Pinocchio

Pinocchio

Laadige alla Vietnamese subtiiter

Väljalaske info

Pinocchio 2022 1080p WEBRip x264 AAC5 1-[YTS MX]
Kommenteerib vnlovers86
Pinocchio.2022.1080p.WEBRip.x264.AAC5.1-[YTS.MX] Have fun!

Sildid

webdl
Avaldatud: 2025-10-31
Allalaadimised: 63
Kuulmispuudega: No
FPS: 23.976

Vietnamese subtiitrite eelvaade

Esimesed 200 rida.

Hãy ước đi trước ngôi sao kia

Điều ước sẽ đến

Giai điệu nhỏ đó nghe bắt tai chứ? Bạn khoẻ không?

Tôi là Cricket. Jiminy Cricket cho chuẩn.

Và tôi ở đây để kể bạn nghe một câu chuyện thật tuyệt vời.

Chuyện từ xưa lắm rồi.

Thực ra là từ ngày xửa ngày xưa, xưa lắc xưa lơ rồi cơ.

Đúng vậy. Vậy thì chuẩn hơn nhiều.

Chả hiểu được cái lối nói đó. Sao lại "Ngày xửa ngày xưa" chứ?

Mà ai kể chuyện này thế? Tôi hay cậu?

Mà cậu là ai?

Tôi chính là cậu. Kỳ cựu và thông thái hơn thôi.

Thật hả? Sao cậu biết?

Vì tôi mới là người kể chuyện này theo nghĩa đen.

Tôi biết mọi hành tung của cậu trong chuyến phiêu lưu này.

Thật hả? Thế để hỏi một câu. Tôi sẽ lại được sưởi ấm chứ?

Cứ đi tiếp đi. Cậu sẽ biết thôi.

Thứ người kể chuyện gì đâu.

Tôi nên kể tiếp chứ?

Cứ tiếp đi. Kể bằng văn phong trong tim mình.

Cảm ơn nhé.

Ngày xửa ngày xưa, từ xưa lắm rồi,

tôi đặt chân đến một ngôi làng nhỏ cổ kính.

"Mastro Geppetto. Thợ khắc gỗ, chế tạo đồng hồ, đồ chơi, đồ linh tinh."

Đồ linh tinh? Có vẻ mình sẽ thích chỗ này.

"Thêm một chút ở đây

"Một chút sau tai

"Không phải là một cậu bé. Chỉ là đồ chơi múa rối thôi."

"Nhớ lại cái hồi mình lại mình lại lạc mất nó"

"Trái tim còn bé bỏng, những giai điệu chưa được cất lên

"Thật tiếc làm sao."

"Mình có thể mơ thấy nó. Thật hoàn mỹ, như thể

"nếu mình có thể biến giấc mơ thành thật,

"mình sẽ không bao giờ

"kẹt lại hình ảnh đó trong đầu nữa.

"Kỷ niệm có thể nắm giữ

"cảm giác khi nó còn ở bên mình."

Thật nhiều tiếng cười

Nhưng ta chẳng thể thấy được

Chẳng có cái gọi là hạnh phúc mãi về sau

Giá như không chỉ là kỷ niệm

Nhưng kỷ niệm sẽ nhất định là

Ánh nhìn của ông già này

Chỉ là sẽ ra sao

nếu nó ở đây

bên tôi.

Phải.

Cũng không tồi tàn mấy.

Xin lỗi bà nhé.

Figaro, xong rồi. Mày thấy sao?

Thế sao?

Tao thấy nó trông rất giống mày ấy.

Giống lắm.

Không, Figaro, Signore Rizzi nữa rồi.

Không, Signore Rizzi, xin lỗi nhé. Chúng tôi đóng cửa lúc 6:04 rồi.

Đúng lúc hoàng hôn.

Geppetto, xin lỗi vì làm phiền ông.

Tôi thấy đèn nhà ông sáng và tôi nên hỏi mua thêm lần nữa.

Làm ơn bán cho tôi cái đồng hồ cúc cu

có đính chú vịt dễ thương và chú cá sấu nhỏ.

Đồng hồ đó không bán, tôi nói với ông nhiều lần rồi.

Tôi sẽ trả ông 20 lira. 30 lira.

Ra giá đi, Geppetto, rồi tôi sẽ trả.

Nó giá trị hơn tiền, Signore.

Rất xin lỗi, nhưng tôi không thể bán cho ông bất cứ cái đồng hồ cúc cu nào.

