The Little Nyonya

The Little Nyonya

Laadige alla Vietnamese subtiiter

Specials

Väljalaske info

The Little Nyonya (2008) Episode 31-34 Vietnamese
Kommenteerib kikywebsite

Sildid

other
Avaldatud: 2019-06-27
Allalaadimised: 16
Kuulmispuudega: No

Vietnamese subtiitrite eelvaade

Esimesed 200 rida.

- Anh sao thế? - Anh thấy không khỏe.

- Không khỏe ở đây? - Cả người.

Đi bộ, đi ngủ, ăn, tắm, lúc nào cũng không khỏe!

Sao? Anh có sốt không?

Anh không có sốt.

Từ khi con dao của anh bị mất, anh chẳng thấy khỏe ở đâu cả.

Hóa ra là thế.

Anh, không phải anh đồng ý rồi sao?

Còn cần nó làm gì?

Anh sẽ giải quyết được vấn đề mà không cần đến nó.

Nhưng không có nó, anh không còn là chính mình nữa!

Giờ anh không còn đồ tể cũng chẳng phải xã hội đen...

anh cần dao làm gì?

Nhỡ anh dùng sao là thương người ta thì sao?

Không đâu. Nguyệt Nương, hãy để anh dùng dao đi.

Anh hứa không dùng nó dù chuyện gì xảy ra.

Con dao phay đó đã ở bên anh hơn 10 năm.

Anh cảm thấy không thoải mái khi nó biến mất.

Chưa biến mất. Chỉ là bị giấu đi thôi.

Nếu anh hứa với em không lúc nào cũng mang theo người...

em sẽ trả lại ngay.

Được. Em có thể lấy nó giúp em cắt thịt.

Được.

Chuyện gì vậy?

Em để ở đây. Sao mất tích rồi.

Không thể được!

Chắc chị Đào mang đi rồi. Em sẽ hỏi khi chị ấy mang về.

Anh, em nấu rồi. Anh ăn cơm đi.

Em đưa đồ ăn cho chú Thịnh.

Em ra ngoài à?

Em nghĩ sẽ đi chơi nhưng không thể tìm được người đi chơi cùng.

Không có lý do gì để tự đi mua sắm.

Nghiêm túc mà nói, em thực sự con dâu nhà họ Hoàng.

Họ có thể ở trong nhà cả ngày!

Tú Quyên, khi nào em chuyển ra ngoài?

Chị, em chỉ đùa thôi. Chị muốn đuổi em đi à?

Em đã ở đây một thời gian dài.

Nếu là nhà chị, chị có thể lờ đi. Nhưng...

Chị đang nói anh rể muốn đuổi em đi sao?

Vô tâm thật. Anh ấy từng gọi em là em yêu trước khi lấy chị mà.

Giờ lại muốn đuôi em đi.

Em chỉ đùa thôi. Đừng nghiêm túc thế.

Em sẽ tìm chỗ vào đi.

- Phu nhân. - Sao?

Cậu Trần Tích đến rồi.

- Trân Châu có về với nó không? - Không ạ.

Cô xuống nhà đi. Bảo họ tôi sẽ xuống ngay.

Việc cho vay sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hoạt động nội bộ của ngân hàng.

Phải thật thận trọng.

Khoản vay không được chấp thuận dựa trên quan hệ họ hàng.

Chúng ta nên quan sát thủ tục tiêu chuẩn.

Tất nhiên. Tất nhiên.

Tích Nhi.

Mẹ.

Trân Châu nói con không dễ dàng có được ngày nghỉ.

Sao con lại đến tận đây?

Chắc nó đến để rút lui một chỗ cho văn phòng chi nhánh.

Hôm nay con đến không phải nói chuyện công việc.

Không biết hai người biết không...

Ngọc Châu đang nằm viện.

Ngọc Châu đang nằm viện?

Chúng ta không biết. Có chuyện gì sao?

Ai người không biết tình trạng của cô ấy?

Nói thật là mẹ chưa từng thấy nó từ khi nó được gả vào nhà họ Trương.

Đáng lẽ nó sẽ về nhà vào ngày thứ 12.

Mẹ đã điện nhưng không được.

Cũng không tiện cho nó khi trở về từ tận Singapore.

Ngọc Châu bị làm sao?

Cô ấy phát điên rồi?

Sao? Phát điên?

Con đến thăm cô ấy ở bệnh viện hôm qua. Cô ấy còn không biết con là ai.

Sao lại có chuyện đó?

Mẹ đừng lo.

Con đã bảo bác sĩ chữa trị cho cô ấy.

Ông ấy là người có tiếng trong lĩnh vực này.

Nhưng Trương La Bách nói Ngọc Châu phải xuất viện.

Bác sĩ bảo nếu Ngọc Châu không được điều trị tại bệnh viện...

hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Con đã báo cảnh sát trước khi giữ Ngọc Châu ở viện.

Cảnh sát?

Có quá không?

Vì an toàn của Ngọc Châu con buộc phải làm thế.

Hai người là cha mẹ của Ngọc Châu.

Con hy vọng hai người có thể đến ngăn Trương La Bách lại...

và để Ngọc Châu được điều trị.

Được rồi. Được rồi.

Nếu có vấn đề gì hãy báo cho con.

Con đi đây.

Để bố tiễn con.

Tích Nhi, về khoản vay, con sẽ chú ý đến chứ?

Bố phải làm việc rất vất cả để có cơ hội mở rộng kinh doanh.

Xin chào, là La Bách à?

Cậu đã làm gì Ngọc Châu nhà tôi?

Sao nó lại phát điên chứ?

