We Are What We Are

We Are What We Are

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

We Are What We Are 2013 720p Blu-ray DTS x264-CHD
ناشر ivan.tran301
Dịch bởi: SiB, Phương Trần -- Subteam 2pi.vn. Chúc các bạn xem phim vui vẻ..!! Xem phim Online tại: http://goo.gl/uGWDei

برچسب‌ها

Blu-ray
blu-ray
x264
720p
720
TS
HD
Blu-Ray
تاریخ انتشار: 2013-11-03
تعداد دانلود: 40
مخصوص ناشنوایان: Yes

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

"Với tình yêu, ta sẽ làm điều đó."

"Với tình yêu, ta sẽ làm điều đó. Chúa trời sẽ chấm dứt."

Thứ 6

Lạy chúa, xin bảo vệ những đứa trẻ của con.

Xin chào! Lối này.

Đặt nó ở đó.

Bà Parker, cần tôi giúp không?

Bà có cần giúp gì không?

- Bà ổn cả chứ? - Mưa như trút nước...

ướt hết cả người rồi.

Phải có đau khổ trước khi gặp được sự hạnh phúc chứ.

CHÚNG TA LÀ CHÍNH TA

Anh có việc phải làm hôm nay. Gặp lại vào buổi chiều nhé.

- Bắp gạo. - Không có gạo lúc này đâu.

Hôm nay là ngày đầu tiên tiết chế. Em biết rõ luật lệ mà.

- Sữa hoặc là trà thôi. - Xin lỗi nha em, phải đến chủ nhật mới có cái ăn.

- Tại sao? - Khi em ăn hết, thì chả còn gì để ăn nữa.

Không thịt, không trái cây và không ngũ cốc.

Uống sữa đi, nó sẽ giúp cho em no đấy.

Đừng uống nhanh quá, có hại cho dạ dày đấy.

Em không biết tại sao họ không mang quần áo vào trong nhà.

Chứng nhức đầu của cô ấy ngày càng nghiêm trọng hơn.

Mỗi lần mà người cha dẫn cô ấy đến gặp bác sĩ.

Chị biết ông ấy nghĩ gì sao?

Ở lại đây.

Bố.

Nhổ nó ra.

Cảnh báo bão tại Belware County.

Xin lỗi ta đến trễ. Đường đi xấu quá.

- Bác là bác sĩ Barrow. - Chúng cháu biết. Bác đã giúp Rory ra đời mà.

- Thằng nhóc sao rồi? - Rất mập mạp.

Tốt. Cha của cháu đâu?

Ông ấy vẫn không thể vượt qua. Ông ấy vẫn thế, đau khổ.

Bác hiểu. Chuyện đó quá đau đớn.

- Người ta nói rằng bà ấy chết đuối. - Đó là sau 1 cuộc điều tra phức tạp.

- Ý bác là khám nghiệm tử thi. - Ừ, đó là bắt buộc.

Ta hiểu đó là 1 cảm giác khó chịu. À, ta vẫn chưa biết tên các cháu là gì?

- Iris. - Vậy còn cháu?

- Rose. - Iris và Rose.

Một trong 2 cháu phải nhận diện cô ấy.

Chị nhé.

- Là con. - Đi lối này.

Chúng ta sẽ quay lại sớm thôi.

Ngoài trời đang mưa lớn.

Cô ấy đang ở 1 nơi tốt đẹp.

Chúng ta nói vậy, nhưng liệu chúng ta có tin vậy không?

Emma Parker. 47 tuổi.

Sống rất mạnh khỏe.

Vôi hóa động mạch trong tâm thất trái.

Có dấu hiệu của sự co cơ.

Cơ bắp đùi trái bị teo lại...

có vẻ là do bệnh Parkinson.

Về ngày của những chú cừu thì sao hả bố?

Chúng ta luôn thực hiện nó.

Sau 2 ngày nữa chúng ta rời khỏi.

Nhưng mẹ đã chết rồi.

- Mẹ mất rồi. - Chúng ta sẽ luôn làm điều đó.

Iris là đứa lớn nhất. Con bé giờ là người gánh vác trách nhiệm.

Cây rừng đổ. Suối cạn.

- Đi lấy nến đi. - Tôi sẽ thông báo cho quản lý công viên.

Không sợ đúng không?

Có sợ không? Không gì phải sợ cả.

Chúa Jesus sẽ đến đây sớm thôi.

Ông ấy sẽ đến.

Chúa Jesus sẽ đến đây sớm thôi.

- Khi nào Jesus đến? - Sẽ nhanh thôi.

Ừ, lão sẽ đến nhanh thôi. Đứa trẻ ngoan.

Hát đi.

Hát đi nào.

Nhà của bố.

Thứ 7

Tìm ra cái gì thế?

Xem nào.

Ông bà Kimble, hầu hết mọi trường hợp...

