anh làm ảo thuật à?
Bình tĩnh đi. Không chơi bài nữa thì về nhà chơi gái đi.
Nhìn cái gì? Không tới lượt cô đâu!
Soi gương đi. Mặt cô như đống phân vậy.
Này, nói năng tôn trọng chút đi.
Khốn kiếp!
Anh bị điên à?
Dẫn nó vào nhà vệ sinh.
- Kêu hai bảo vệ cưỡng hiếp nó! - Dạ!
Tôi xin lỗi. Hôm nay tới đây thôi.
Tôi thua hết 400 lá. Đây là phần của anh.
Phát tài rồi!
Chặt tay nó!
Jack!
- Jack! - Chạy đi!
Chạy đi!
Đóng cửa lại!
Jack!
Jack!
Jack!
Mấy người cho tôi uống gì vậy?
Mấy người tiêm cái gì vào tôi?
Tại sao…
Tại sao tôi không thấy màu gì?
Đầu anh bị thương nghiêm trọng. Bị chấn động não.
Không!
Anh có quyền giữ im lặng.
Nhưng những gì anh nói sẽ là bằng chứng trước tòa.
- Chúng tôi buộc anh tội mưu sát. - Ống Khói chết rồi à?
Còn Jack thì sao?
Xin lỗi. Cậu ấy mất nhiều máu quá. Không cứu được.
Còn vợ tôi thì sao?
- Vợ tôi đâu? - Không có cô nào bị thương ở hiện trường.
Không. Vợ tôi đã ở đó.
Vợ tôi ở hiện trường mà!
Vợ tôi ở hiện trường! Làm ơn đi, tôi muốn gặp cô ấy!
Anh bình tĩnh đi!
Tôi sẽ gọi cô ấy giúp anh.
Không gọi được cho Tiểu Phương.
Từ sau đêm đó,
dường như Tiểu Phương đã biến mất.
Tất cả người thân và bạn bè của cô ấy đều không biết cô ấy đi đâu.
Và tôi…
bị kết tội ngộ sát và bị kết án năm năm tù giam.
Lúc tôi ở trong tù, Tùng có đến thăm tôi hai lần.
Cậu ta cũng nói rằng không biết Tiểu Phương ở đâu.
Tôi bị mù màu.
Mọi thứ tôi thấy đều chỉ có một màu.
Tôi hiểu rằng
nếu năm năm trong tù tôi không học một thứ gì đó,
thì khi ra tù tôi sẽ không thể theo kịp xã hội.
Cho nên…
tôi quyết định học một thứ gì đó.
Tôi học cách sử dụng máy vi tính để lưu trữ tất cả các thông tin đua ngựa.
Tôi cũng học cách dùng công thức để đoán kết quả cờ bạc.
Này thằng cha già, làm gì lâu vậy?
- Tối nay mua con ngựa nào? - Xong rồi.
Trận đầu tiên, con số 4, 5 và 7. Trận sau, con số 2, 8 và 12.
Cuối cùng tôi cũng nhận ra
một điều rất quan trọng.
Mười kẻ đánh bạc, hết chín kẻ bịp.
Trong thế giới này,
nếu không gian lận, thì chắc chắn sẽ không bao giờ thắng.
Mở ra!
Hay lắm!
Mất hết tất cả rồi!
Tôi không phải Rồng Còi Xương! Nhầm người rồi!
Chính là mày. Tao biết rõ mà. Đi!
Anh Hai Lá. Đừng lại gần nữa, anh sắp hôn tôi rồi.
Có động tĩnh gì không?
Không.
Dạo này tôi bị viêm khớp, nên không lấy được tin gì.
Vậy à? Không có tin à?
Tao nghe nói tụi đàn em của Chú Đẹp thường hay tụ tập.
Chúng đang làm chuyện gì lớn à?
Anh Hai Lá, tôi chỉ là dân cờ bạc, đâu phải xã hội đen.
Tôi có thể cho anh biết kèo đua ngựa thứ Bảy.
Lượt đua thứ chín.
Mạnh Đạt nói con số 8 chắc chắn thắng.
Mạnh Đạt là ai?
No comments yet. Be the first to leave one.