Esimesed 200 rida.
Cứu tôi! Thả tôi ra!
Thưa ông...
Xin hãy thả tôi ra!
Ông không cần phải làm vậy.
Tôi sẽ không nói cho ai biết đâu. Cứ...
Không. Thả tôi ra!
Thả tôi ra! Thả tôi ra!
Thả tôi ra!
Không!
Bản tin đầu tiên của chúng ta tối nay.
Cảnh sát Chicago vẫn đang tiếp tục tìm kiếm một giáo viên trung học mất tích.
Debra Ann Skokie, được nhìn thấy lần cuối vào hôm thứ Ba đã rời khỏi nơi cư trú ở Ashburn để đi gặp mặt bạn bè
và đã không còn được nhìn thấy kể từ đó. Cảnh sát yêu cầu bất cứ người dân nào...
Một phát ngôn viên của sở cảnh sát đã công bố thành lập một lực lượng đặc nhiệm đặc biệt
phối hợp với FBI để điều tra về những vụ mất tích gần đây
của bốn thanh niên ở khu vực Chicago.
Tôi đang đứng bên ngoài sở cảnh sát Chicago, nơi mà vài phút trước
các thám tử đã thông báo rằng họ đã bắt giam Francis Allen Visser.
Visser là nghi phạm được lưu ý trong vụ sát hại Irene Burge và Katie Pallick.
Những thi thể được phát hiện chôn ở một nơi không xa...
Trong một diễn biến chấn động ngày hôm nay, Francis Allen Visser,
nghi can trong vụ giết người chôn sống kinh hoàng một số phụ nữ trẻ ở Chicago,
đã được thả sau khi bị tạm giữ sáng nay.
Có suy đoán cho rằng người dẫn đầu cuộc điều tra, thám tử Thomas McCormack
có thể phải đối mặt với án phạt kỷ luật vì đã can thiệp vào chứng cứ
được tìm thấy tại hiện trường tội ác.
Một phát ngôn viên của sở Nội Vụ đã lên tiếng phát biểu,
"Chúng tôi không theo dõi ông Visser vào thời điểm này của cuộc điều tra nữa."
Khi được hỏi liệu ông ấy có đâm đơn kiện sở cảnh sát Chicago hay không,
luật sư của ông ấy đã trả lời "Không, ông ấy chỉ muốn quay lại cuộc sống trước kia của mình.
Thám tử McCormack đã từ chối bình luận.
Một cuộc họp báo dự kiến sẽ được diễn ra hôm nay.
20 NĂM SAU
Luis. Luis, tôi phải nói với cậu bao nhiêu lần về chuyện phải dọn dẹp chỗ của mình nữa đây?
Tôi làm xong rồi mà, Eugene.
- Tối nay dùng cái đầu của mình đi con trai à. - Thôi nào, Gene, "bé cưng".
Tối thứ Sáu, mấy em gái đang chờ, và tôi đã chuẩn bị kĩ càng hết cả rồi.
Làm ơn đừng có dùng mấy ngôn ngữ đó.
Cậu có thể gây ấn tượng với bạn cậu với kiểu nói chuyện đó, nhưng...
Di sản của người đàn ông là tất cả những gì anh ta có.
Gene...
chừng nào ông mới cho tôi cái dao cạo đó?
Tôi đã nói là sẽ cho mà, Luis,
chừng nào mà tôi thấy cậu cẩn thận với những thứ mà cậu để lại phía sau.
Này, ông đâu phải bố tôi đâu Eugene.
Ông biết không? Ông nên ra ngoài làm gì đó.
Ý tôi là, đi chơi thôi có chết chóc gì đâu chứ. Đi uống bia.
Tự kêu một ly mamacita. Nhảy nhót một chút.
- Cậu biết là tôi cảm thấy chuyện đó thế nào mà. - Thôi mà.
Rượu nói lên mọi thứ về một người đàn ông
trước khi anh ta có cơ hội tự nói về bản thân mình.
Tôi biết chứ. Nó nói lên rằng anh chàng đang vui.
Thế nhé, gặp sau.
- Chào. - Ông khỏe không?
- Này, Eugene, lại đây chút nào. - Chào, Davey.
Davey đây vừa nói là với kiểu tóc này trông tôi sẽ trẻ hơn đó.
Ông biết chỉ là tiệm hớt tóc thôi mà, đâu phải là cỗ máy thời gian chứ.
Này, Gene, ông biết không, tôi thật sự đánh giá cao những gì ông làm.
Quan tâm đến Luis như thế.
Dạy dỗ một đứa nhóc hướng theo Đức Chúa Trời, cậu ấy sẽ không rời xa vòng tay của Chúa.
Ừ, như thế thì cậu ấy sẽ rơi vào vòng tay cứu vớt của tôi.
- Cứ ghé bất cứ lúc nào nhé. - Được.
