Esimesed 200 rida.
Do đó, Thiên Chúa đã trục xuất Adam & Eva ra khỏi vườn địa đàng và niêm ấn 1 thanh gươm lửa để bảo vệ Cây Sự Sống. - Sách Sáng Thế, đoạn 3 câu 24.
Hãy để chúng tôi hoàn thành.
- Có thể đây là một cái bẫy. - Đúng thế.
Vậy chúng ta làm gì đây?
Đâm đầu vào.
Kìa!
Ta thấy rồi.
Bọn Pagan!
- Cứ từ từ đi tiếp. - Rút lui mau!
Ặc! Không được chạy.
Chúng ta là hy vọng của Nữ hoàng và qua nhiệm vụ này chúng ta sẽ sống mãi mãi.
Ta chưa thể chết. Không phải ở đây, không phải bây giờ!
Không bao giờ!
Cha Vĩ Đại...
đã hy sinh bản thân...
cho Cây Sự Sống.
Hãy vào...
và chịu chung số mệnh với Người.
Cái chết...
là con đường tới sự sống.
Không!
Chúng ta gần đến rồi.
Em làm được mà. Anh không để em chết đâu.
Em đủ khỏe rồi đấy.
Viết tiếp đi.
Đừng lo. Không sao cả đâu.
Anh chỉ lấy một tí thôi.
Viết tiếp đi.
- Ủa, em làm gì ở đây thế? - Đi dạo với em một lát nhé.
- Anh còn phải làm việc. - Bên ngoài tuyết vừa rơi, và...
Ừ, anh biết, nhưng bọn họ đang chờ anh.
- Thôi nào, Tommy ơi. - Làm ơn đi, Izzi.
Anh xin lỗi.
Anh rất tiếc.
Gặp em tối nay vậy.
Viết tiếp đi.
Xin em đấy, để anh yên.
Anh không biết câu chuyện kết thúc như thế nào.
Thôi được.
Anh tin tưởng em.
Dẫn anh đi.
Cho anh thấy.
- Em làm gì ở đây thế? - Đi dạo với em một lát nhé.
- Anh còn phải làm việc. - Bên ngoài tuyết vừa rơi, và...
Ừ anh biết, nhưng bọn họ đang chờ anh.
- Thôi nào, Tommy ơi. - Làm ơn đi, Izzi.
Anh xin lỗi.
Anh rất tiếc.
Gặp em tối nay vậy nhé, OK?
Izzi.
A! Bác sĩ Creo. Antonio đang trên đường về đấy.
Donovan đã được mở hộp sọ và sẵn sàng. Mạch đập ổn định.
Chết tiệt thật.
Đi thôi.
- Hắn có nói thử nghiệm có thành công không? - Anh ta chỉ nói là đi gọi anh và tới phòng mổ.
- Thế hắn đâu? - Không biết nữa.
- Đi gọi hắn đi. - OK.
Antonio bảo tôi đem phim X-quang đến trước. Anh ta còn bận ở phòng thí nghiệm.
Breeny, anh này là Manny. Antonio đâu?
- Nó vẫn phát triển rất nhanh. - Mới 2 ngày mà to đến thế!
Anh nói không biết là sao? Đi tìm hắn đi. Lôi về đây.
Nằm toang hoác thế này 50 phút rồi.
- Anh ta đang băng qua đường đấy. - Kết quả thế nào?
- Tôi chưa hỏi. - Đón đầu hắn ở thang máy ấy. Lôi cổ hắn vào đây.
Cho tay máy nghiêng 42 độ, giữa thùy não phải, sâu vào 72.
Vâng.
Thế nào rồi, Donovan? Cố thêm một lát nhé?
Không ổn. Thể trạng tốt, nhưng không chặn được di căn.
- Chúng ta làm được không? - Không, chuẩn bị cái chết êm ái.
- Ặc, sao thế? - Vì nếu chúng ta không làm thế, khối u kia cũng sẽ làm thôi.
Khốn kiếp!
- Tôi đi chuẩn bị thuốc an thần. - Khoan, chờ đã.