Sao cậu không để nó vào bệnh viện chữa trị?

Bà làm gì thế? Để tôi!

La Bách...

Mẹ vợ con kích động quá.

Được. Được...

Được cái gì! Bảo nó trả con tôi đây!

Thế thôi. Tạm biệt.

Bảo nó trả con gái lại cho tôi!

Đừng hét lên nữa!

La Bách nói nó không muốn Ngọc Châu chịu đựng trong viện.

Họ đã mời bác sĩ có tiếng điều trị cho nó tại nhà rồi!

Ngọc Châu đang khỏe mạnh.

Sao lại phát điên ngay khi được gả vào nhà đó?

Ít nhất cũng phải nói cho tôi sự thật!

Bà không thể trách họ.

La Bách nói Ngọc Châu không chịu nói. Cứ nhăng cuội cái gì đâu.

Đó là tại nó cả!

Cả Trương Tra Lý và con trai ông ta đều không có gì tốt đẹp cả.

Họ không cho Ngọc Châu về nhà và nói qua điện thoại với tôi.

Ngọc Châu phát điên đều là tại họ.

Ông đưa con gái ông về nhà đi!

Con gái gả đi giống như bát nước hắt đi vậy.

Trương Tra Lý và con trai hắn chỉ cho ông chút ân huệ.

Mà ông đã thôi quan tâm đến con gái mình rồi à?

Chỉ là đàn bà. Biết cái gì chứ?

Chỉ giỏi khóc lóc rên rỉ. Đúng là phiền toái!

Cuối cùng anh cũng có chút nam tính.

- Em thấy cả rồi à? - Chị ấy chỉ giỏi làm ầm lên.

Chẳng trách anh khó chịu vậy.

Em mà là anh em ly hôn cho nhanh.

- Em đang nói gì vậy? - Được rồi, đừng nổi giận.

- Để em an ủi anh. - Đừng!

Một người đàn ông vô dụng!

Xin chào.

Ông Trần Thịnh có ở đây không?

Quả thật là vậy, nhưng ông ấy vẫn chưa quay lại.

Cô gái kia cũng đang đợi ông ấy.

Nguyệt Nương!

Em đợi chú à?

Em nấu vào món cho chú ấy.

Nhưng đợi mãi chưa thấy chú ấy.

Đúng là chú ấy rồi.

Chắc gặp ai đó và quên mất thời gian.

Anh đến có chuyện gì à?

Không. Anh có vài việc phải làm.

Anh quyết định ghé thăm chú ấy vì anh biết chú ấy ở đây.

Đúng rồi, anh gặp Ngọc Châu chưa?

Rồi.

Cô ấy sao rồi?

Không quá tệ.

Cô ấy nhờ anh gửi lời hỏi thăm.

Tốt.

Nguyệt Nương...

tối đó em có ra ga tàu không?

Ngọc Châu đã thả em ra, và nói anh đợi em ở bến tàu đúng không?

Đừng nói nữa.

Anh muốn biết lý do.

Sao em không đi với anh?

Lẽ ra em không nên bỏ đi ngay từ đầu.

Em thực sự hối hận.

Nếu không phải vì em, Ngọc Châu...

Nhưng em không có lỗi.

Không ai mong có biến cố như vậy.

Giờ đã quá muộn để nói bất cứ điều gì.

Để quá khứ lại phía sau đi.

Lưu Nhất Đao đang đợi em ở nhà.

Em phải đi.

Thức ăn lạnh mất rồi.

Anh bảo chú Thịnh hâm nóng rồi hẵng ăn.

Anh Hoàng.

Là anh sao? Sao anh biết tôi ở đây?

Tôi thấy xe anh ngoài đó.

Xin lỗi đã làm anh khó xử.

Đi đi.

Vào đi.

Nhiệm vụ tôi giao cho anh sao rồi?

Xong rồi.

Chắc chứ?

Đừng để tôi biết ông ta còn sống và đến trong vài ngày nữa!

Yên tâm là tôi đã đâm ông ta hai lần. Ông ta không thể sống sót.

Họ đã bắt đầu điều tra rồi.

- Có manh mối sót lại không? - Không gì cả.

Tôi đảm bảo nó sẽ không gây rắc rối cho anh.

Và tôi đã tìm được kẻ thế mạng.

Tôi không làm! Tôi không làm!

Anh đang làm cái quái gì vậy? Thả anh ấy ra!

Thả tôi ra!

Anh trai!

Cô Nguyệt Nương, họ bắt Lưu Nhất Đao vì tội giết người!

Nguyệt Nương, anh không giết. Họ hại anh!

Có gì lạ đâu? Tôi chờ ngày này lâu rồi.

Tại sao nói anh ấy giết người? Bằng chứng đâu?

Không có bằng chứng mà tôi dám đến đây à?

Con dao phay đồ tể được tìm thấy cạnh nạn nhân!

Không thể!

Em gái tôi làm chứng. Nó đã cất con dao đi lâu rồi.

Sao tôi có thể giết người mà không có dao?

Đúng vậy. Con dao phay không ở cùng anh ấy.

Cô nghĩ tôi ngu lắm khi làm chuyện này để khoe mẽ hả?

Bắt hắn!

Anh trai!

Lại gần và tôi sẽ giết hắn!

Anh, không...

Em nghe nói không? Hắn chờ để bắt anh lâu rồi!

Anh sẽ tiêu đời nếu anh đi với hắn!

Làm ơn đừng làm những điều ngớ ngẩn. Thả anh ta ra đi.

More Vietnamese subtitles for The Little Nyonya

Kommentaarid

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left