- Hạ bớt tai xuống đi. - Được.
Chào mọi người khỏe không?
- Ông khỏe không, ngài "cổ-áo-V" - Mọi thứ thế nào?
Tuần này làm ca đêm. Ông biết đấy, tôi phải lái một chuyến dài về Brule.
Lẽ ra phải học đại học, ông biết đấy.
Cứ coi như tôi không biết ông muốn dùng gì nhé.
Được thôi, hay ho đấy.
- Chào. - Cứ nói với tôi.
Tôi lấy cho anh chút cà phê nhé?
Cô biết không, tôi chưa bao giờ thích cà phê. Cô có gì khác không?
Thực đơn có mấy món cũng được đấy. Anh xem qua chưa?
- Chưa. - Anh muốn dùng gì?
- Thứ gì đó ngọt ngọt. - Ở yên đây nhé, tôi sẽ làm anh ngạc nhiên.
Ông biết không, ông cao hơn tôi nghĩ.
Già hơn nữa, nhưng tôi cá là ông vẫn có thể xử lý những chuyện chết tiệt nếu như phải làm, đúng không?
- Tôi có biết cậu không? - Eugene Van Wingerdt, thợ hớt tóc.
Phải.
Đâu phải tên thật phải không, ông Visser?
Cậu lầm rồi.
Chết tiệt, xem dáng đi của ông kìa. Nghe này, tôi biết là họ buộc phải thả ông.
Thiếu chứng cứ, không nhân chứng, không dấu vân tay, chẳng có gì cả.
17 cái xác, thắng lợi dễ dàng nhỉ.
- Xin thứ lỗi. - Thôi mà ngài "cổ-áo-V".
Lẽ ra sở cảnh sát Chicago không bỏ qua đâu. Họ đã vạch mặt một kẻ giết người.
Tôi cá là phải khó khăn lắm khi mua đồ ăn sau khi mặt của ông bị băng bó.
Tôi sẽ cho anh bất cứ gì anh muốn, làm ơn đừng giết tôi.
Giết ông hả? Tôi đâu muốn giết ông. Tôi đang cố gây ấn tượng với ông thôi.
- Ấn tượng không? - Gene!
Ông ổn chứ?!
Dừng lại!
Đứng im!
Cậu không có thẻ căn cước, còn...
cái tên mà cậu nói với tôi.
John D. LaRue,
Cậu biết không, cái tên đó chẳng thấy bất kì nơi nào, chẳng có ở đâu cả.
Không có trong hồ sơ sở DMV, không có trong An Sinh Xã Hội, hệ thống thư viện.
Trông tôi giống người có thẻ thư viện lắm hả?
Ồ không, có vẻ như cậu khai tên giả.
Vậy...
cậu vào thị trấn lúc nào?
Thôi được rồi, mày biết không...
Tao không phải là thằng ở quê mới lên, thằng khốn.
Tao làm cảnh sát ở sở Kenosha 12 năm rồi.
Ôi mẹ ơi! Kenosha.
- Ừ. - Có được thăng chức không?
Được rồi.
Trình bày đi, nói tao biết chuyện về người đàn ông ở trước quán Heidebreicht,
- người mà mày đã đâm bằng vật đó. - Tôi tưởng mình biết ông ấy.
Vậy người mà mày nghĩ mày biết là ai?
Ông già của tôi.
Gây chuyện rồi bỏ đi lúc tôi còn nhỏ. Gã trong quán ăn nhìn giống bỏ mẹ.
Theo đuôi gã, hỏi tên. Gã hoảng luôn.
Vậy mày nghĩ là tính lấy chút máu đem đi xét nghiệm xem có phải cha con không à?
Ừ.
Gã mà mày thọc bằng con dao đó, là bạn tốt của tao.
Nên tao cần biết lý do tại sao máu ông ấy lại dính trên con dao của mày.
Ông già tôi thích mạnh bạo mà.
Sếp, Eugene đang ở ngoài trước.
Gene, ông ổn chứ? Chúng tôi đã cố gọi cho ông.
Tôi ổn mà ông bạn già. Trước mặt mọi người mà tôi
- lại bỏ chạy như thế. - Được rồi. Chúng tôi chỉ lo cho ông thôi.
- Ông có nhờ ai kiểm tra vết thương chưa? - Chưa, tôi... không có gì đâu mà.
Người mà ông bắt giữ, cậu ấy có khai gì không?
Hắn toàn nói chuyện xàm thôi.
- Chuyện gì? - Hắn nghĩ ông là bố của hắn.
Vớ vẩn. Thằng nhóc này, rồi hắn sẽ khai hết mọi chuyện thôi.
Tôi muốn ông thả cậu ấy đi. Cậu ấy không làm tôi bị thương.
Ồ, hắn đâm ông mà Gene. Không, không có nhân từ vậy nữa.
Khoan.
