Esimesed 200 rida.
Mọi đơn vị chú ý...
Đang lục soát phòng khách.
Đang lục soát tầng trên cùng.
Phòng phía Tây trông như lớp học.
Có bàn học và bảng trắng.
Không có ai cả.
Thanh tra,
đã tìm được thứ khác.
Tôi chỉ muốn Pháp y vào đó.
- Rõ. - Thanh tra.
Đống còn lại ở đầy trong bếp và phòng tắm. Theo tôi.
Cái gì vậy?
Trông như cá đã tẩm ướp.
Cá cơm.
Thanh tra, báo cáo thu mua chúng ăn cắp trong hiệu thuốc ở Palomeque.
- Ở trong ngăn kéo. - Chết tiệt.
Kẻ hỗ trợ chúng từ ngoài đã ở đây.
Chưa đầy 30 giờ trước.
Theo dõi các đường lân cận.
Chú ý, phong tỏa hết các đường trong bán kính mười cây số.
Kẻ tình nghi có thể ở gần. Nhắc lại, có thể ở gần.
Rõ, đã cử đơn vị và báo bên giao thông.
Thanh tra bắt đầu tiết ra adrenalin và cortisol.
Nhịp tim và huyết áp của cô dồn dập,
như một con sư tử cái trước khi vồ linh dương.
Cô thấy phấn khích vì con mồi ngày càng lại gần.
Ta có tám bộ vân tay khác nhau. Có người khớp với một trong số đó.
Đó là của Silene Oliveira, còn gọi là "Tokyo".
Raquel chỉ có thể tự hỏi...
mấy manh mối đó thực sự giúp lần ra được gì...
hay chỉ lại đi vào ngõ cụt.
Thật vô lý.
Raquel đã đúng.
Vì Giáo sư đã lên kế hoạch tỉ mỉ để dẫn cảnh sát đến Toledo,
để lại một hiện trường phạm tội đáng được giải Oscar,
rải rác ADN của những người không liên quan đến vụ cướp.
Việc phát sinh là phải quay lại
để gài những dấu vân tay mà cảnh sát đã nhận dạng vào.
Berlin, Rio...và tôi.
Và còn làm họ rối tung với cá cơm
và báo cáo hiệu thuốc.
Anh ấy định đẩy Murillo vào ngõ cụt
để khiến cô ấy mất ít nhất ba ngày.
Ba ngày rất hữu ích với chúng tôi,
vì mỗi giờ in được tám triệu tờ tiền.
Đặc biệt là có cả con tin giúp đỡ.
Nào, cắt xong đống này trong nửa tiếng, nhé?
Sao thế? Tỉnh đi. Nhìn này, mọi người ai cũng cười.
Làm việc đi nào! Lao động là vinh quang, chết tiệt!
Khi buộc phải thành kẻ đồng lõa, họ mong một ngày sẽ nhận được một triệu Euro.
Đi với tôi!
Có gì đó không đúng.
Giữa các bức tường đó, không có gì là họ không biết.
Điều Giáo sư tính sẽ làm họ mất ba ngày,
chỉ khiến thanh tra mất 50 phút.
Suárez. Gọi Alberto đi, bảo qua đây sớm nhất có thể.
Alberto, chồng cũ của cô ư?
Anh ấy là Pháp y giỏi nhất, đúng chứ? Gọi đi.
Chú ý, trụ sở chính. Đơn vị hành động 315, điền trang Toledo.
Thanh tra Murillo yêu cầu Thanh tra Vicuña bên Pháp y có mặt.
Raquel, Julia đây, giáo viên của Paula.
Tôi chỉ muốn báo là bố Paula
đã đón con ở trường vào bữa trưa. Anh ấy nói gia đình có việc.
Tôi muốn hẹn gặp cô.
Không phải về Paula, cô bé rất ngoan.
Nhưng bố bé muốn đi uống cà phê sau khi tan học với tôi...
và tôi không chắc phải giải quyết thế nào.
- Không được vào. - Tôi biết thanh tra.
Raquel.
- Salva. - Xin lỗi, chỉ muốn nói tạm biệt thôi.
- Xin lỗi vì mớ lộn xộn. - Không. Công việc mà, đừng lo.
Không sao.
Anh sẽ đi theo đường ta tới, đến làng tìm xe đi Madrid.
Chờ chút. Suárez.
Có xe nào đi Madrid không?
Nửa giờ nữa có loạt chứng cứ đầu.
Anh không muốn làm phiền. Anh sẽ bắt xe buýt.
Đi thẳng lối này rồi rẽ phải là ra đường cái.
- Tôi nhớ có thấy bến xe. - Phải...
Salva, không sao. Sẽ có người cho anh quá giang.
Được rồi.
SAU VỤ TRỘM 80 TIẾNG
Đến lúc rồi.
Ta vẫn còn một phút nữa mới đến sáu giờ.
Trong tình cảnh này...
anh nên bỏ kiểu đúng giờ của bọn Anh được rồi đấy.
Gọi ba lần không trả lời.
Đã 18 tiếng mà chưa có tin gì từ Giáo sư.
Ta biết thế nghĩa là sao.
CUỘC GỌI KIỂM TRA
Ta sẽ gọi kiểm tra sáu tiếng một lần.
- Nếu anh không gọi thì sao? - Hay nếu anh không trả lời thì sao?
Nếu có chuyện gì xảy ra,
hãy đợi cuộc gọi tiếp theo,
đến khi ta hoàn thành chu kỳ bốn cuộc gọi. 24 giờ.
Thế nếu vẫn không liên lạc được với anh trong 24 giờ?
