Esimesed 200 rida.
Arthur.
John.
Michael.
Cảnh sát trưởng mật vụ của Birmingham đã phát lệnh bắt giữ anh.
Tôi đã thoả thuận với người còn mạnh hơn kẻ thù của ta.
Tin tôi đi, người anh em.
Cha.
Gì vậy, chủ Nhật à?
Đã có nhầm lẫn.
Quy trình kháng cáo đang thi hành không bắt đầu đến tháng Một.
Tôi muốn gặp luật sư của tôi, ông Patrick.
Thôi đi!
Không thể thế này được.
Bỏ tay ra!
Ra ngoài đi! John Shelby.
...dọn dẹp đi. Khi ta quay lại, phải sạch sẽ đấy.
Dù ta nói hay quyết định thế nào.
Dù ta quyết thế nào...
Michael? Michael?
Arthur!
- Arthur! - John!
Tommy đâu?
- Arthur! Arthur! - Không!
Không.
Arthur, ông phải gọi cho Nhà Vua.
- Về chuyện gì? - Về vụ này.
Đây là vụ gia đình của băng đảng Birmingham
bị xử vì tội giết người và xúi giục.
Sao Nhà Vua lại can thiệp?
Thủ lĩnh băng đảng, Thomas Shelby,
nói rằng gia đình anh ta bị cuốn vào một âm mưu lớn hơn.
Anh ta chỉ ra Churchill.
Anh gọi tôi dậy vì việc này?
Anh ta còn gửi cho ta cái này.
Làm thế quái nào tên cướp của Birmingham
lại có lá thư cá nhân được Vua George viết chứ?
Trong vụ cướp ở Toà Hampton, Shelby phát hiện ra một hộp thư từ.
Trong số giấy tờ hắn ăn cắp là lá thư của Nhà Vua,
chứng tỏ Hoàng Hậu có liên quan.
Chết tiệt.
Nếu gia đình hắn tự do,
hắn sẽ đốt giấy tờ trước mặt tôi.
Bao lâu nữa sẽ đến giờ treo cổ?
Hôm nay. Sáng nay ở nhà tù Winston Green.
Sao anh không mang tới sớm chứ?
Kế hoạch là để Chúa Chamberlain
can thiệp vào kháng cáo,
nhưng đêm qua, thẩm phán địa phương đã cho hành quyết sớm hơn.
Ôi trời ơi!
Cho tôi gặp Nhà Vua.
Gọi ông ấy dậy!
Giữa mùa đông ảm đạm.
Giữa mùa đông ảm đạm.
Mày tới số rồi. Mày sẽ tiêu...
Cứu, Lạy chúa lòng thành.
sợi dây này đưa con lên thiên đàng.
Con thấy ngài soi lối cho con.
Đợi đã!
Đợi đã!
Còn nữa, thưa ngài, để đổi lại việc huỷ lá thư của Nhà Vua.
Thomas Shelby cũng đòi thêm,
đưa vào danh sách Danh dự của năm mới.
Thomas Shelby yêu cầu Nhà Vua trao cho hắn OBE.
MỘT NĂM SAU 23 THÁNG 12 NĂM 1925
Chúa phù hộ. Giáng sinh vui vẻ.
Giáng sinh mà không về à, anh Shelby?
Ngày mai.
Maria hay Clara nào?
Hay Elizabeth?
Giáng sinh mà,
không có người mới, Billy.
Tôi đã gói quà của Charlie và để chúng trong phòng.
Tôi lấy gì cho nó nhỉ?
Ngựa đồ chơi, xe đồ chơi, súng đồ chơi.
Mai anh đến nhà máy Singer lúc 8:00, không phải 8:30,
có vấn đề công đoàn đấy.
Tám giờ à, được.
Tài xế sẽ đưa anh về nhà.
Tôi sẽ tự lái.
Chúc ngủ ngon, Lizzie, Giáng sinh ấm áp.
- Cho tôi vodka bổ dưỡng. - Vâng, thưa bà.
Tommy, tôi nhận thiệp Giáng sinh từ John, Arthur, Ada, Michael và Polly.
Và lời mời,
tiệc Tân niên ở nhà John.
Tiệc ở ngôi nhà to của John, tốt cho anh ấy.
Ada sẽ từ Boston về.
Tôi biết.
Chính tôi cho cô ấy thời gian nghỉ.
Sao anh không đến? Chỉ cần hứng lên, mang theo Charlie,
mang một cục than, đến xông đất.
Người đàn ông tóc đen bước qua ngưỡng cửa mang may mắn cho năm mới.
Sao nào?
Trẻ con làm mọi người vui vẻ, trẻ con sẽ ngăn mọi thứ.
Không thể ra tay với một đứa bé ở đó, kể cả Esme.