Nhưng ông không bán được thì mở cửa tiệm làm gì?

Chuyện phức tạp lắm. Hộp nhạc thì sao?

Ngủ ngon nhé, Geppetto. Thật là thất vọng.

Người ta không hiểu, phải không Cleo? Đồng hồ là tất cả với ta.

Đồng hồ là những tác phẩm đặc biệt nhất của ta.

Ta đã làm chúng cho Constanza yêu quý,

và cái nào nó cũng thích.

Từng cái một.

Nhưng mày thì nó thích hơn cả, cậu bé yêu quý của ta.

Cậu bé yêu quý của ta.

Không có nghĩ ngợi sầu khổ nữa nhỉ? Tới lúc vui vẻ rồi.

Thế nên ta mới cho mi một nụ cười. Mày sẽ luôn hạnh phúc.

Tên mi là gì nhỉ?

Mi nên có tên riêng. Phải rồi. Đặt tên gì nhỉ?

Tên gì nhỉ?

Ta chạm khắc ra mi từ gỗ.

Ta làm ra mi từ gỗ thông*.

Mi là một cậu bé làm từ cây thông.

Pine-occhio. Pinocchio.

Pinocchio. Phải.

Ờ...

Mi đồng ý cái tên "Pinocchio" chứ?

Phải rồi.

Mày thấy không, Figaro. Mi thích tên "Pinocchio" chứ?

Phải.

Chào!

Này. Không!

Ta nhảy thôi nào.

Ông gọi đây là âm nhạc sao?

Đừng sợ, Figaro. Không.

Không, tại sao ư? Vì nó thích mi đấy.

Figaro, không, không.

Cả Cleo cũng thấy nó rất, rất điển trai.

Figaro, lại đây. Đừng làm mèo đế như thế!

Figaro.

Hả?

Phải, phải. Gần tới giờ rồi, nhưng...

Khoan đã. Khoan đã.

Phải rồi.

Đã đến giờ đi ngủ rồi.

Phải rồi.

Ngủ ngon nhé, Cleo, bé nước bé bỏng của ta.

Ngủ ngon nhé.

Ngủ ngon nhé, cậu bé sinh nhật điển trai của ta.

Một đêm trong lành xinh xẻo làm sao. Đẹp thật.

Figaro, trông chừng Pinocchio dưới ánh trăng nhé.

Gần giống một cậu bé thực sự rồi.

Nhìn kìa, Figaro. Nhìn kìa. Ngôi sao Ước nguyện đấy.

Đã lâu rồi ta chưa thấy chúng...

Ta nên ước một điều nhỉ?

Sao kia, sao sáng có hay, sao đầu tiên tôi thấy đêm nay.

Tôi ước...

Tôi ước...

Nói kiểu gì nhỉ?

Tôi ước... tôi ước...

Tôi ước...

Figaro, mi biết ta muốn ước gì không? Ta ước...

Không. Trừ phi tao nói mày biết, mày sẽ nghĩ tao...

Chuyện cái đồng hồ đó, nó kêu dữ quá.

Hiểu không? Nó kêu dữ quá. Tích tắc, đồng hồ tích tắc nhiều quá ấy?

Thôi kệ đi. Cũng muộn rồi.

Với lại,

nếu lời ước mà thành hiện thực, Figaro, thì tuyệt biết mấy nhỉ.

Tuyệt.

Trời đất quỷ thần ơi. Nó sống kìa.

Xem này. Tất cả chuyện này là sao?

- Trời ạ, cháu đi được! - "Trời ạ, cháu đi được!"

Im miệng đi. Cháu nói được!

"Im miệng đi. Cháu nói được."

- Không, cháu nói được. - "Không, cháu nói được."

- Chú biết chú nói được. Cháu cũng vậy. - "Chú biết chú nói được. Cháu cũng vậy."

Được rồi, được rồi, được rồi.

Mọi người bình tĩnh đi. Ta tới rồi. Có vẻ như...

Phải. Ta hiểu vấn đề rồi.

Tôi có mơ không đây! Một bà tiên!

Cậu không giống thật lắm nhỉ?

Dĩ nhiên là có thật! Nó có sự sống, đúng không?

- Và ông là ai đây nhỉ? - Jiminy Cricket.

Bọ, boulevardier, flâneur, kẻ ngồi không. Còn bà là ai nhỉ?

