نخستین 200 خط.
NETFLIX GIỚI THIỆU
GREENLAND - THEO NGUỒN DỮ LIỆU NĂM 1905
VÙNG ĐẤT PEARY
Ngoài kia có gì đó!
Iver, đi theo họ.
Mau ra xem đó là gì. Đưa đèn lồng đây.
Là thuyền trưởng đấy!
Anh có tìm thấy gì không?
- Giúp Jorgensen, chân anh ta đông cứng. - Rồi, đi nào.
Holm đang tới.
Unger. Lấy nước mau.
Jorgensen, ngẩng đầu.
- Unger, mau đưa nước tới. - Ngay đây!
- Nâng lên. Bình tĩnh. - Ổn mà. Để bọn tôi.
- Để bọn tôi. - Bình tĩnh, Jorgensen.
Unger, nước.
- Tới mau! - Có ngay đây.
Giữ này. Bình tĩnh đi, Jorgensen.
Có whiskey chứ?
Có. Đưa anh ta một ly.
Đây nhé.
Đợi đã.
Tôi sẽ giữ cho.
Ejnar, ghìm anh ta xuống nào.
Jorgensen, thở đi. Nào, cứ thở đi.
Thực hiện đi nào.
Được rồi.
Giữ anh ta.
Một, hai, ba.
DỰA TRÊN MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
ĐÊM GIÁNG SINH 1909 ĐÔNG BẮC GREENLAND
- Rồi. Trụ nổi chứ? - Cảm ơn.
Tốt. Có mùi như Giáng Sinh.
Một, hai, ba.
- Ai đói nào? - Tất cả.
- Đói quá. - Đói quá.
Đây nhé, các anh.
- Trông tuyệt đó. - Rốt cuộc, cưng có thể tự hào.
- Đã tới lúc biết anh hữu dụng việc gì. - Cảm ơn.
Thưa các quý ông, xin chú ý nhé?
- Tiệc tàn. - Im nào, Poulsen.
Tôi muốn tất cả nâng ly…
Tất nhiên rồi.
Nâng ly vì…
những người thân yêu ở nhà,
những người hy sinh mạng sống để khám phá
nơi vô danh cuối ở vương quốc ta.
Vì đoàn thám hiểm Đan Mạch.
Và vì các bạn đi cùng tôi để hoàn thành nhiệm vụ của họ.
- Cạn ly. - Cạn ly.
Được nửa rồi.
Cuộc tìm kiếm dài của ta đã không như kế hoạch.
Jorgensen có thể làm chứng.
Như dự đoán, thật khó tìm ra dấu hiệu của đoàn thám hiểm mất tích.
Tuy nhiên, chúng tôi đã tìm ra thứ này.
Nhật ký của một trong số họ.
Và một tấm bản đồ
xem chừng là cho thấy vị trí trí của ụ đá
nơi Mylius-Erichsen để lại ghi chép cuối về vùng đất vô danh.
Ụ đá là gì đó?
Ụ đá là một chồng đá ta có thể nhìn thấy từ xa.
Thế nên tôi sẽ thực hiện hành trình khác.
Cái gì?
Nữa à?
Lần này đi xa hơn, qua chỏm băng,
để lấy lại những phát hiện họ để lại.
Vậy ta không về nhà à?
Ta ở đây là vì thế, các anh.
Thiếu các phát hiện này, người Mỹ có thể lấy được Bắc Greenland.
Giờ đây Jorgensen không thể đi lại và tôi không thể đơn độc làm việc này,
nên một trong số các bạn may mắn có cơ hội một lần trong đời đấy.
Tôi cần một tình nguyện viên đi cùng.
Có ai tình nguyện chưa?
Anh đùa à?
Chân của Jorgensen đã nát.
Anh là kế tiếp mà nhỉ, Laub?
Im đi, Poulsen. Ở đây có kẻ có gia đình.
Sao không ai muốn đi cùng anh ta?
Cậu đã thấy bản đồ.
Giống như đi bộ từ Moscow đến Rome để tìm một chồng đá.
Và chưa kể là đi với thuyền trưởng.
Iver biết rõ anh ta. Trước khi lên tàu, Iver đã biết hết về anh ta rồi nhỉ?
Tôi đã đọc về anh ta,
nhưng ai cũng làm vậy mà, phải không?
Iver Iversen, đâu phải ai cũng hâm mộ anh ta.
- Đâu phải ai cũng biết đọc. Unger nhỉ? - Đọc này!
Thôi nào!
Thuyền trưởng,
Tôi chỉ…
thắc mắc thôi.
Không biết đã có mấy người tình nguyện…
Không có ai đâu.
Điều tôi muốn nói là
cơ bản là tôi không có việc.
Ta mà cứ đậu ở đây, thì đâu có cần động cơ.
Tôi muốn đi với anh, nếu anh cho phép.
Tôi giỏi dùng súng trường, đang học cách điều khiển chó.
Tôi muốn đi, thuyền trưởng.
Tôi sẽ ghi nhớ. Cảm ơn Iversen.
Cảm ơn thuyền trưởng.
Poulsen, đưa tôi dây nịt.
- Iversen tính gì? - Đi nào.
- Có vẻ cậu ta cần trợ giúp. - Cứ ở đó.
Này!
Tất cả ở lại đây, được chứ?
Rồi.
