نخستین 188 خط.
Thứ 7 này?
Đúng thế.
Nghe nói lúc đó sẽ hoành tráng và đẹp lắm.
Mưa sao băng à?
Chắc phải luyện cầu nguyện dần thôi.
Cầu nguyện?
Thì mưa sao băng là cả một chùm sao băng luôn mà!
Chúng ta có thể ước ba điều trước khi nó vụt tắt đó.
"Vái trời cho con có người yêu!"
Chán chết!
Chưa gì cậu đã lo đến chuyện cưới xin rồi đấy à?
Thì càng đông càng vui mà!
Hay rủ thêm vài người nữa nhỉ?
Tanuma hay Taki ấy.
Nghe được đấy.
Thật sao!
Được! Quá đã!
Gì thế chứ?
Tốt quá rồi nhỉ, Nishimura!
Mới dạo nào
tôi chỉ có một mình ngồi ngắm sao.
Hẹn gặp lại!
Ừ.
Từ nhỏ, thỉnh thoảng tôi lại thấy mấy thứ kì lạ.
những thứ mà con người không thể nhìn thấy,
được họ gọi chung là "yêu quái".
Ngày Natsume!
Ngài là Natsume có phải không ạ?
Ông là...
Ngài Natsume, làm ơn giúp tôi với!
Chân của ông bạn tôi bị đá đè lên nên không thể cử động được.
Chờ một chút đã!
Làm ơn! Nếu không nhanh lên thì chân cậu ấy... chân cậu ấy...
Tôi đã không còn ghét yêu quái như trước nữa,
nhưng những tháng ngày dính vào rắc rối với yêu quái vẫn tiếp diễn.
Chút nữa, một chút nữa thôi!
Cảm ơn ngài rất nhiều!
Vậy...
Còn gì nữa à?
Nếu ngài là Natsume, thì hẳn ngài đang có Hữu Nhân Sổ đúng không ạ?
Xin ngài trả lại tên cho tôi.
Vậy à? Tôi hiểu rồi.
Hỡi người bảo vệ ta, hãy xưng danh đi!
Cảm ơn ngài rất nhiều, ngài Natsume.
Không có gì.
Ngài Natsume...
Xin hãy chạy nhanh lên ạ!
Này!
Xem ra đúng là Hữu Nhân Sổ nhỉ?
Ngươi là chủ nhân của Hữu Nhân Sổ, Natsume đúng không?
Ngươi là ai?
Ồ.
Ra đây là Natsume nổi tiếng đấy ư?
Nhìn yếu ớt thật đấy.
Vậy càng hay.
Đỡ phải tốn thời gian!
Mau đưa cho bọn ta Hữu Nhân Sổ!
Dừng lại!
Đưa nó cho bọn ta!
Thầy Mèo Ú!
Vừa định đến đón thì đã thấy cậu vướng vào rắc rối rồi.
Lúc nào cũng thấy cậu lo chuyện bao đồng thế Natsume?
Cảm ơn.
Thầy đã cứu tôi đấy!
Thật tình! Làm hỏng cả hứng thú uống rượu của ta rồi.
Mới sáng bảnh mặt mà ông đã uống rượu rồi à, ngài vệ sĩ?
Thế chúng nó là ai thế?
Chúng nhắm vào Hữu Nhân Sổ hả?
Chắc thế.
Nhưng hiếm thấy yêu quái nào tấn công theo đàn như vậy lắm.
Hữu Nhân Sổ là di vật của
bà Natsume Reiko để lại cho tôi.
Bà đánh bại bọn yêu quái, rồi bắt chúng viết tên
để thể hiện sự phục tùng.
Nó cho phép chủ nhân điều khiển nhiều yêu quái khác nhau.
Con về rồi đây!
Mừng con về!
Chắc lạnh lắm nhỉ?
Vài yêu quái muốn trả lại tên.
Số khác lại mưu cầu sức mạnh.
Rất nhiều yêu quái muốn Hữu Nhân Sổ xuất hiện.
Nhưng đám yêu quái hôm nay...
có cảm giác khắc hẳn những yêu quái trước đây.
Mình có linh cảm xấu quá.
Có vẻ chúng dùng lũ yêu quái nhãi nhép đó,
để làm mồi nhử dụ cậu.
Ừ.
Mình muốn trả lại tên cho thật nhiều yêu quái.
Chính vì thế, không thể để quyển sổ này rơi vào tay kẻ xấu được.
Nishimura bảo Natsume cũng sẽ đến.
Ừ.
Nghĩ lại thì, tớ chưa bao giờ được ngắm mưa sao bằng luôn.
Tớ cũng thế.
Nên mong chờ quá đi!
Ờ.
Nhưng mà...
Chắc tớ không đi được đâu.
Nếu thế, nhờ hai cậu nhắn lại giúp với hội Nishimura được không?
