نخستین 200 خط.
The Other Guys (2010) ~ "Siêu Cớm" Tranh Tài ~
Dịch: Ryan Pham®
Ở thành phố New York này có một ranh giới rõ ràng giữa luật pháp và sự hỗn loạn.
Và vắt vẻo trên ranh giới đó chính là Danson và Highsmith.
Sao tôi lại bám trên nóc xe này vậy?
Anh có thể ghi nhận đó là một trong lựa chọn tồi nhất đời đấy.
Cho thằng đó xuống đi.
- Ố ồ! - Tôi rất ghét nghe anh "Ố ồ"
Anh vừa làm lõm xe tôi đấy!
Nào bọn này!
Ê này!
Không hay rồi.
Ờ... Ai đó làm ơn gọi 9-1-... Chết tiệt!
Tao phát ốm vì luôn phải chạy chốn rồi.
Bám chắc vào!
Bọn mày có quyền giữ im lặng...
... nhưng tao muốn nghe chúng mày la hét hơn!
Nằm úp xuống!
Thanh tra! Thanh tra!
Từng câu một thôi, được chứ?
Rick Rayston, báo điện tử New York Observer,
Những nghi phạm bị bắt vì tàng trữ vài trăm gram lá thuốc gây nghiện...
chỉ là một tội nhỏ ở vài bang.
Vậy liệu việc này có đáng gây thiệt hại lên đến 12 triệu đô không?
Sao ta không để thành phố New York trả lời câu hỏi đó nhỉ?
Thành phố tuyệt nhất quả đất!
Vâng... Sarah Capone từ tạp chí TMZ...,
Anh Danson, cho hỏi tin đồn giữa anh và Kim Kardasian có phải là thật không?
Miễn bình luận.
Mà có đấy.
Dành cho Danson và Highsmith, Xúc xích miễn phí... cả đời!
Không kèm đồ uống. Tôi không làm thế được.
Danson và Highsmith, dù bắn súng, lái xe hay làm tình đều rất phong cách. Họ là các siêu sao trong nghành
Và lại có mấy tay cợt nhả, mấy tay xu nịnh, mấy tay ăn hôi...
... và NHỮNG ANH CHÀNG KHÁC.
Chúng tôi biết... chúng tôi biết...
Được rồi, nghe này... nghe này!
Tối nay chúng tôi mở tiệc ở Butter,
Có Brody Jenner này, Bai Ling này,
- Cái em nhỏ xinh ở Jersey Shore ấy. - Tuyệt!
Và... hầu hết mọi người đều có trong danh sách.
Các anh là tuyệt nhất.
Tôi cũng có điều muốn nói,
về một người đàn ông đến từ Áo với một hoài bão...
- Arnold Schwarzenegger! - Để tôi nói xong đã.
Đã trở thành một nhà vô địch và sau đó là một ngôi sao điện ảnh...
- Arnold Schwarzenegger! - Khốn kiếp, để tôi nói xong đã...
Mất hết cả hứng.
À... được rồi... quan trọng là
chúng tôi không thể làm tốt việc của mình nếu không vì các bạn làm công việc bàn giấy,
nghe điện và cả mấy việc ngu ngốc vớ vẩn mà chúng tôi không muốn...
Tất cả mấy việc bắn nhau, rượt đuổi,
cả mấy chuyện làm tình cùng các em xinh tươi nữa, dù không hoàn toàn muốn,
nhưng vẫn làm vì các bạn. Cảm ơn.
Lúc nào mà chả thế.
Ê, có im đi không thì bảo!
Nếu muốn nghe anh nói,
thì tôi sẽ thọc tay vô đít anh rồi luồn lên uốn lưỡi anh như con rối đấy.
Nghe rõ rồi chứ?
- "Hết tiền". - Yeah.
Gặp lại sau nhé.
Mọi người. Lại đây nào.
Mau lên. Thêm chút nữa.
Được rồi, thế là được rồi.
Gần thế đủ rồi. Lùi lại chút đi.
Được rồi... một tí nữa...
Được rồi. Thế là được rồi. Thế thôi.
Đây là mớ hồ sơ mà họ không muốn nhận
Phải rồi. Giống như vợ Bob vậy...
Béo ục, lại xấu nữa, lại đầy dấu tay Danson nữa
- Không có ý gì đâu, Bob - Không sao đâu mà.