- Sao? - Hợp chất mà chúng ta đã nghịch năm ngoái, nhớ không.
- Cái nào? - Lấy từ cái cây ở Trung Mỹ ấy.
- Cái đó đó. - "Natul tortuosa. 82-A46."
- Từ Guatemala. - Cái cây cổ thụ không một vết xước ấy à.
Chúng ta có 2 mẫu, nhưng khô queo cả rồi. Các mắt ghép không chịu nhận nhau.
- Đúng nó rồi. - Chuyện gì vậy?
Trộn nó với hợp chất của anh. Chúng có cấu trúc phân tử tương đồng đấy.
- Manny, kiếm mấy cái mẫu đi. - Chả thấy đâu cả.
Chụp hình chúng nằm cạnh nhau. Cuộn chúng vào với nhau như 2 người đang làm tình ấy,
phụ nữ nằm trên.
Chúng có cấu trúc bổ sung.
- Nếu ta có thể làm cho chúng dính lại... - Cái này phải không?
- Tiến hành! - Chúng ta không có báo cáo về độc hại, lỡ như...
Chứ giờ làm sao. Donovan đang nằm trên bàn kìa. Trước sau gì cũng chết.
- Antonio, mất bao lâu? - 2 giờ.
Ít hơn đi.
- Tớ chưa bao giờ thấy mô hình nào liên kết giống thế này. - Cái gì đang nối vào đây thế?
Không biết. Nhưng nó kết hợp hoàn hảo vào các khu vực phát triển mạnh.
Vào cuộc nào.
751 đơn vị, 1.25
- Ống tiêm bơm xong. - Đưa đây.
Manny, thêm ánh sáng.
Thấp xuống.
- Đang tiêm. - Tiêm hợp chất lúc 23h 57'.
- 23:57. - Ngoan lắm, Donovan. Chú mày giỏi lắm.
- Gì vậy? - Chiếc nhẫn.
- Nhẫn nào? - Nhẫn đính hôn của tôi.
- Anh để nó ở đâu? - Ngay đây này, bữa giờ luôn để đó mà.
- Chắc ai đó đụng làm rớt xuống sàn rồi. - Tommy, tôi nói chuyện với anh được không?
- Cho tôi một giây. - Anh đang làm gì thế?
- Tìm nhẫn của tôi. Tôi để ở đây này. - Chắc nó nằm đâu đó thôi.
- Chúng ta cần nói chuyện. - Đừng tìm nữa. Để chúng tôi tìm cho.
Tommy...
- Tôi lo lắm. - Sao cơ?
Tôi tìm được Betty ngoài hành lang. Nó lên cơn động kinh. Anh đang cho giải phẫu rất tùy tiện.
- Ai nói! - Anh đem một hợp chất chưa thử nghiệm đi tiêm.
Nó gần chết rồi. Chúng ta chẳng còn gì để mất.
NIH có thể đuổi việc chúng ta. Và tôi nên đuổi việc anh trước.
Anh vô cùng bất cẩn và đang đánh mất dần tương lai đấy.
Nghe tôi này, sao anh không về nhà nghỉ ngơi ít hôm.
Dành một ít thời gian cho Izzi.
Tôi ở đây, là vì cô ấy.
Izzi.
Izzi?
Iz?
Izzi?
Izzi.
Izzi!
Izzi!
- Tommy? - Isabel!
Ơ hay quá nhỉ. Vui lắm đấy.
Em đang làm gì đấy?
Em... đang ngắm sao thôi. Tìm được cái kính ở trên gác mái.
- Thôi vào đi. Lạnh cóng rùi kìa. - Em muốn anh xem cái này. Ra đây nào.
Anh cứ như con cú già í.
OK.
OK.
Đây này. Nhìn đi.
- Thấy không? - Cái ngôi sao màu vàng á?
Đó thực ra chỉ là một tinh vân bao quanh một ngôi sao đang chết. Nó làm ngôi sao trông có màu vàng.
Sao vậy?
- Em có học Khoa học Tự nhiên mà. - Hồi nào chứ?
