Esimesed 200 rida.
Khi đó, tôi nhận ra mình chẳng có gì hết.
Khi đó, tôi nhận ra mình chẳng có gì hết.
Cái túi mà tôi nghĩ đựng đầy hạnh phúc...
Cái túi mà tôi nghĩ đựng đầy hạnh phúc lại hoàn toàn trống rỗng.
lại hoàn toàn trống rỗng.
Vì tôi chưa từng cố gắng lấp đầy nó bằng thứ gì cả,
Vì tôi chưa từng cố gắng lấp đầy nó bằng thứ gì cả,
Vì vậy cũng đúng thôi.
Nhưng tôi lại không thể hiểu được điều đó.
Nhưng tôi không thể hiểu được điều đó.
Bởi vì tôi đang lang thang...
Bởi vì tôi đã lang thang trong một cuộc sống vô vọng và thiếu thốn.
trong một cuộc sống vô vọng và thiếu thốn
Và đột nhiên ngày hôm đó,
Và đột nhiên ngày hôm đó,
tôi cảm thấy mình đánh mất rất nhiều thời gian.
tôi cảm thấy mình đánh mất rất nhiều thời gian.
Tôi phải bắt đầu lại
Tôi phải bắt đầu lại
Và làm mọi chuyện tốt hơn lần sau.
Và làm mọi chuyện tốt hơn lần sau.
Mình phải đi.
Thành phố bỏ hoang thích kích thích bản tính đàn ông
Cơ thể của tôi cảm thấy rất nhẹ.
Có khi tôi còn bay được luôn ấy.
Chắc là vậy.
Vậy à, ban đêm khu này rất sáng nhỉ?
Nè, bạn gì đó ơi.
Bạn đang làm cái gì ở đâ-
Giỡn hả trời...
Ow.
Gì chứ? Chỉ là mơ à?
Cơ mà cứ như thật ấy nhỉ?
Cơ mà mình gặp cô ấy ở đâu rồi nhỉ?
Chẳng lẽ là người yêu kiếp trước?
Hay là kẻ thù truyền kiếp?
Chà, cái đó thì chẳng phải đã có Yoshino rồi sao?
Nhắc mới nhớ,
hình như hôm nay mình có việc phải làm nhỉ?
Giờ này mà ai lại đến nhỉ?
Con gái của cô, Kotori, vẫn chưa về.
Vậy nên con hãy dắt nó về cho cô nhé
Con hiểu rồi, Madam
Đây là mẹ của bạn thơ ấu Kanbe Kotori của tôi, Madam Rikako.
Một tên quê mùa như tôi không nên vô lễ với một người sang trọng như vậy
Thật ra đây không phải lần đầu...
tôi phải đi tìm đứa con giá mất tích của cô ấy.
Ngày xưa,khu rừng là sân chơi của bọn trẻ con.
Nhưng chỉ có Kotori là đến giờ vẫn còn đi đến đó.
Cô ấy cứ chơi trong khu rừng một mình.
Tôi cảm thấy như vậy thật cô đơn.
Nè, Kotori!
Kotori-san!
Tưởng gì, chỉ là con mèo thôi à?
Đừng có hù tao chứ...
Ồ, thì ra chỉ là...
Chỉ là...
Con gì thế này?
Nhưng cái mặt này hình như mình từng thấy rồi...
Phải rồi!
Con này là...
chỉ là con voi ma mút bình thường thôi!
Giờ thì...
Kotori!
Kotori!
Kotori—
Thật là...
Nè.
Dậy đi, Kotori.
Nhanh nào.
Không được à?
Đã vậy thì...
Nhìn nè, Kotori.
Những đồng xu yêu dấu của cậu này!
Nhè.
Sao nào!
Tốt.
Lại đây nào, lại đây nào!
Đúng rồi, hướng này này!
Nhìn cứ như zombie ấy nhỉ?
Nào, hướng này.
Kotarou-kun?
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng...
Um...
Nhà mình nhè!
Ban đêm nữa nè!
Tối quá!
Cậu ngủ quên trong rừng đấy.
Etou... Không lẽ cậu đưa mình về tận đây à?
Ừ.
Vậy à?
Mình làm cậu mất thời gian rồi nhỉ?
Mình đã mơ một giấc mơ siêu đẹp luôn.
Mơ sao?
Mình đang mua nước ở máy bán hàng tự động, và rồi...
tiền thối rơi ra không ngừng luôn!
Hạnh phúc đơn giản quá!