- Ai sẽ đảm nhận nào? - Tôi.
Phải rồi! Bộ đôi "cô nàng giấy" với "anh chàng kẹp".
- Cám ơn nhé, Allen. - Cảm ơn, Sếp.
"Tôi sẽ làm! Tôi sẽ làm!"
Đừng có rên rỉ bài hát đó nữa đi!
- Tôi sẽ ngừng khi muốn ngừng. - Không, tôi biết điều đó
Nhưng tôi yêu cầu anh dừng lại.
- Vậy thì tôi sẽ thôi vậy. - Cám ơn.
Đừng có cười kiểu đó được không?
Giờ anh lại muốn tôi kìm nén cảm xúc của mình để chiều ý anh sao...
...không thể được.
Nghiêm túc đấy, Dừng rên rỉ đi! Được chứ?
Đây không phải phòng kế toán hay nơi quái quỷ nào
dành cho ạnh với cái máy tính ngu ngốc kia đâu.
Kế toán kiểm toán đấy. Và cũng là một phần nghiệp vụ quan trọng đấy.
Gì cũng được. Chỉ là hãy thôi phấn khích vì mấy việc vở vẩn đó đi, thưa anh đần ạ.
Này các anh, nhớ nhé.
Buổi dã ngoại ngành ta cuối tuần này đấy.
Vợ tôi sẽ lại chuẩn bị món trứng sở trường đấy. Nhắc đến là nhìn eo tôi xem.
Không phải lúc này, Bob!
Được rồi.
Going to get a slice.
Anh có biết tôi vừa định làm gì không?
Tôi vừa ra ngoài đó, thấy mấy tay đồng nghiệp khác tán gẫu,
và tôi đã định nói xấu anh đấy
nhưng tôi đã ngăn mình lại, vì chợt nhớ đến lời ông già tôi,
rằng kẻ nói xấu sau lừng người khác là đồ hèn hạ.
Tôi rất trân trọng điều anh vừa làm đấy.
Được rồi, vậy thỉ tôi sẽ nói thẳng vào mặt anh luôn.
- Anh không cần phải làm thế. - Tôi không ưa anh chút nào cả.
Anh là đồ cảnh sát dởm.
Cái âm thanh anh đi tiểu đó... giống như đàn bà vậy.
Nếu như là nơi hoang dã... thì tôi sẽ tấn công anh.
Dù cho anh không phải thức ăn của tôi đi nữa, thì tôi cũng phá lệ mà đi tấn công anh đấy.
Nếu tôi là sư tử và anh là cá ngừ,
tôi cũng sẽ bơi ra giữa biển mà ăn thịt anh đấy!
Rồi tôi sẽ "xử" qua cô bạn cá ngừ của anh luôn.
Được rồi, cái sai đầu tiên, một con sư tử giữa biển ư?
Sư tử không thích nước.
Nếu anh ví mình ở một con sông hay nguồn nước nào đó...thì còn có lý chứ.
nhưng mà giữa đại dương với những con sóng cao 20 feet sao?
Giả dụ nếu tôi ở vùng biển Nam Phi,
định đối đầu với 800 pound cá ngừ với 20 đến 30 người bạn của mình sao?
Anh đã thua rồi đấy.
Thua 9 phần 10 rồi đấy. Và đoán xem,
anh lao tới đám cá ngừ chúng tôi và giờ chúng tôi được thưởng thức thịt sư tử đấy.
Chúng tôi tự nói với chính mình, rồi lại truyền nhau
- Sao? - Rằng: "Biết gì không?"
"Thịt sư tử ngon lắm đấy! Hãy đi kiếm sư tử nào!"
Chúng tôi phát triển mộ hệ thống để rồi thiết lập căn cứ
để săn lùng anh và gia đình anh đấy.
Bọn tôi sẽ đè nát danh dự anh,
- rồi xử con, cháu anh đấy. - Anh sẽ làm thế nào chứ?
Chúng tôi sẽ xây dựng một chuỗi hệ máy hô hấp từ tảo,
giúp chúng tôi có thể hấp thụ được ôxy
Thời gian chẳng quan trọng, 1h ? 1h45'? Không thành vấn đề.
Vẫn đủ để xác định xem anh ở đâu,
quay về biển,lấy thêm ôxy, rồi lại tiếp tục truy lùng anh.
Anh vừa thua trong chính trò chơi của mình đấy. Đồ thùng rỗng kêu to ạ.
