Esimesed 200 rida.
Chào. Chào cưng.
Ông về sớm thế.
Chào Danny.
Không, không.
Teiren sợ đấy.
Nó không biết ông đi đâu mà.
Mình có bỏ quên đứa nào không?
Không.
Của mày đây.
Lola.
Của mày đây, cưng.
Được rồi.
Rowdy không chịu ăn, Dominique thì kén chọn quá.
Chào mấy đứa.
PHÒNG MỚI, PHÒNG GẠCH, PHÒNG KHÁCH
Nào.
Nào, bé cưng.
Mày háu ăn nhất đấy.
Rồi, rồi.
Yên nào Humphrey.
Chào Maggie.
Đồ hâm này.
Chào buổi sáng, Amelia.
À em à.
Đi nào, Des.
Nào, Tito. Mày có đi không?
Rồi, rồi. Đi nào.
Mày ngủ nướng phải không?
Mày ngủ nướng à?
TRẠM CỨU HỘ CỦA DANNY VÀ RON CAMDEN, SOUTH CAROLINA
Amelia. Thôi ngay.
Sao, Tito? Ông ý làm gì?
Chúng tôi bắt đầu cứu chó được 15 năm rồi.
Tôi còn không ngờ mình sẽ có một trạm cứu hộ
chứ đừng nói đến một cái lớn thế này...
đến mức nó chiếm hết cả nhà và cuộc sống của chúng tôi.
Rồi.
Dominique, trật tự nào.
Đi nào, Dominique.
Chúng tôi hiện đang nuôi 71 con chó.
Và tôi không nghĩ có trạm cứu hộ nào
lại để chó sống luôn trong nhà như chúng tôi.
Muốn ăn trưa chưa, ông cụ?
Nhiều người cứu chó không cho chúng sống cùng nhà.
Nhưng chúng tôi có nhiều con vật bị đánh đập và bị thương.
Những trường hợp như thế không thể lường trước được.
Nên sống chung với chúng rất quan trọng...
Bởi chúng tôi cần hiểu về chúng trước khi cho người ta nhận nuôi.
Thỉnh thoảng thì...
Đúng rồi đấy. Bọn tao kể mày nghe rồi mà.
Nhiều lần lắm.
Nó sống ở trạm lâu quá đến mức bị chứng co giật.
Tôi không thể
để nó sống như thế lần nữa. Một tuần cũng không.
Chuyện của nó rồi sẽ ổn thôi. Tôi tin chắc là như thế.
Tôi đã vui khôn tả khi tìm được nhà mới cho 1.000 con chó.
Cảm giác như trúng số vậy.
Chúng tôi bảo "Đã 1.000 con rồi cơ đấy."
Giờ thì
chúng tôi chỉ còn hơn 100 nữa là tròn 10.000 con.
Đi nào.
Đi nào, mấy đứa.
Nào. nào.
Chào bọn mày.
Bọn mày sao rồi?
Cún ơi.
Cún à.
Hầu hết chó nhà chúng tôi đều từ trạm cứu hộ động vật.
Nhiều trạm cứu hộ có ngày đỏ
ngày tiêm thuốc trợ tử.
Có khi, tôi nhận đến hàng trăm email từ 20 trạm cứu hộ
nhờ chúng tôi nhận chó đang chờ tiêm.
Đây chỉ là một email điển hình thôi.
Bạn có thể thấy... "Ngày cuối, hết hạn, nguy kịch."
Những con vật này sẽ bị tiêm thuốc trợ tử hôm nay.
Hằng năm, có hơn bốn triệu con vật bị tiêm thuốc ở Mỹ.
Rất, rất đáng buồn.
Nhìn vào mặt chúng, vào ánh mắt chúng...
chúng chỉ...
cầu xin ai đến cứu.
TRUNG TÂM NHÂN ĐẠO HẠT KERSHAW SOUTH CAROLINA
Xin chào.
Màu đẹp đấy.
Nó xinh thật nhỉ.
Bé này đây.
Chúng tôi đang xem xét.
Nó rất ngoan. Gia đình rất tệ.
Có một bà nhận nuôi nó trên Facebook rồi bỏ nó.
Chủ cũ của nó nuôi chó quá đà.
Lúc đầu, chúng nó đều rất nhát.
Chúng tôi còn ba con.
Nhìn chúng xinh xắn hơn tất cả chó sống cùng chủ như thế.
Đây là Chester.
Cưng quá.
- Chào Chester. - Nó lai.
Nó nhiêu tuổi rồi?
Tầm bốn tuổi. Nó từng là chó hoang.
Nó có thường trầm thế này không?
Vâng. Nó vừa được ra chơi nên đang vui.
Nó vừa chạy khắp sân.
Chọn chó sắp bị tiêm thuốc rất khó
vì bạn biết trước là chúng không thể được nhận nuôi.
Tôi sẽ hỏi thêm về tính cách của chúng.