Cứ đến đi.
Xem chuyện gì xảy ra.
Tommy, anh chưa bao giờ thấy con của Arthur, hay của John và Esme.
Đồ uống của cô đây.
Cảm ơn.
Billy,
anh kiếm cho tôi ai rồi?
- Theresa. - Tôi nói người cơ mà.
Hiểu rồi.
Làm vì Charlie đi.
Charlie nên biết họ hàng của nó.
Tôi sẽ kiếm cho Charlie một con ngựa thật, Lizzie,
không phải đồ chơi, dòng thuần chủng.
Vào ngày Giáng sinh, chỉ có anh và Charlie.
Và cả con ngựa nữa!
Không thể sống kiểu này thêm một năm.
Tình dục, tự do, rượu whiskey
tôi nên từ bỏ cái gì trước, Lizzie?
Tôi có cái này cho cô.
Giáng sinh ấm áp.
Tôi bảo cậu không cần đến vào đêm Giáng sinh,
tôi có thể giải quyết.
Ừ, như anh đã giải quyết
vấn đề của nhà máy.
Chà, vấn đề này tương tự.
Cùng triệu tập công đoàn chết tiệt.
Người triệu tập khu vực hiệp hội nhà sản xuất nồi hơi có dính líu gì đó
có thể giải quyết bằng đồ uống và hối lộ.
- Cửa hàng cắt dây à? - Ừ.
Tất cả thợ cắt dây là phụ nữ,
đó là lý do công đoàn nghĩ họ bị trả lương thấp.
Nói với ông ta
không có đàn ông làm ở cửa hàng cắt xén nên không thể so sánh.
Là một phụ nữ.
Gì cơ?
Triệu tập công đoàn gây ra mọi rắc rối.
Mẹ kiếp nhà mụ ta.
Tên mụ ấy là Jessie Eden.
- Anh nghe qua chưa? - Ừ.
Anh cần tôi vào họp?
Không.
Michael?
Nghe này,
đôi lúc tôi có hút thuốc phiện, thì sao?
Mẹ cậu khoẻ chứ?
Tôi lái xe qua nhà bà ấy, ống thoát nước bị treo lên.
Nghe này, côcain giúp tôi tỉnh táo.
Ngày nay rất bận, và khi tôi ngủ,
tôi mơ về những gì đã xảy ra.
Tôi không hỏi về cậu, Michael?
Mà tôi hỏi mẹ cậu.
Từ khi được ân xá, bà ấy đang uống thuốc
bác sĩ đưa cho khi bà ấy ở tù.
Bà ấy nói khi thòng lọng buộc cổ,
bà thấy nhiều linh hồn.
Bà ấy gọi hồn
người ta cứ vào nhà để trộm đồ.
- Tommy, tệ thật đấy. - Được rồi mà..
Được rồi, nghe này, Michael,
linh hồn bà ấy thấy
là có thật.
Cứ tin họ có thật.
Cứ tin bà ấy đi.
Và cuối cùng,
cậu có thể lấy thòng lọng
ở cổ bà ấy,
như con ngựa
bị nghẹt thở.
Đừng cho bà ấy uống whiskey,
vứt bỏ những viên thuốc đó,
và đừng cho bà ấy thuốc phiện nữa.
Mẹ kiếp, Tommy,
như kiểu gia đình khuyên răn.
Anh sẽ về chứ?
Không có gì mà quay lại cả.
Sự thật là chúng đều khốn nạn.
Cả lũ chúng nó.
Phải.
Tìm hiểu về người phụ nữ đó, Jessie Eden.
Đừng để mẹ cậu giữ tiền trong nhà. Và này,
không có cocain trong cơ sở đã đăng ký.
Thấy họ đều tới chứ?
Ừ, tôi thấy cô ở sau.
Thật buồn cười họ không để ý.
Ôi trời.
Ôi tâm cang tôi.
Bị nghiền đến chết ở con kênh...
nhưng lại quay về nhà.
Nó đẹp quá.
Bên trong thòng lọng.
Trong cái thòng lọng hạnh phúc.
Chết tiệt.
Lũ chim khốn kiếp.
Chúa ơi.
Đi nào.
Anh nghĩ lạc mất em ở Đại lộ Great White rồi.
Không.
Chà, nó thắng Watery Lane, John.
Thế cơ à?
Đây, ngồi đi, tôi đón bọn trẻ.
Không, tôi ổn,
tôi không nghỉ đâu.
Tôi muốn tặng quà vào ngày mai.
Tôi không muốn dè bỉu vào đêm Giáng sinh.
Đây là nhà tôi, cứ tự nhiên.
Được, tôi ở lại với Polly.
No comments yet. Be the first to leave one.