Anh còn ý tưởng nào nữa không?
Không.
Còn hai phút trước khi thị trường khai cuộc,
Pamela Boardman, CEO tập đoàn Lendl Global, đã sẵn sàng nhấn nút khai trương.
với cổ đông chính là nhà đầu tư ngân hàng, David Ershon,
hiện đang nắm giữ 40% trong nguồn quỹ 70 tỉ đô của Lendl.
Ta mất bao nhiêu rồi?
Có thể rung chuông được rồi, cô Boardman.
- 32. - Triệu?
Không, tỉ.
Khốn kiếp!
Khu phố Tàu, bang đảng ba tên cướp. Tôi đã hạ được hai tên.
- Bang, bang. - Tuyệt.
Rồi tôi tiếp tục đuổi theo tên cầm đầu.
Cứ như mình đang ở đó vậy.
Tôi nghe tiếng huýt sáo. "Cộng sự" của tôi đang ở trên mái.
Hắn nói, "San bằng tỉ số nào!"
Hắn chĩa khẩu Mosberg xuống chỗ tôi. Ngay lập tức tôi bắn thẳng vào ngực hắn.
Trò chơi kết thúc, tên khốn.
- Được rồi. - Vâng.
Jimmy, hãy nói xem việc đó khiến anh cảm thấy thế nào?
Như "súng tôi" đúc bằng bê tông vậy.
Tôi biết là anh phấn khích.
Anh muốn mọi người ấn tượng
nhưng đây là vấn đề nghiêm túc,... được chứ?
Là chuyện các anh nổ súng bắn người khi làm nhiệm vụ.
Sĩ quan Hoitz?
Lại nữa.
- Thôi nào! - Lại bắt đầu rồi đấy.
Anh muốn chia sẻ gì không?
Không.
Anh Hoitz, anh đến đây đã 6 tháng rồi
và anh vẫn chẳng nói một lời nào cả.
Anh hãy nói ra đi, không ai phán xét đâu.
Đồ vô dụng.
Thế là phán xét đấy, Jimmy. Thôi nào.
Tôi mơ về nó mỗi đêm.
Tại Bronx, tháng 10.
Trận thứ 7 giải thế giới.
Rất cần sự thấu hiểu. Áp lực cao, đám đông nhốn nháo, và tôi phụ trách đường hầm.
Rồi tôi thấy một người tiến đến. Tôi ra lệnh cho anh ta dừng lại.
Đây là khu vực giới hạn!
Cuối cùng tôi rút súng ra.
Rút ra một vũ khí chết người. Anh ta vẫn bước tới.
Đừng bắt tôi phải nổ súng! Tôi sẽ làm đấy!
Anh điếc sao? Không nghe tôi nói "Đứng yên!" à?
Đồ ngu! Tôi là Derek Jeter! Anh vừa bắn tôi đấy!
- Anh khiến tôi mất 20,000 rồi đấy! - Đồ ngu.
Làm thành phố mất chức vô địch.
Tôi đang chuẩn bị được thăng chức...
Giờ thì bị kẹt ở bàn giấy với một tên khùng Còn bị mọi người gọi là "Anh chàng Kẹp" nữa.
Ai bảo anh bắn Derek Jeter chứ!
Anh ấy là thiên thần hai sắc tộc.
Đáng lẽ phải bắn A-Rod chứ.
Này cô nàng giấy,
- Gì vậy? - Này này các anh.
- Cô nàng giấy. - Cô nàng giấy.
Thật ra tôi không thích nó lắm.
Tôi biết các anh thấy nó vui nhưng tôi không thích cái tên đó.
Vẫn vụ của Danson với Highsmith à?
- Khốn thật. - Không, thật ra là...
Gì vậy? Trông thật ngớ ngẩn.
Một vụ cấp phép xây dựng trái luật. Có vấn đề với dàn xây.
Tôi có nghe vài tin về anh đấy.
Kiểu như: "Sao trước giờ anh chưa từng rút súng ra ở văn phòng vậy?"
Tốt đó.
Xin lỗi, tôi không hiểu.
Chưa từng thấy anh bắn súng bao giờ hết.
Chúng ta đều phải làm thế mà. Gọi là "khai bàn" ấy.
Nghe này, tôi biết các anh không tôn trọng tôi
No comments yet. Be the first to leave one.