Xem chúng lành hay dữ.
Có dữ với chó mèo khác không.
Và tôi biết mình không cần chúng hoàn hảo.
Nhưng tôi muốn cứu những con có thể được nhận nuôi.
Con này khá năng động.
Nhưng lại màu đen, nên sẽ hơi khó.
Có lẽ con kia hợp hơn.
Chúng tôi không cần chó quá năng động.
Tôi có bốn con như thế rồi.
Xem nào.
Các trạm cứ hộ
bắt buộc phải nhận tất cả động vật.
Chúng tôi nhận tầm 5.000 con hằng năm
tại đây.
Chúng tôi giữ được 125 con.
Khi quá tải, chúng tôi phải dọn chỗ.
Nó dính bẫy của Cục Quản lý Động vật.
Người ta nói nó rất hung dữ,
chúng tôi phải cẩn thận không sẽ bị nó cắn.
Giờ thì...
- nó đây - Không dữ tí nào.
Tôi triệt sản nó...
Nhìn thấy chúng và biết rằng chúng sắp phải chết...
khiến tôi muốn cứu được nhiều chó hơn.
Tớ không nghĩ mình có thể...
ngó lơ chuyện này,
vì tôi không muốn cảm thấy tội lỗi...
khi quay lưng khỏi những con vật cần giúp đỡ.
Nó cần một mái ấm. Cần người chăm sóc.
- Cưng muốn về chứ? - Lại đây.
Cảm giác rất lạ,
vì tôi một phần muốn ích kỉ
và nói rằng "Chúng ta cứu được 10.000 con chó rồi.
Chúng ta sẽ ngừng, sẽ du lịch
sẽ sống nốt cuộc đời còn lại thật tốt."
Nhưng...
tâm can tôi
lại không cho phép điều đó.
Đây là Apollo.
Nó là chó hoang từng sống ngoài đường.
Nó rất thân thiện.
Lúc nhỏ, nó bị thương.
Nên chân nó vẫn còn sẹo bỏng.
Chúng tôi không thương nó lắm.
Apollo. Cưng về chứ?
Có muốn đi về nhà không?
Những con thân thiện, đáng yêu, bông bông
rất dễ được nhận nuôi.
Chúng tôi thường cố gửi những con ít được thích
đi để cho chúng cơ hội sống.
Đấy là Moose.
Nhìn mắt cưng kìa.
Tôi nghĩ nó lai Basset, Bắc Kinh, Cocker Spaniel...
Nào.
Golden Retriever, Setter…
và lai Chow.
Chưa kể lai cả Bloodhound, Afghan và...
Nhìn lông nó kìa.
- Đẹp quá. - Giống lông...
giống Akita. Thêm Akita vào nữa.
- Nhìn này. - Thật đẹp.
Nhìn cưng như ổ bánh mì ấy.
- Nhìn nó chạy này. Nào, Moose. - Một hình chữ nhật.
Đây chẳng phải là thứ đáng yêu nhất trần đời à?
Nó còn chưa đủ 8 tuần tuổi. Moose!
Nhìn như bàn cocktail ấy.
Không phải ai sinh ra cũng may mắn như nhau.
Nên chúng cần được giúp đỡ nhiều hơn.
Suy nghĩ đấy đã theo tôi cả đời.
Mày cần chăm sóc da nữa đấy.
Từ nhỏ, mẹ tôi đã nói: "Đừng mua chó, hãy cứu chúng."
Tôi nhớ tôi đã rất thích chó đốm.
Mẹ nói chúng không thiếu người nuôi.
nhưng không mấy ai nhận cứu trợ động vật
và nhiều con sẽ chết.
Chúng tôi đã ra trạm cứu hộ.
Tôi luôn chọn con nào mắt buồn nhất.
Những con gầy nhẳng, da xấu.
Nhưng ánh mắt là cái thu hút tôi nhất.
Chúng nhìn tôi như muốn bảo tôi phải nuôi chúng.
Đây là Lily. Nó rất ngoan. Ngoan vô cùng.
Có vấn đề nhỏ là chúng tôi có những con giống nhau quá.
Chúng không có giống rõ ràng, màu nâu hoặc đen.
Người ta khó đồng cảm với chúng.
- Đúng vậy. - Đấy là phần khó.
Hình như nó bị nhiễm giun tim.
- Nó có đây. - Giun tim.
Giun kí sinh trong tim chó.
Nhiễm qua muỗi.
Người ta không muốn nuôi chó nhiễm giun
do chữa bệnh này rất tốn kém.
Phải dùng Doxycycline 30 ngày.
Chúng phải tuyệt đối im lặng trong lúc đó,
bởi nếu phấn khích quá, nó có thể bị đau tim.
Ba mươi ngày sau, phải tiêm thêm hai lượt
và phải giữ im chúng 30 ngày nữa.
Nhưng có thể phòng bệnh. Rất dễ thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.