Hồi trung học í.
- Người Maya gọi nó là Xibalba. - Xibalba?
Đại loại như âm phủ. Nơi các linh hồn chờ đợi để được tái sinh.
Ủa? Em đang nói về cái gì vậy?
Quyển sách của em í mà.
- Em đang viết ấy. - Anh tưởng nó lấy bối cảnh ở Tây Ban Nha.
Nó bắt đầu ở đó.
Kết thúc ở đó.
Em viết xong chưa?
- Gần xong rồi. - Hay quá. Khi nào thì anh được đọc?
Một ngày nào đó nó sẽ bùng nổ, chết đi, và sản sinh ra những ngôi sao mới.
Thật kỳ lạ là người Maya lại chọn một ngôi sao chết để đại diện cho thế giới bên kia của họ.
Giữa những đốm sáng mạnh mẽ trên trời kia,
làm sao họ biết được cái nào đang hấp hối?
Éc, giày của em đâu?
Izzi! Thôi nào, nhanh lên. Phải làm em ấm lên một chút.
Từ từ, cẩn thận.
OK. Để anh xếp chăn cho.
Coi chừng nhé. Iz?
Thôi. Dừng lại!
Vào đi nào.
Vậy là huề nhé.
Cô ấy... tóc đỏ à?
Gì cơ?
À, anh để quên nó ở phòng mổ rồi.
Không phải anh đang bắt cá hai tay à.
Ôi, em đùa mà.
- Anh đi làm ít cà phê. - Khoan anh. Cái bông tắm...
Anh nhúng nước nóng giùm em.
Lúc nãy, ngoài kia em không hề cảm thấy lạnh.
Tommy.
- Để anh gọi bác sĩ Lipper. - Đừng! Em sợ lắm.
Chúa ơi, anh xin lỗi.
- Chuyện này xảy ra một thời gian rồi. - Thật sao?
- Em đang mất dần cảm giác nóng và lạnh. - Sao em không nói với anh?
Em thấy trong người lạ lắm.
Cảm giác lạ lẫm.
Từng giây.
Từng phút.
Tommy?
Ôi, không.
Nghe này, em đừng lo. Đừng lo lắng gì hết. Nhé? Anh ở đây.
Anh luôn ở ngay đây.
Anh biết. Anh hiểu mà, Iz.
Tóm được rồi.
- Alô? - Alan à? Tommy đây.
- Tommy. - Ngày mai anh có thể đến sớm nhất mấy giờ?
- Để tôi coi lại lịch xem. - Đến lúc cho anh đọc nó rồi.
- 3 giờ nhé? Tôi có ca mổ đến lúc đó lận. Có gấp lắm không? - Không, không sao. Thế được rồi. Cảm ơn anh.
- Ngày mai chúng ta sẽ gặp anh ta. - Đọc đi. Rồi nói em nghe cảm nghĩ của anh.
- Nó chưa viết xong mà. - Cũng không hẳn.
Đừng nhấc máy.
- Alô? Antonio, chuyện gì vậy? - Anh tới đây ngay nhé?
- Chuyện gì? - Là Donovan. Nó...
- Nó bị sao? - Nó hoàn toàn khỏe mạnh.
- Chuyện gì đã xảy ra? - Anh sẽ không tin nổi đâu.
Anh phải thấy tận mắt mới được. Đến nhanh lên.
Không, Tôi không đi được. Chưa được.
- Uống mừng Donovan nào! - Chuyện gì đây?
- Cho anh ấy xem đi. - Lúc nãy tôi đến kiểm tra Donavan, thì thấy nó...
- Donovan đâu? - Nó đấy chứ đâu.
Cái gì? Sao lại thế được.
Hầu như lành lặn rồi này. Lông bắt đầu mọc.
- Lúc đầu tôi cũng đâu tin. - Antonio đã bảo tôi kiểm tra lại.
Donovan phản ứng rất tốt. Quá tốt là đằng khác.
So sánh hành vi trước và sau khi mổ. Đã kiểm tra đến 2 lần.
No comments yet. Be the first to leave one.