نخستین 200 خط.
LOẠT PHIM NETFLIX
Cậu thật lộng lẫy.
Cảm ơn.
Một người bạn mời cậu sâm panh nhé?
Vì hào phóng, thế thôi.
Tớ nghĩ cậu đang đùa đấy.
Tớ rất nghiêm túc mà.
Cậu nghĩ sao ta ở một nơi chật ních người như này?
Tớ sẽ làm mọi điều có thể để cậu thấy thoải mái bên tớ.
- Được rồi. - Sâm panh?
Sâm panh.
Có chuyện gì vậy? Tớ sẽ nói chuyện với quản lý.
Anh ấy đã gửi tôi ghi âm giọng nói.
Thế đã đủ bằng chứng chưa?
Không phải Elodie à?
Elodie,
anh biết giờ có lẽ đã quá muộn. Nhưng hãy tha thứ cho anh.
Giờ em đã có đoạn ghi âm giọng anh thú nhận việc anh đã làm
và anh đã sai.
Em muốn dùng nó thế nào thì tùy.
Tôi biết chính quyền Triesen sẽ bảo vệ Vương tử của họ.
Trong ghi âm này, Phillipe thừa nhận đã làm gì đó,
đã phạm sai lầm,
nhưng anh ấy không nói đó là gì.
Tôi biết việc hạ bệ Vương tử là không thể,
nhưng tôi sẽ không im lặng.
Tôi sẽ không che giấu sự thật này.
Sự thật.
Và sự thật là…
Phillipe Florian von Triesenberg đã hiếp tôi.
Samuel.
Cậu chắc không?
Cậu có chắc chắn về lời khai của cậu?
Cô Isadora.
Về nhà rồi.
Chúa ơi!
CRUZ BÁ CHỦ MỚI
Bố.
Con phải đến trường.
Mấy giờ rồi?
7:45 sáng.
Khỉ thật.
Chờ chút, bố sẽ chở con.
1,2 TRIỆU NGƯỜI THEO DÕI
Lấy Aston Martin và lái đến trường.
- Vâng, khi con 18 tuổi. - Được rồi.
Con đi đây. Bố ổn chứ?
Bố ổn mà. Cảm ơn con.
NHÓM HÂM MỘ PHILLIPE VON TRIESENBERG
Con trai.
- Bố sẽ uống vitamin và đưa con đi. - Vừa tỉnh rượu?
Nếu câu lạc bộ biết bố tiệc tùng…
Tiệc tùng phê như con tê tê! Con thấy cô gái ở bên bố không?
- Chà… - Nghiêm túc, bố nhé.
Ở tuổi bố…
Ở tuổi con, bố đã rời Bồ Đào Nha, đi làm ở Brazil. Một thân một mình!
Bố đã có biệt thự với bể bơi, có Ferrari. Con thì sao?
Chết tiệt! Con đếch có gì!
Tuổi tác thì liên quan cái quái gì?
Dậy đi nào!
Thôi nào. Năm phút nữa nhé.
Nhanh lên!
Thôi đi. Khỉ thật, tôi nói năm phút! Và gõ cửa trước khi vào!
Đừng đánh thức tôi mỗi sáng như thể là bố tôi. Không phải mà.
Đúng rồi. Nhưng nếu không, cậu sẽ muộn học.
Nhưng câu "cảm ơn" đơn giản là đủ.
Đừng làm quá, Omar.
Các em đã được phổ biến các nội quy này, các em phải ghi nhớ và làm theo.
Không được đến muộn dù chỉ một giây.
Đến muộn mà không có lý do chính đáng sẽ không được vào trường cả ngày hôm đó
bị trừ vào điểm số cuối kỳ.
Nghiêm cấm dùng mạng xã hội bằng thiết bị cá nhân, thiết bị của trường
mà không có lý do chính đáng.
Ngoài ra, điện thoại di động sẽ được cất ở tủ đồ suốt cả ngày học.
Nghiêm cấm tụ tập hơn ba người ở các khu vực chung
nếu thiếu lý do về học thuật.
Nghiêm chỉnh chấp hành các quy định về giữ khoảng cách.
Mọi hành vi thân thiết hoặc gần gũi vi phạm quy tắc này
sẽ bị trừng phạt.
Thầy hy vọng tất cả các em học sinh sẽ tôn trọng bộ quy tắc mới này,
chúng ta tuân thủ ba nguyên tắc:
kỷ luật, xuất sắc và thành tích.
- Vào lớp đi. - Nhanh lên!
Thôi nào, làm ơn.
Vào lớp đi nào.
Đừng đùa.
Tên khốn đó không cho mình vào trường.
Mình mặc hoài như này đi học hai năm qua.
Chào.
Cậu không muốn thấy cảnh xếp hàng ở nhà vệ sinh nữ.
Ồ, thì…
Đồ ngu. Hắn không biết tớ mê vàng.
Chào Mencía, sao rồi? Rebe đây.
Tớ đã chui vào trường. Để tớ…
CAYETANA, CON ĐĨ CỦA KẺ HIẾP DÂM
Đây này.
Đóng khung, trưng bày nó.
Bọn tớ đã chia tay.
Phillipe đã xin lỗi.
Ừ, nhưng nó chưa phải trả giá.
Cậu không thể không có ý kiến.
Không dễ thế đâu, Rebe.
- Thật à? - Thật.
