نخستین 200 خط.
Chính là đêm nay.
Nó sẽ còn tiếp diễn nhiều lần nữa.
Phải diễn ra.
Một đêm thật đẹp.
Miami là thành phố tuyệt vời. Tôi thích đồ ăn Cuba.
Bánh kẹp thịt lợn, loại tôi thích.
Nhưng giờ tôi đang thèm một thứ khác.
Hắn kia rồi.
Mike Donovan.
Chính là hắn.
Giờ mày là của tao, làm theo đúng lời tao bảo.
- Anh muốn gì? - Muốn mày im lặng.
Giờ lái xe đi.
Rẽ ở đây.
Mày phải nghe...
và làm theo lời tao.
- Nhìn đi. - Không.
Có đấy.
Không.
Kinh khủng phải không?
Xin anh.
Mở mắt ra và xem việc mày đã làm.
Nhìn đi không tao sẽ xẻo mí mắt mày.
Tao mất nhiều thời gian để làm sạch cho lũ trẻ này.
Một đứa bị chôn lâu đến nỗi thi thể rời ra từng phần.
Tao phải kéo nó lên từng phần một.
- Đức Mẹ lòng lành, lạy Chúa... - Thôi đi.
Thế chẳng giúp được ai đâu.
Làm ơn, anh muốn gì cũng được.
Thế tốt đấy van xin tao? Những thằng bé đó có van xin mày?
Tôi không thể kìm mình lại. Tôi không thể.
Xin anh hãy hiểu cho.
Tin tao đi, chắc chắn là tao hiểu.
Thấy không? Tao cũng không kìm được.
Trẻ con, tao không bao giờ làm thế. Không như mày.
Không bao giờ với trẻ con.
Tại sao?
Tao có tiêu chuẩn.
Nhanh chóng...
mày sẽ được đóng gói vào vài...
mấy cái túi bọc kĩ...
ở góc nhỏ của riêng tao.
Đó sẽ là một nơi gọn gàng và hạnh phúc hơn.
Một nơi tốt đẹp hơn.
Tên tôi là Dexter.
Dexter Morgan.
Không biết điều gì khiến tôi ra thế này,
nhưng dù là gì, thì nó cũng để lại trong tôi một sự trống rỗng.
Người ta hay làm giả các mối quan hệ con người,
nhưng tôi thấy mình làm giả tất cả và làm rất tốt.
Chào thuyền trưởng!
Hôm nay có con cá maclin không?
Tôi đoán đó là gánh nặng của tôi.
Tôi không trách bố mẹ nuôi.
Harry và Doris Morgan đã nuôi dạy tôi rất tốt.
Nhưng giờ họ đã mất.
Tôi không giết họ.
Thật đấy.
- Con rất khác phải không Dexter? - Ý bố là sao cơ?
Nhà Billup nói Buddy biến mất.
Bố đã tìm thấy ngôi mộ.
Con chó đó ồn ào kinh khủng, bố à.
Nó sủa suốt đêm, khiến mẹ không ngủ nổi và bị ốm.
vậy mà nó cứ sủa ăng ẳng mỗi khi lá rụng xuống lối đi bộ.
Có rất nhiều xương trong đó, và không chỉ của Buddy.
Chào Dexter.
Máu.
Thỉnh thoảng nó khiến tôi bực mình.
Nhưng có lúc, lại giúp tôi kiểm soát sự hỗn loạn.
Quy tắc của Harry, bố nuôi tôi, đã được đáp ứng.
Và tôi cũng thế.
Harry từng là cảnh sát tuyệt vời ở Miami.
Ông đã dạy tôi cách tư duy của cảnh sát, dạy tôi cách xóa dấu vết.
Tôi là con quái vật ngăn nắp.
KỸ THUẬT SỐ XÓA DỪNG TIN NHẮN
Dexter, anh có đó không?
Được rồi. Dex, hãy đến đây ngay nhé,
em đang ở hiện trường vụ án, cạnh khách sạn Seven Seas,
và em cần anh ở đây, được chứ?
Dex? Làm ơn đi.
Làm ơn đi nhé.
Đó là em gái nuôi thô lỗ của tôi, Debra.
Nó có trái tim nhân hậu, nhưng không muốn ai biết.
Trên đời này chỉ có nó yêu thương tôi.
Tôi nghĩ thế lại hay. Tôi chẳng có cảm giác về cái gì,
nhưng nếu có, thì chắc chắn tình cảm đó sẽ là dành cho Deb.
NHÀ NGHỈ BẢY BIỂN
Có gì đó thật lạ và thoải mái
khi xem hiện trường một vụ án mạng vào ban ngày ở Miami.
Nó khiến những vụ giết người ghê rợn nhất trông thật lạ
như khi ở trong một khu mới và táo bạo của Thế giới Disney.
Vùng đất Dahmer.
- Anh là cảnh sát? - Không, pháp y.
Dex.
Chào em.
- Em để súng ở chỗ quái nào vậy? - Họ tìm được một gái điếm nữa ở bể bơi.
- Một ả nữa? - Bị chặt thành nhiều khúc.
- Nạn nhân thứ ba trong 5 tháng. - Thứ ba? Ý em là có...
Kẻ giết người hàng loạt, đúng.
Hai người kia ở Broward, cũng bị chặt như người này.
- Có nghi can nào không? - Giá mà em biết.
Em ở đội chống tệ nạn nên LaGuerta bảo em về phòng và tránh xa.
- Chúa cấm cô ta nghe những gì em nói. - Cho em biết đi.
Sao một kẻ ngốc lại có nhiều quyền lực đến vậy?
Cô ta biết cách chơi trò chơi. Em có thể học hỏi đấy.
Học gì, bợ đỡ à?
Chính trị.