Này!
Này, đứng lại!
Ở yên đó!
- Anh nói với cậu ta đi. - Này!
Đây, để tôi giúp một tay.
Iversen, lũ chó làm việc cho cậu.
Hãy nhớ điều này. Ở nơi băng giá ngoài kia,
từ thời điểm bắt đầu, mỗi con chó có thể kéo cỡ năm chục cân.
Khi đã ăn hết tầm năm chục cân đó,
con chó đó thành ra dư thừa với nhu cầu.
Nên chúng tôi bắn con chó tệ nhất, cho những con khác ăn.
Vậy nên, Iversen, đừng trở thành bạn thân với chó.
Có nghe Iversen tình nguyện?
- Tôi có, thưa anh. - Anh nghĩ gì về cậu ta?
- Iversen ư? - Phải.
Đó là một cậu chàng tốt. Rất dũng cảm. Tính cách mạnh mẽ.
Có thấy cậu ta với lũ chó?
Rõ là cậu ta cần nỗ lực hơn để cải thiện.
- Nhưng anh nghĩ cậu ta làm được à? - Tôi tin là vậy, vâng.
Chỉ vậy thôi.
Đừng lố bịch thế. Chắc chắn là nó quá nặng.
Tôi nói rồi, tàu đó không thể chìm.
Họ đã tiêu một triệu đô rồi.
Nó có tua bin kết hợp và động cơ tuần hoàn
đảm bảo duy trì tốc độ tầm 21 hải lý.
Có ai làm ơn diễn giải không?
Nói gì thế, Iver?
Alabama chưa đạt chuẩn của cậu à?
Cứ nói vậy với thuyền trưởng, vài ngày là anh ta bắn vào đầu cậu.
Phải, tôi hay bảo Poulsen nói nhảm, mà đồng ý, tôi đâu dám hai lời với anh ta.
À, thuyền trưởng đâu tệ thế.
Iver, tôi phải nói cậu mất trí rồi.
Cậu biết gì về dùng xe trượt, sống trên băng ở âm 40 độ?
Phải, còn gấu Bắc Cực và đủ thứ đáng sợ ngoài kia.
Tôi nghĩ giờ Iver điều khiến chó khá tốt.
Vẫn chưa muộn để đổi ý đâu.
Đây là lần ba tôi lên đây và tôi vẫn ghét lũ chó chết tiệt đó.
Nếu cận huyết nữa, chúng sẽ là bánh kẹp.
Không mà. Chúng tuyệt vời mà.
Tin tưởng con chó đầu đàn, tất cả sẽ suôn sẻ mà thôi.
Bjorn của tôi kiểm soát những con khác. Nó làm mọi việc.
Iver và Bjorn, con chó cậu ta mới cưng!
Tôi đã làm anh thất vọng.
Anh cần phải tĩnh tâm lại.
Hơn nữa, Iversen đã tình nguyện.
Gì cơ?
Cậu ta là thợ máy.
Động cơ không hỏng ở Reykjavik thì cậu ta đâu có ở đây.
Cứ chăm sóc tàu Alabama cho tôi.
Tôi phải nói này.
Anh không còn trẻ nữa.
Anh đang mạo hiểm mạng của anh và Iversen.
Muốn ta từ bỏ mà không cố gắng?
Ta đã cố gắng mà.
Ta đã cố hết sức.
Vớ vẩn.
Còn Naja thì sao?
Nghĩ cô ấy sẽ đợi anh sao?
Anh đâu cần chứng minh gì.
Đây không phải là về tôi.
Chỉ thị của ủy ban rất rõ ràng.
Biển tan băng vào tháng Bảy.
Rời đi nếu bọn tôi chưa về khi tháng Tám biển đóng băng.
- Cơ bản anh sẽ tự lo. - Đó là lệnh.
Iversen là người tốt nhất và duy nhất sẵn lòng tham gia.
Trân trọng là anh quan tâm, mai bọn tôi sẽ đi.
Vâng, thuyền trưởng.
VÙNG ĐẤT PEARY CẢNG ĐỘC LẬP
THẢM HỌA GIÁNG XUỐNG ĐOÀN THÁM HIỂM ĐAN MẠCH
TRƯỞNG ĐOÀN MYLIUS-ERICHSEN VÀ HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG CHẾT MẤT XÁC
NGÀY THỨ NHẤT THÁNG BA 1910
Iver, đứng gần thuyền trưởng hơn đi.
Ừ, đúng rồi.
Ba, hai, một.
Tuyệt vời.
Cảm ơn vì bức ảnh.
- May nhé! - Cảm ơn!
Cảm ơn!
Hẹn gặp vào tháng Tám.
- Bảo trọng. - Thuyền trưởng cũng thế.
Tốt đẹp nhé.
Chúc may mắn.
Cảm ơn Jorgensen. Cảm ơn.
- Thuyền trưởng may nhé. - Đi nào, các nhóc!
Chúc may mắn, Iver!
Cậu ta sẽ cần may mắn.
Iversen!
Lùi ra sau đi.
Tiếp đi, Bjorn!
Tiếp nào, các nhóc!
Ôi Chúa ơi.
Ta sẽ cố lên đó chứ?
Chà, luôn có đường lên mà.
Chỉ là tìm ra lối đi nhanh nhất.
No comments yet. Be the first to leave one.