Cậu ủng hộ hoặc chống lại nó. Dễ mà.
Cayetana, Phillipe không thể ở đây.
Dù được Benjamín bảo vệ.
Nghe này, tớ sẽ không hỏi cậu trực tiếp. Nhưng nghĩ liệu hắn có làm gì cậu không.
Dù cậu tưởng nó không có gì to tát. Nghĩ đi nhé.
To tát đấy.
Hãy nghĩ về chuyện này, nói ra và nó bị đuổi học.
Được không?
Được thôi.
- Tớ sẽ tìm cách xóa câu trên tường. - Được rồi.
CẶN BÃ
HÃY TỰ GIÚP MÀY VÀ TỰ XỬ
- Tấn công từ phía sau à? - Bảo vệ nó à?
Nói thẳng vào mặt nó!
- Chửi nó! - Thằng khốn!
Thằng hiếp dâm!
Im đi! Các cậu điên à?
Thằng hiếp dâm!
Mày là con khốn nào?
- Bỏ tay ra. - Gì thế này?
Em đã thấy hết, thầy Benjamín. Bạn ấy ngã sau khi bị tấn công và…
Cảm ơn Isadora nhưng camera đã ghi hình.
Em có thể làm đơn nếu muốn.
Vâng, để em phải nhận kết cục bị treo ở rổ trên sân tập bóng rổ?
- Chuyển đi còn hơn. - Cưng đừng nói thế.
- Em không nghĩ… - Isadora.
Thầy Benjamín bảo bố mẹ em để họ đưa em về nước.
Thầy đã cố, nhưng họ từ chối.
Nghe này, em mà làm thế bây giờ là em thừa nhận tội lỗi.
Hơn nữa, hình ảnh của trường bị đe dọa.
Ồ, đúng rồi.
Nên nếu em chết ở lề đường, đó là lỗi của thầy.
Cậu không thể đi như thế. Thầy đừng để bạn ấy đi như thế!
Thầy tự hào vì em không tham gia nhóm man rợ đó.
Em chỉ bảo vệ một bạn cùng lớp.
Em không biết nên nghĩ gì về bạn ấy. Em không muốn nghĩ.
Tranh biện đã mở mang đầu óc, đưa em đến các chủ đề hóa búa.
Em đã làm một bạn học khổ sở vì trả thù.
Rồi em thấy tất cả đều có quyền sửa sai.
Em đi được chưa ạ?
Rồi.
Sao em không đến thăm Ari?
Em thật khác.
Có phải vì Guzmán?
Không phải.
Ừm, phải.
Sao bạn ấy đột ngột chuyển đi? Nói cho thầy.
Ari không muốn em đến thăm.
Ừ.
Ừm…
Ari vẫn sợ hãi và choáng váng.
Em đừng trách Ari.
Nghe này, thầy vẫn có các kế hoạch lớn lao cho tương lai của em,
nhưng em cần làm thầy nhớ lý do thầy đặt cược vào em ngay từ đầu.
Nên hãy chững chạc đến thăm Ari.
Một học sinh của trường đã là nạn nhân
của hành vi không thể chấp nhận. Một loạt cáo buộc vô căn cứ và sai trái
chống lại Phillipe von Triesenberg
đã biến Phillipe thành nạn nhân của tấn công hèn nhát, nhục nhã,
điều không thể chấp nhận ở đây.
Xin lỗi cậu.
Tớ làm phiền cậu à?
À, không!
Tớ là học sinh mới,
đi loanh quanh hai tiếng mà không thấy phòng thay đồ.
Đi hết hành lang, rồi rẽ trái.
- Ừ. Hết hành lang… - Ừ.
Được rồi, cảm ơn.
Tớ đang đến đó. Đi cùng tớ.
Được thôi.
Cậu không đi tắm à?
Ăn mặc trông bảnh đấy.
Kể cả lúc mồ hôi nhễ nhại.
Cảm ơn cậu đã giúp.
Tớ trai thẳng.
Sao cơ?
Cậu đã thèm tớ từ khi thấy tớ ở sảnh.
Đừng lo. Cứ "rửa mắt". Không sao đâu.
- Ở Las Encinas lâu chưa? - Tớ đến đây từ London năm ngoái.
- Cậu học lớp nào? - Khác lớp cậu.
Cùng lớp thì tớ sẽ biết.
Cảm ơn đã cứu khi tớ bị lạc.
Nhờ có cậu…
Cậu vẫn sẽ lạc lối. Họ vẫn lầm đường lạc lối ở đây.
Được rồi, hẹn gặp lại.
Cậu đã bỏ học môn nào để tắm cùng tớ?
- Cái gì? - Cậu dùng từ "dựng lều", phải không?
Chào Mencía! Sao thế? Mọi chuyện thế nào? Chúc mừng năm mới.
Khỏe chứ?
- Hãy giữ khoảng cách. - Thôi nào!
Giáng Sinh thế nào? Quà tặng là phẫu thuật thùy não?
- Hoặc? - Biết chuyện gì không?
Cậu là kem trên cái bánh chết tiệt tớ tặng gia đình Giáng Sinh này.
Cái gì?
- Để tôi yên. - Được rồi, chờ chút.
Im đi và nghe tớ nói.
Cậu tự trách bản thân khi Ari và mẹ gặp chuyện.
No comments yet. Be the first to leave one.