Em chỉ muốn bắt được hắn trước khi hắn giết thêm cô gái nữa của em.
Không nên để tình cảm xen vào công việc.
- Lúc nào anh cũng nói vậy. - Bố cũng thế.
Nhưng bố cũng nói, "Hãy theo đuổi điều con muốn."
Em muốn ra khỏi đội tệ nạn và vào đội trọng án.
Anh có thể giúp gì nào?
Anh có linh cảm với những vụ giết người kiểu này.
- Thỉnh thoảng thôi. - Để xem liệu lần này có không.
Em có thể xin vài ý tưởng từ anh? Em luôn sáng ra khi nói chuyện với anh.
Em chỉ cần tự tin hơn.
Được rồi, anh sẽ xem xét.
Tránh LaGuerta và nói chuyện với đại úy Matthews. Ông ấy thân với bố.
- Có thể ông ấy cho em tham gia vụ này. - Anh giúp em sáng ra rồi đấy.
Và cứ mặc bộ đồ gợi cảm khi nói chuyện, nó sẽ giúp em.
THUÊ THEO GIỜ CÒN TRỐNG
- Tóc đẹp đấy, Masuka. - Tôi đã thấy em gái anh.
- Khỉ thật, nóng bỏng thật. - Chắc rồi.
Nóng như ngoài này.
Sao anh lại ở đây?
- Hiện trường vụ án. - Phải.
- Phân tích vết máu. - Thì sao?
Thì sao à? Ở đây không có máu.
- Là sao cơ? - Đúng.
Không có máu bên trong hay gần thi thể.
Đó là thứ kì lạ nhất anh từng thấy.
Này Angel, cho anh ấy xem đi.
Không có máu.
Không có thứ máu dinh dính, tung tóe, kinh tởm.
Không có chút máu nào.
Sao tôi chưa từng nghĩ đến điều đó nhỉ? Không có máu.
Đúng là ý tưởng tuyệt vời.
Kẻ sát nhân đã rút hết máu bằng cách nào?
Khó nói lắm. Thi thể có thể trạng tốt đấy.
Cô ta có cặp mông đẹp nữa.
- Đầu ở kia, nếu anh muốn xem - Thật lạ.
Không dấu vết. Cũng chẳng có dấu vân tay.
Tôi chưa từng thấy cái xác nào sạch sẽ, khô ráo, gọn gàng như thế này.
Tuyệt vời.
Rất sạch sẽ.
Nhưng hắn vẫn chưa làm xong, no terminó.
- Tôi lại thấy xong rồi. - Không, nhìn đi.
Hắn chặt chân thành 4 phần, cứ như dùng thước kẻ.
Nhưng cái chân này mới chặt làm 3.
Nhìn này, hắn bắt đầu nhát cắt thứ tư thì dừng lại.
- Có khả năng hắn bị gián đoạn. - LaGuerta đang tìm nhân chứng,
là người gác cổng nhà trọ đằng kia. Chúa giúp anh ta.
Không có máu. Tôi không thể nghĩ được. Tôi phải ra khỏi đây.
Dex, dónde va, anh đi đâu thế?
Không có máu. Không trabajo.
Ước gì cô ta dừng việc đó lại. Một trong các nghi lễ kết đôi
mà thôi thực sự không hiểu.
Nhưng cái xác không máu đó...
Gã này có thể vượt quá khả năng của tôi.
- Chào Dex. - Chào.
- Chào Dex. - Chào Sue. Dan.
Gia đình thế nào?
Tốt, còn cậu?
- Hẹn gặp ở vụ tắm máu tiếp? - Không bao giờ lỡ tiệc.
Cảm ơn.
Những con người bình thường, và họ làm việc chăm chỉ.
Với tỉ lệ phá các vụ án mạng là khoảng 20%,
Miami là nơi tuyệt vời dành cho tôi rèn rũa.
- Miami muôn năm. - Dex.
- Anh thích bộ kia của em hơn. - Anh là đồ đều.
Bộ đồ gợi cảm đã có tác dụng. Đại úy cho em tham gia vụ án.
LaGuerta không vui, nhưng cô ta cần quan hệ.
Anh đoán thế. Chúc mừng em.
- Anh có ý tưởng gì chưa? - Chưa.
Bắt đầu việc mổ xác đi, vì em có thể dùng giả thuyết của anh.
Cảm ơn vì cái bánh rán. Em phải đi đây.
Bánh rán chứ?
Móng tay cậu sạch chứ?
Không hề ra khỏi nhà mà quên găng tay cao su.
Giỏi lắm.
Có gì mới không ạ?
LUẬT PHÁP
Sẽ có ngày, cậu cho tôi biết.
Cháu nói rồi. Vệt máu đâu có chiếm hết thời gian của cháu.
Cháu thích làm việc đó. Cháu có thể giúp ích đấy. Đêm sẽ đỡ trống.
- Cậu có khiếu hài hước đấy. - Điều đó có thể đúng.
- Cậu nên tìm một cô gái xinh đẹp. - Cháu đã tìm được cô.
Quyến rũ y như bố cậu.
- Đừng có sa thải tôi. - Thế thì cháu mua bánh rán cho ai?
Angel, una más?
Giống như tôi.
Trống rỗng bên trong.
- Anh đã ở đâu thế hả? - Hiện trường vụ án.
Những cái này thì sao?
Vụ giết người trong khách sạn, tên buôn ma túy và cô gái.
Cặp đôi chuẩn mực này không phải bị giết bởi dân chuyên nghiệp
Đây chỉ là trò trẻ con.
Vết máu trên tường trông cứ như tranh vẽ bằng ngón tay vậy.
Anh làm tôi sởn gai ốc lên rồi biết không hả?
No comments yet. Be the first to leave one.