Nó là con ông hả?
Tôi sẽ không kiện tụng gì đâu.
Ông không cần phải kiện.
Gary, chúng ta là bạn lâu rồi. Tôi chưa từng nhờ ông việc gì.
Nhưng giờ thì tôi xin ông.
Làm ơn thả thằng nhóc đó đi. Xin ông.
Ông có vấn đề à?
Vào xe đi.
- Tôi sẽ là người thứ 18 phải không? - Vào xe đi.
Được thôi.
Đây là bãi đỗ rác tốt đó. Biệt lập. Xa đường cao tốc. Chỗ này của ông hả?
Đưa tôi ra ngoài này để cho tôi xem à?
Cậu nói với cảnh sát trưởng cậu tưởng tôi là bố cậu. Cậu bị sao vậy hả?
- Gã ngốc trung thành đó nghĩ ông là thánh. - Sao cậu lại nói thế?
Cảnh sát kết ông vì mấy cô gái đó mất tích phải không?
Nhưng họ không thể kết nối mọi chuyện.
Tôi thích chuyện ông chôn những người đó.
Tôi chưa từng bị dính líu vào bất kì vụ bạo lực nào.
Thôi mà, những vết cào trên cây thông.
Tôi muốn biết tại sao ông lại chọn họ? Lý do là gì?
Có thứ gì sai khiến trong đầu ông? Người này, không phải người kia.
- Debbie Ann Skokie, nạn nhân đầu tiên của ông, tại sao... - Nếu tôi là người mà cậu nghĩ...
thì tại sao tôi lại không giết cậu ngay lúc này và chôn cậu tại đây,
nơi mà sẽ không ai tìm được cậu.
Tôi không phải là người mà cậu nghĩ.
Không phải tôi, làm ơn dừng chuyện này lại đi.
Ông Visser, tôi biết ông là ai...
vì tôi là người hâm mộ cuồng nhiệt ông.
Tôi biết. Ông đang chờ cơ hội. Ông chỉ nghỉ giải lao thôi.
Nhưng tôi biết khao khát đó chưa dứt đâu.
Tôi biết. Tôi sống với điều đó.
Và nếu tôi có học được điều gì về chuyện tôi là ai, là cái gì
thì đều là từ ông, một người đàn ông có kinh nghiệm.
Vì ông và tôi, chúng ta giống nhau.
Tôi đã tìm kiếm ông khắp nơi lâu rồi.
Chuyện xảy ra ở Chicago là sai lầm kinh khủng.
- Họ đã thả tôi. - Họ thả ông vì ông là người giỏi nhất.
Họ thả tôi vì họ đã bắt nhầm người.
Trời lạnh đấy. Đi xuống dốc đồi sẽ ra đường cao tốc.
Đường cao tốc số 2. Sẽ có người đón cậu thôi.
- Để tôi yên! - Ông đưa tôi tới đây rồi bỏ tôi lại sao?
Ông đang làm cái quái gì vậy? Xuống xe mau.
Visser! Visser.
Cái quái gì thế?
Sáng thứ Hai...
Chết tiệt, anh bạn, anh ổn chứ?
Kelli, phải không?
Phải, tôi thấy anh bị bắt lúc ở đó.
- Tệ nhỉ. - Ừ, phải không đấy?
Anh có muốn dùng điện thoại của tôi không? Có cần gọi cho ai đó không?
- Đi nhờ vào thị trấn nếu được. - Được, lên xe đi.
Tôi đã cố rời khỏi cái thị trấn chết tiệt này hai năm nay rồi, ở nơi này...
họ để ý mọi thứ, họ nhìn tôi chằm chằm giống như tôi là quái vật vậy.
Tôi chỉ muốn dọn lên thành phố, trở nên vô danh.
Chắc là tôi cần ai đó tống khứ tôi đi.
- Cô luôn đi đường cao tốc về nhà sao? - Ừ, không có cớm. Tôi thích tốc độ.
Này, lại là tôi đây.
Anh ở chỗ quái nào vậy? Gọi lại cho tôi nhé?
Cưng ơi, cưng làm việc với điện thoại hay làm ở góc đường này vậy?
Xin lỗi nhé, tối nay tâm trí em hơi lơ đễnh.
Tâm trí em có lơ đễnh trong lúc tôi trả bài không?
40 đô, rồi ta sẽ biết thôi mà.
- Nào... - Này.
- Tụi em có quy tắc khá gắt về chuyện đụng chạm rồi bỏ đi nhé. - Cưng chạm, anh đi. Thế thôi.
Được thôi.
Em có mấy chiêu đặc biệt đối với người đặc biệt như anh.
C.P.D đây, thằng khốn. Mày đã bị bắt.
- Em lấy thứ đó ở đâu ra vậy? - Trong túi đồ của anh, bệnh thật.
Được thôi..
No comments yet. Be the first to leave one.