Cơ mà mẹ cậu lo cho cậu lắm đó.
Nhanh vào nhà đi.
Ừ, mình vào ngay đây.
Kotori...
Mai gặp lại nhé.
Ừ!
Chúc cậu ngủ ngon!
À, cảm ơn về hôm nay nhé.
Ờ.
Giờ mình cũng nên về—
Vừa có người thep dõi mình à?
Tối nay mình thấy ơn lạnh quá!
Tốt nhất là nên ngủ thôi.
Ngủ thôi!
Ngủ đi tôi ơi!
Cái gì, cái gì thế?
Là mơ à?
Xin lỗi nhé, Kotarou-kun.
Hôm nay cậu đi trước đi.
Hôm nay cậu đi trước đi.
Mình biết rồi.
Vậy mình đi trước đây.
Xin lỗi nhé.
Còn vết cắn ngày hôm qua nữa chứ!
Rồi, đi thôi.
Kazamatsuri là một thành phố tập trung vào thí nghiệm trong rừng.
Có nhiều phòng nghiên cứu, tập đoàn trong thành phố
giúp giải quyết vấn đề môi trường hiệu quả.
Giàu có,
hanh phúc,
đi đâu cũng thấy màu xanh,
chính là thành phố yên bình này....
Hãy một lần tận hưởng tuổi trẻ đi nào, Yoshino!
Để giúp chúng ta quên đi mấy cơn ác mộng nào đó!
Hả?
Cái thằng mới sáng đã đi lườm người khác này...
là tên học sinh cá biệt duy nhất trong lớp,
Yoshino Haruhiko.
Chả hiểu sao cậu ta cứ ức chế khi thấy mình.
Bơ anh à?
Anh nhất định sẽ cho chú nếm thử Dead End Knuckle của anh.
Nghe có mùi nguy hiểm.
Nè, thằng khốn!
Mày thích gây sự à?
Hả?
B-Bình tĩnh đi!
Từ sáng tới giờ cậu giận ai vậy hả?
Chú mày thực sự dám hỏi câu đó à?!
C-Có gì sai à?
Đã thế thì,
anh sẽ dùng nắm đấm này mở khóa kí ức cho chú!
Chờ đã!
Để mình tự mở được rồi!
Tennouji, đánh nhau với anh nào!
xin lỗi, Yoshino.
Mình không biết gì về card game nên...
Đánh nhau bằng nắm đấm đấy!
Thật tiếc quá, Yoshino.
Chúng ta đã xây dựng 1 tình bạn tốt đẹp,
tại sao lại thành ra thế này chứ?
Anh không nhớ là mình có làm bạn thân với chú mày!
Và hôm nay anh sẽ đập chú mày nhừ xương.
xem ra cậu có vẻ nghiêm túc nhỉ?
Được rồi.
Tôi chấp nhận!
Hãy đến sân trường sau giờ học.
Anh sẽ cho chú nếm mùi "The End" nay tại đó!
Ờ.
Nhưng nói cho cậu biết,
tôi không phải người cậu có thể dễ dàng hạ gục đâu.
Thế thì càng tốt.
Đừng có mà quên lời hứa giữa những thằng đàn ông đấy.
Ờ, biết rồi.
Xin lỗi, Yoshino.
Trí nhớ của mình kém lắm.
thế à?
Vậy thì cứ từ từ mà nhớ trong bệnh viện nhé!
Cậu có thôi đi không, Tennouji Kotarou!
Yoshino Haruhiko!
Nếu mấy cậu còn gây mất trật tự ở khu vườn học vấn linh thiêng này,
thì lớp trưởng tôi đây...
Konohana Lucia này sẽ không để yên đâu!
Được rồi, Konohana-san.
N-Nishikujou-sensei!
Cô ở đó từ lúc nào thế?
Chuông vào tiết đã reng rồi mà.
Hể?
Vậy nên là...
Vâng.
Tên khốn Tennouji!
Anh sẽ không quên chuyện này đâu.
Sao chỉ có một mình bị mắng vậy?
A, Kanbe-san, chào buổi sáng.
A, c-chào buổi sáng.
Và rồi sau đó,
Aizawa-kun ở lớp E...
bắt đầu hẹn hò Tsukimiya-san ở lớp C đấy!
Hả, thật sao?
Này, Tennouji.
Anh nhất đinh không thể tha thứ cho kẻ nào dám xem thường anh.
Cho dù kẻ đó...
có là thần thánh đi chăng nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.