Lại gặp rắc rối với yêu quái hả?
Ừ.
Có chút chuyện.
Natsume, chúng ta phải chuyển sang phòng học tiết sau đó!
Tớ biết rồi!
Gặp lại sau nhé!
Cậu ấy mà dựa vào chúng ta thêm chút nữa thì tốt nhỉ.
Phải đó.
Sao cậu ấy cứng nhắc vậy nhỉ?
Tớ từng hỏi một lần rồi đấy.
Về việc tại sao cậu ấy không nói với chúng ta chuyện nhìn thấy yêu quái.
Tớ có nói chú dì Fujiwara sẽ tin cậu ấy mà.
Hỏi thẳng vậy luôn hả?
Thế cậu ấy bảo sao?
Cậu ấy bảo muốn mọi người luôn mỉm cười hạnh phúc.
Mỉm cười hạnh phúc ư?
Ban đầu tớ cũng chẳng hiểu tại sao đâu.
Nhưng sau đó có lần tớ mơ thấy Natsume bị yêu quái ăn thịt.
Đến lúc ấy tớ mới hiểu.
Rằng "À, thì ra ý của cậu ấy là như thế."
Ví dụ như bây giờ, chỉ cần cậu ấy đến trễ thôi,
tớ sẽ bồn chồn lo lắng tự hỏi có khi nào
tớ sẽ bồn chồn lo lắng tự hỏi có khi nào cậu ấy bị ăn thịt giống như trong giấc mơ của tớ rồi không?
cậu ấy bị ăn thịt giống như trong giấc mơ của tớ rồi không?
Nhưng những người không hay biết gì như Nishimura
họ có thể tươi cười và chờ cậu ấy đến.
Họ nghĩ chắc có thể cậu ấy ngủ quên thôi chẳng hạn.
Nếu họ biết, dì Fujiwara sẽ lo lắng
mỗi lần giặt những bộ đồ bị dơ của cậu ấy.
Lúc đó thì không thể nào mỉm cười hạnh phúc được.
Natsume không muốn chuyện ấy xảy ra đâu.
Và chắc rằng, đó là điều cậu ấy sợ nhất.
Cuối cùng cũng xong!
Natsume, trên đường về ghé ăn taiyaki không?
Được.
Tớ cũng hơi đói rồi.
Natsume?
Chuyện gì thế?
Hữu Nhân Sổ ở đâu?
Cậu không sao chứ Natsume?
Natsume!
Xin lỗi nhé Nishimura!
Tớ đi về trước đã!
Chúng nó đuổi đến tận trường luôn sao?
Ồ Natsume!
Gặp cậu sau!
Đợi chút đã, Natsume!
Không được rồi.
Ngay chỗ đông người thế này...
Một đám yêu quái đeo mặt nạ khỉ?
Ta chưa từng thấy bọn chúng bao giờ.
Có vẻ chúng ngắm vào Hữu Nhân Sổ.
Có vẻ trong đám yêu quái, Hữu Nhân Sổ hơi bị nổi đấy.
Có cảm giác chúng khá mạnh mẽ.
Ngươi có biết gì không?
Nhắc mới nhớ,
Ta nghe nói có một khu rừng thuộc quyền
của đám như thế ở vùng núi phía Đông.
Trong rừng á?
Nghe nói là một khu rừng mà ranh giới
giữa yêu quái và con người khá mờ nhạt.
À, ta nhớ ra rồi.
Sao cơ?
Tốt nhất là ngươi không nên lại gần đó.
Tại sao?
Vì có thứ không tốt ở đó.
Thứ không tốt?
Đây là đâu đây?
Trong rừng của bọn ta.
Con người khó thoát khỏi đây lắm.
Không muốn gặp chuyện không hay thì giao Hữu Nhân Sổ ra đây.
Các ngươi muốn Hữu Nhân Sổ làm gì?
Bọn ta có thể sai khiến yêu quái nếu có quyển sổ đó.
Tên nhãi ranh con người như ngươi mà cũng đòi sai khiến yêu quái ư?
Chủ nhân của chúng ta muốn sức mạnh đó.
Bọn ta sẽ đưa Hữu Nhân Sổ cho chủ nhân.
Giao nó cho chúng ta!
Đưa nó cho bọn ta!
Tôi không dùng nó để sai khiến ai cả,
và tôi sẽ không đưa nó cho ai có ý định đó đâu!
Mạnh miệng thật đó, nhóc!
Chuẩn bị tinh thần rồi chứ?
Natsume, cậu đang ở đâu?
Thầy Mèo Ú!
Cảm giác này là gì thế?
Sao mà bất an quá.
Yên lặng.
Thầy Mèo Ú!
Thật sự!
Ta tò mò nên tới coi mấy chuyện Misuzu kể,
No comments yet. Be the first to leave one.