Geppetto hiền lành đã ước một điều từ sâu trong tim nên ta đến đây.

- Ta là Cô Tiên Xanh. - "Ta là Cô Tiên Xanh."

- Không, ta mới là Cô Tiên Xanh. - "Không, ta mới là Cô Tiên Xanh."

À, ta hiểu chuyện rồi.

- Thử lại coi nào. Ta là Cô Tiên Xanh. - Cháu chào Cô Tiên Xanh.

Hợp lý hơn rồi đấy. Phải, ta là Cô Tiên Xanh.

- Còn cháu tên gì? - Cháu không biết.

Tôi có nghe Geppetto đặt tên cho cậu ấy là Pinocchio.

Cháu là Pinocchio.

Hình như đầu cháu được làm từ gỗ thông trắng. Nên có tên là Pinocchio.

Tên rất hoàn hảo cho một cậu bé có cái đầu bằng gỗ.

- Cháu là một cậu bé à? - Một cậu bé người gỗ.

Ta cho là Geppetto, sống nhờ nghề cưa gỗ, là thợ khắc gỗ đúng không?

Vâng. Bà có thể gọi ông ta là cha của Pinocchio.

- "Cha"? - Phải, cha đấy. Ba. Bố đấy.

Ý tôi là, nếu Pinocchio ở đây là một cậu bé thực sự.

Nếu Geppetto muốn có một cậu bé thực sự, sao ông ta lại khắc một con rối?

Dĩ nhiên là có nhiều cách tạo ra một cậu bé,

nhưng tôi không nghĩ Geppetto đi đây đi đó nhiều,

và tôi cho đó là cách tốt nhất với chỗ đồ nghề ông ấy có.

Dĩ nhiên, tôi chỉ là một chú dế biết nói,

nên tôi chẳng thể kẻ phán xét đâu mới là thực.

- Cô Tiên Xanh, cháu có thực chứ? - Pinocchio, cháu có thực.

Một chú rối có sự sống được tô điểm để trông như một cậu bé có sự sống.

Gần như những gì cha cháu hằng mong.

Vậy khi nào cháu trở thành một cậu bé sống thực sự ạ?

Vì có vẻ nó sẽ giúp cha cháu hạnh phúc.

Chú rối nhỏ từ gỗ cây thông Geppetto có điều muốn hằng mong

Nhưng dây tơ rối bời trong lòng Và gút chặt như sợi dây thòng lọng

Nhưng ánh sao trời thổi hồn món đồ chơi Cậu bé gỗ hạnh phúc khắp muôn nơi

Nhưng để trở thành người chân chính Một thử thách đang chờ bản thân mình

Geppetto đã xong việc, và ta cũng đã xong.

Để thành người thật, điều đó trông chờ vào con.

Con phải chứng minh bản thân là người dũng cảm, trung thực và không ích kỷ.

Sao con làm được ạ?

Con phải học cách phân biệt giữa đúng và sai.

- Dạ, nhưng sao con làm được? - Lương tâm của con sẽ cho con biết.

"Ươn mâm"? Là ai ạ?

Không, không. "Lương tâm." Trừu tượng, danh từ, số ít.

Lương tâm là tiếng nói nhỏ bên trong ta mà hầu hết từ chối nghe theo.

Đó là cả vấn đề của thế giới ngày nay đấy.

Ông là lương tâm của cháu à?

Chú à? Không, chú đâu phải lương tâm.

Chú là dế. Giống côn trùng hơn là di truyền.

Ông có muốn trở thành lương tâm của cậu bé không?

Tôi hả? Không, cám ơn. Tôi có đủ việc phải lo rồi.

Thế sao? Tôi thấy một tâm hồn lạc lối và một con côn trùng cơ nhỡ đấy.

Một gã không nhà vô vị nhảy từ lò sưởi này sang lò sưởi khác,

vô phương hướng, thất nghiệp, vô tiền đồ và vô định.

Coi này.

Chỉ là một anh bạn lẻn vào nhà ai đó sưởi ấm mông,

mà bị đá ra khỏi một hai nhà cũng phải, nhưng mà...

- Được rồi, bà có lý. - Chuyện là thế này.

Ông rõ sự khác biệt giữa đúng và sai chứ?

Bà biết thừa là tôi biết mà.

Tôi tự xem mình là gã có tiêu chuẩn đạo đức cao,

More Vietnamese subtitles for Pinocchio

Kommentaarid

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left