Thì gần như chắc chắn có nghĩa là...
tôi đã bị bắt và thẩm vấn.
Ta cũng chẳng biết gì về cảnh sát.
Chắc chắn bên ngoài có chuyện. Ta làm gì đây?
Thì...
ta vẫn còn một cuộc gọi để hoàn thành chu kỳ.
- Lúc 12 giờ đêm. - Chu kỳ gì?
- Chu kỳ bẫy chuột ư? - Denver, bình tĩnh.
Giáo sư hẳn đang hoàn tất công chuyện.
Không việc gì phải lo... vẫn chưa đâu.
Bây giờ ta cứ trông đám con tin và in tiền như thường.
- Tôi sẽ đi nghỉ chút. - Đùa à?
Ta đang gặp rắc rối
- và anh đi chơi gái ư? - Tokyo, thôi đi.
- Sao? - Đâu cần bậy bạ thế.
Trước hết, không hợp cô đâu, và thứ hai...
nếu tôi phải chọn
cặp với ai ở đây, nói về chuyện khoái lạc nhé...
sẽ là cô đấy.
Có chuyện gì với carpe diem rồi?
Kế hoạch đổ bể chứ sao nữa.
Chắc anh không quan tâm vì anh bị bệnh giai đoạn cuối,
nhưng tôi có.
- Tôi đi đây. - Đồ khốn nạn.
- Lại nữa. - Anh thực sự ngủ với con tin.
Đứa nào thế? Cô nàng tội nghiệp... mà anh cứ sai bảo như thư ký riêng à?
Không phải "tội nghiệp". Tên là Ariadna,
Nairobi ạ. Và đúng, chúng tôi hợp cạ.
Ngày ta tới đây, Ariadna đã run lên...
theo một cách khiến tôi để ý...
Sự mong manh, dịu dàng làm xiêu lòng tôi.
Toàn nói vớ vẩn!
Không gì đê tiện hơn việc ngủ với con tin.
Ngủ với con tin đâu có tệ đến thế, nhỉ?
Sao nào?
Tôi chỉ bị kêu là làm tình giỏi hay chán,
chứ lúc bị dí súng thì chưa.
Denver.
Không.
Sao chứ? Đúng thế. Tôi cũng đang có người yêu.
Là Mónica Gaztambide.
- Con đang nói gì? - Con đã cứu sống cô ấy.
Cô ấy ôm con, hôn con. Con có ép đâu. Đó là tình yêu.
Ý cậu "tình yêu" là sao? Đồ đần!
- Không biết hội chứng Stockholm à? - Không. Xin lỗi, chắc là không.
Nhưng nếu có hội chứng hay bệnh, chúng tôi sẽ vượt qua.
Không! Cô ấy không vượt qua được vì cậu là nguyên nhân!
Hội chứng Stockholm là khi con tin bắt đầu có tình cảm với kẻ bắt cóc.
Cô ấy sợ phát khiếp!
Nhưng cậu thì mù tịt, và tưởng đó là tình yêu.
- Cậu làm sao vậy? - Đủ rồi!
Đâu phải ai cũng đoạt giải Nobel.
Ta phải thôi cãi nhau lặt vặt đi.
- Ta đang ở tình huống nguy hiểm. - Chưa,
nhưng sẽ nguy hiểm nếu sáu tiếng nữa Giáo sư không gọi điện.
Khi đó, tiến hành kế hoạch Chernobyl.
Giáo sư không nói với ai về việc đó.
Kế hoạch Chernobyl là gì?
Nếu suôn sẻ, ông sẽ không biết đâu.
Nên làm ơn, hãy nhẫn nại.
Được chứ?
Giờ thì xin phép, tôi đi giải tỏa đầu óc đây.
Salva...
anh có nghĩ em nên bỏ vụ án này không?
Nói là em không khỏe và xin nghỉ phép.
Bỏ cuộc.
Đó là chuyện rất riêng tư.
Thế nên em mới hỏi.
Ta đã ngủ với nhau. Anh gặp mẹ em rồi.
Ý anh là câu hỏi đó...
chỉ em mới trả lời được. Chỉ em mới biết lòng mình.
Em thấy...việc này quá sức mình.
- Nếu họ cử ai đó thay em... - Đừng làm thế.
Nếu em là người chỉ huy vụ án thế này...
đó là vì không có ai giỏi hơn để giải quyết được.
Em không biết. Ở trong lều...
lúc nói chuyện với Giáo sư, người mà em đã thương lượng...
em thấy hữu ích.
Kể cả khi em phải trả lời những câu
như: "Cô đang mặc gì?"
"Cô đang mặc gì?"
Nhưng em không biết nữa.
Ra ngoài thực tế, em thấy...
Thấy hắn mạnh hơn, em không thể hạ hắn.
Em không biết nữa. Nhìn kìa. Bao người làm việc.
Ba mươi nhân viên Pháp y.
Em không biết đi hướng nào.
Lạc lối quá.
Xin lỗi. Hẳn là anh bị muộn rồi.
Không đâu.
Không hề.
Thanh tra Murillo,
Thanh tra Vicuña bên Pháp y đang vào phạm vi khu vực.
Anh đi với em nhé?
Được thôi.
Chào Raquel.
Cảm ơn đã gọi tôi. Cô quả là người chuyên nghiệp.
Ángel sao rồi?
Vẫn hôn mê. Chưa có tin gì ở đó.
Đây là Salva, bạn tôi.
Đang cặp thì đúng hơn.
Salva.
Thanh tra Alberto Vicuña.
Salvador...
No comments yet. Be the first to leave one.