Người mất tích vẫn an toàn, nhưng không thể tìm ra 1 số điện thoại nào cả.

Con gái của 2 người có lẽ đang ở nhà bạn nó và đang lo lắng về 2 người, nếu thật sự 2 người cũng lo cho nó.

Con bé là con gái duy nhất của chúng tôi và nó chưa bao giờ ngủ ngoài đường thế này.

Tôi hiểu, nhưng mà đường đi đã bị tắt, mọi lối thông và cầu đều bị hư hại cả.

Chúng tôi sẽ chờ 24 tiếng. Và nếu như không có ai đến liên lạc, chúng tôi sẽ mở cuộc điều tra.

Đem tấm hình copy ra và xuất 1 cái lệnh khám xét cho Valerie Kimble.

Để tôi đi làm.

Mất Tích

Tôi biết là có thể không đúng, nhưng tôi có việc phải làm.

Cơn bão đã phá hủy 1 nửa thành phố và thực sự là mọi chuyện quá tồi tệ.

Chúng tôi sẽ đi về phía nam gặp anh tôi và bắt đầu lại từ đầu.

Chuyện là vậy đấy, chúc may mắn, ông Parker.

Em đói quá.

Đây là phần của em.

- Tôi không hiểu... - Một lời nhắc nhở đêm qua.

Lòng tốt của bà đã được trả lời bằng lòng tốt.

- Câu đó trong kinh Thánh à? - Giờ nó là của tôi.

Tang lễ được tổ chức vào buổi chiều hôm nay.

- Sớm vậy? - Không sao cả.

Tôi chỉ muốn hỏi là, hoặc là bà cũng muốn đến xem... những đứa nhỏ.

- Thằng nhóc quá nhỏ để chịu đựng. - Dĩ nhiên, không sao cả.

Thật là vinh hạnh.

Đây là cảnh sát thưởng Meeks. Vui lòng để lại tin nhắn. Tôi sẽ sớm gọi lại.

Tôi là bác sĩ Barrow.

Sáng nay tôi phát hiện 1 chuyện lạ. Chó của tôi tìm ra. Tôi muốn cho ông xem.

Tôi không thể đến hôm nay. Sắp xếp ngày khác được chứ? Cho tôi biết sớm nhé. Cám ơn.

Em đang ở đâu?

Chị phải chăm sóc cho ông ấy.

- Chị làm được chứ? - Chị là lớn nhất. Sẽ tốt thôi.

- Điều đó luôn là như vậy. - Thật không công bằng mà. Vô nghĩa.

Đây là chuyện của chị, không phải việc của em.

Sẽ thế nào nếu như chị từ chối và không làm gì cả?

- Ông ấy sẽ ép chúng ta. - Em đừng can dự vào nữa.

Chúng ta có cả 1 năm để có thể tạo ra 1 vài thứ.

- Chúng ta cũng giống như những người khác. - Chúng ta không giống.

- Mày làm gì ở đây? Mày không được đến đây. - Con gặp quỷ, bố ơi.

Một ngày nào đó, tao sẽ dạy cho mày không khiếp sợ trong bóng tối.

- Mày nghĩ thế nào? - Tuyệt lắm.

Ở lại trong lúc chờ đợi.

Đến những nơi mà ngươi không phải làm bất cứ việc gì.

Con nên chú ý em con nhiều hơn nữa.

- Xin lỗi bố, Rose bảo rằng nó ngủ rồi. - Rose không nói như thế.

Gia đình chúng ta chỉ có thế này. Chúng ta phải luôn gắn kết với nhau.

Hiểu chứ?

Một hạt giống là 1 cái cây và rồi sẽ tạo ra quả.

Và nuôi lớn những đứa trẻ. Amen.

Chúa đã tuyên bố những con chiên của người...

và chúng ta quay về nhà, chúng ta đi cùng người. Người mang chúng ta đến 1 nơi tốt đẹp hơn

không đói nghèo, không dục vọng trần thế.

Ngắm nhìn những số phận kéo dài vô bờ bến.

Nơi mà ta có thể thấy chúng... số phận.

Không được biết đến hay nắm giữ như những hồn ma, hay là nơi mà con người có thể đặt chân đến.

Hướng lòng tin đến Chúa.

Vững tin, những con chiên của Chúa, người xóa bỏ lời nguyền cho thế giới này.

Ông ấy không ăn uống gì kể từ khi mẹ...

Đưa ông ấy về nhà nghĩ ngơi. Và nếu như ông ấy muốn ăn...

cho ông ấy ăn những món loãng như là súp.

- Ngày mai bác sẽ gọi cho cháu. - Thật đáng tiếc.

Cám ơn vì đã đến dự. Thật sự cám ơn.

Không không, cô ấy không nên chịu đựng tất cả.

Đến nhà rồi, bố ơi.

