نخستین 181 خط.
Sub By Richard Lin
Ngày xửa ngày xưa Tại vương quốc Hauptmann-Koenig
Anh ta đang đến.
Chị yêu em.
Jessie!
Ta nhớ em.
Nhiều hơn nữa!
Lần nữa đi!
Giờ ngài định làm gì với em nào?
Tìm một linh mục, thề nguyện và sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
Nhưng còn mẹ của anh thì sao?
Anh biết bà ta cảm thấy thế nào với một cuộc hôn nhân như vậy mà.
Sau hoàng hôn hôm nay, chúng ta sẽ trở thành vợ chồng.
Còn Nữ Hoàng, chúa ban phước cho linh hồn bà ta, vì ta sẽ rời khỏi cuộc đời bà ấy.
- Ngài ấy sắp đến! Ngài ấy sắp đến! - Đi nào.
Mọi người!
Dừng lại. Tránh đường ra. Ta là Hoàng Tử.
Chúng tôi ở đây theo lệnh của Nữ Hoàng.
Chúng tôi có lệnh bắt giữ cô gái nông dân của ngài.
Bước qua xác ta.
Đừng rút thanh kiếm ra trừ khi ngài có ý định sử dụng nó, thưa ngài.
Tôi nghĩ ngài ấy có ý đó.
Thưa ngài, xin hãy nghe tôi nói.
Chúng tôi chỉ là những người lính làm việc cho Nữ Hoàng.
Ngài vui lòng thông cảm cho... Không, đừng!
Bỏ cô ấy ra!
- Hoàng tử của em! - Jessie!
- Em yêu anh! - Ta yêu em!
- Hoàng tử của em! - Jessie!
William!
Nữ Hoàng, nữ hoàng!
Đừng làm khó dễ những người lính đó, và tránh xa cô gái đó ra.
Úp mặt xuống, lũ cóc ghẻ kia.
Con yêu cô ấy, mẹ à. Con sẽ luôn yêu cô ấy.
Đừng ngốc thế, con trai. Cô ta chỉ để ý đến thân phận Hoàng tử của con thôi.
Con biết cô ta không thích hợp với gia đình ta mà.
Bây giờ, về nhà với ta và chúng ta sẽ thảo luận về bữa trưa.
Đưa cho cô ta món quà.
- Đây là một món quà ngọt ngào đấy. - Tôi không muốn vàng hay trang sức của bà.
Tránh đường ra.
Không à? Thứ này quý hơn cả vàng và đồ trang sức khác đấy?
Jessie, chúng ta hãy biến nó thành biểu tượng cho tình yêu vĩnh hằng của chúng ta.
Vậy em sẽ đeo nó mãi mãi.
Mẹ đã nguyền rủa món quà của con!
Không phải ta đâu, cưng à. Đó là công việc của Spretzle.
Rực rỡ. Thật là rực rỡ. Đông cứng mãi mãi.
Lời nguyền đó chẳng là gì cả, thưa Nữ Hoàng. Việc nhỏ mà thôi.
Thưa mẹ, con chưa bao giờ cầu xin người điều gì.
Giờ con cầu xin người, lấy mạng sống của con, và tha cho cô ấy.
Được rồi, vì con thật lãng mạn.
Một nghìn năm,
hoặc cho đến khi cô ấy gặp được một tình yêu đích thực từ một vùng đất khác.
Chỉ đến khi đó chiếc vòng cổ bị nguyền rủa mới bị loại bỏ.
Không!
Thỏa thuận chứ?
Vâng, nhưng mẹ đã nguyền rủa vương quốc của mình trong 1.000 năm.
Hauptmann-Koenig 1000 năm sau Hầu hết thời gian... đang mưa
Và đó là truyền thuyết...
về "cô gái nông dân quyến rũ" của Hauptmann-Koenig.
Tất nhiên, không ai thực sự tin vào truyền thuyết đó.
Bây giờ, nếu các bạn đi theo lối này,
Tôi sẽ cho các bạn xem bộ sưu tập ô dù nổi tiếng của chúng tôi từ lịch sử.
Có đúng là bức tượng sẽ được triển lãm ở nhiều nơi?
Vâng.
"Không ai thực sự tin vào truyền thuyết à"?
Tuyệt vời, tuyệt vời, thật tuyệt vời.
Tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời...
Cô không phiền chứ? Cảm ơn.
Tuyệt vời, ông cố không bao giờ sai.
Và sớm thôi, người yêu của ta, cô sẽ sống lại và thuộc về ta...
tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời,
tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời, đứa cháu tuyệt vời.
Là ta.
Philadelphia, vài ngày sau
Hẹn gặp lại mẹ.
Jason, bữa sáng của con.
Con phải ăn trước khi con bắt đầu một công việc mới.
Cảm ơn mẹ.
- Tối qua con ngủ có ngon không? - Mẹ làm việc chăm chỉ quá rồi.
Vậy à, vậy con hãy kết hôn với một cô gái giàu có, và mẹ sẽ nghỉ hưu.
- Vậy tìm cho con một cô gái giàu có đi. - Được rồi, mẹ sẽ làm vậy, giờ đi đi.