Bà ấy là người đầu tiên, giờ đến lượt con.

24/12/1781.

"Bố tìm ra 1 căn nhà mới..."

"tận trên đỉnh núi nhìn xuống 1 thung lũng."

"Khung rừng rất yên bình, một nơi không có sự mệt nhọc."

Mùa màng đang gặp bất ổn vì mùa đông đang đến rất gần.

Mẹ đã giữ khẩu phần ăn của mình để dành cho các con.

Bố và chú Burnett hôm qua đã đi săn.

Chúng tôi nguyện cầu họ quay lại an toàn...

bởi vì thật sự là bọn họ chừng từng có 1 kinh nghiệm nào.

Xin lỗi nếu như tôi làm phiền. Tôi muốn nói là, khi bố tôi mất...

Gia đình tôi đã rất khó khăn. Đặc biệt là với mẹ của tôi.

Anh đã ở đâu vậy? Không gặp anh cả mùa hè.

Tôi đi nghĩa vụ quân sự, không thấy à?

Đây là tuần lễ đầu tiên phục vụ đấy.

- Và anh phải làm thế à? - Tại có nhiều luật lệ lắm.

- Anh muốn vào trong chứ? - À không...

Cô có nhớ Valerie Kimble không?

Cô có gặp cô ấy dạo gần đây không?

Không gặp từ khi rời trường. Cô ấy khá đẹp.

Cô ấy mất tích. Chuyện này xảy ra trước khi cơn bão ập đến.

Tôi nghĩ có lẽ...

bởi vì có lẽ cô ấy đã đi qua đây và có ai đó phải thấy cô ấy rồi.

Cố gắng theo dõi khu vực xung quanh. Người mới không có ở đây đâu.

- Công việc không được thuận lợi cho lắm. - Mọi nơi rất tồi tệ.

Tôi sẽ đi hỏi người khác.

Cố gắng lên nhé, đừng quá đau buồn...

nhưng tôi nghĩ là chúng ta, khi con người trở nên yên tĩnh hơn...

chúng ta... có thể đi xem phim cùng nhau chứ?

- Đi xem phim ư? - Ừ.

Hoặc đi ăn, hoặc đâu cũng được?

- Khi khác anh mời lại nhé, được không? - Dĩ nhiên.

Hy vọng gặp lại cô lần nữa.

Dĩ nhiên là sẽ gặp rồi.

Là cái gã mà chị thích ở trường học sao?

Anh ấy tốt đấy.

Tóc đẹp đấy.

Tôi không biết tại sao ông lại ở đây, thưa bác sĩ.

Ông cần 1 chuyến nghĩ ngơi dài ngày ở 1 nơi ấm áp hơn.

Nếu tôi là ông, tôi sẽ nghĩ hưu và ở lại đây. Họ cũng sẽ ở lại đây.

- Ông nghĩ vậy à? - Nghĩa trang bị ngập.

Nghĩa trang ngay ở giữa thung lũng và ông biết là không thể nào lái xe vượt qua dòng chảy.

- Ông chắc chứ? - Không, tôi phải gửi nó đến Albania...

-... nó phải được xác minh. - Không thể, ít nhất là với cơn lũ đó.

- Chúng ta phải làm sao đây? - Đây là 1 việc rất khẩn cấp.

Tôi không thể mở cuộc điều tra, chỉ với 1 mảnh xương nhỏ như thế.

- Tôi không yêu cầu ông làm vậy. - Tôi biết.

- Thôi nào, ông biết chuyện gì đang diễn ra mà. - Thế thì sao?

Đừng lo, có lẽ ông đúng. Có lẽ có nguyên nhân sâu xa.

Tin tôi đi, khi Kimmy mất tích, chúng tôi đã cố gắng hết sức.

Nhưng ông ấy vẫn đi. Chuyện vẫn xảy ra. Ban đầu trong như không thể, nhưng nó vẫn xảy ra.

- "Và con quỷ sống hạnh phúc cho tới sau này... " - Không phải như vậy.

Nó không phải vậy. Nó khóc.

- Ý em là sao? - Em nghe nó dưới tầng hầm, phía sau cánh cửa.

Nó ngồi đó và buồn bã.

Đi ngủ đi nhóc. Ngủ ngon.

Bà Burnett qua đời đêm qua.

Mẹ trông yếu đi qua từng giờ. Tôi e là sẽ không qua khỏi mùa đông này.

Bố quay lại với thịt tươi.

Chú Burnett đi về hướng đông, hy vọng tìm được lối ra khỏi vùng này.

Ông ấy không quay lại và tôi chắc rằng ông ấy không muốn quay lại.

Bố nói rằng mọi chuyện sẽ được lãng quên trong đôi mắt của Đấng tối cao.

Bố ơi?

Chúng ta có làm gì trái với bản thân chúng ta lúc này không?

Đến đây nào.

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left