Đừng đến muộn đấy. Mẹ sẽ chờ con về.
Bà Williamson! Bà Williamson!
- Chuyện gì xảy ra? - Tôi đã kết hôn!
- Ồ, không thể tin được. - Cảm ơn!
- Cảm ơn! - À, cám ơn.
Anh ấy là người đàn ông đẹp nhất mà tôi từng gặp.
Tuyệt vời. Vào đi nào. Cô sẽ kể cho tôi nghe.
- Anh ta giàu có chứ? - Vâng.
- Anh ta có Gold Card không? - Vâng, anh ta có.
- Anh ta có xe hơi không? Anh ta có một căn hộ chứ? - Vâng.
- Ồ, cảm ơn. - Giữ dùm nhé.
Tôi thích những viên kẹo mới. Đi với tôi.
À, nó có thể là huy hiệu ID của anh,
nhưng tôi sẽ cố gắng nắm bắt bản chất của mọi nhân viên tại Prince.
Ở đây, ký vào đây.
Tôi là Andy Ackerman, bộ phận an ninh. Tôi không bỏ lỡ nhiều thứ chứ.
Xin chào, tôi là Jason Williamson.
Tôi đoán anh đang tự hỏi tôi định làm gì với cái vô lăng này, phải không?
Vô lăng à?
À, việc đó thì. Không, tôi cho rằng đó là một chìa khóa.
Không, tôi không muốn chiếc xe jeep của mình bị đánh cắp thôi.
Anh không phải lo lắng về điều đó khi tôi ở xung quanh đây.
- Đó không phải là keo xịt tóc sao? - Vâng, tôi nhận được nó từ lớp học tự vệ.
Oh.
Anh làm mù một người hướng dẫn,
- họ sẽ giúp anh tiết kiệm sáu tháng để tốt nghiệp. - Ừ.
Ồ, đây rồi. Đừng đánh mất đứa bé này nhé.
Anh có thể sử dụng nó để thanh toán chi phí trong cửa hàng ở đây. Giảm 10% đấy.
- Đi với tôi. Tôi sẽ giúp anh thông qua. - Cảm ơn.
Tôi phải báo cáo với ông James.
- Anh có biết... - Ôi, chàng trai.
Có lô hàng nào đến từ Hauptmann-Koenig chưa?
- Nó sẽ đến vào chiều nay. - Không đủ tốt lắm.
- Tôi muốn nó tới vào sáng nay. - Điều đó là không thể, thưa ngài.
Không có gì là không thể. "Không thể" là một từ bẩn thỉu, bẩn thỉu.
- Bụi bẩn. - Sao ạ?
Tôi ngửi thấy mùi bụi.
Bụi trên bàn của cô.
Nơi làm việc cũng là nơi trưng bày sản phẩm.
"Nơi làm việc cũng là nơi trưng bày sản phẩm."
Tôi muốn một nhân viên chính thức ra sân bay tối nay.
Toàn bộ sự kiện này không được có sự cố nào,
nếu không, tôi sẽ chặt đầu mấy người đấy.
Ông ấy không đùa đâu.
Anh ta gặp xui rồi.
Ông James, tôi rất xin lỗi.
Nó là một tai nạn. Nó sẽ không bao giờ xảy ra nữa đâu, tôi hứa.
- Xin lỗi, ông James? - Không phải bây giờ.
Một tai nạn à?
Anh phá hủy một manơcanh trong cửa hàng...
và anh gọi đó là một tai nạn?
- Ông James. - Không phải bây giờ!
Anh làm gì vậy, Albert?
Tôi làm việc cho ông Montrose, thưa ngài.
Bài trình diễn về Hauptmann-Koenig?
- Ông James. - Không phải bây giờ!
Anh có nhận ra tầm quan trọng của buổi trình diễn đó không?
Những nhân vật có máu mặt ở Philadelphia sẽ có mặt ở đó.
Đôi mắt của toàn bộ thành phố sẽ nhìn vào buổi trình diễn đó...
vào cửa hàng này và tôi.
- Anh hiểu không? - Vâng.
- Và anh đã học được bài học của mình chưa? - Vâng, thưa ngài.
Tốt. Anh bị sa thải.
Để có được hiệu quả tốt nhất, hãy bỏ qua sự cẩu thả, yêu cầu sự tôn trọng.
"Bỏ qua sự cẩu thả, yêu cầu sự tôn trọng."
Bắt đầu đi.
Tôi là Jason Williamson.
Tôi nghĩ mình phải báo cáo cho ngài. Tôi là nhân viên mới.
Ah.
Vậy à, anh gặp may đấy.
Có vẻ như chúng ta đã tìm ra một nhân viên mới cho ông Montrose.
Chỉ vì Hauptmann-Koenig là khu vực buồn tẻ không có nghĩa là chúng ta phải làm như vậy.
Tôi sẽ truyền một chút hơi thở cuộc sống vào buổi trình diễn này.
Hãy nhớ rằng, mật khẩu là pizzazz!
Dừng lại! Chờ chút!
Cô có nhớ Miss Diana Ross trong phim Mahogany không?
Vâng.
Nâng gò má lên, hoặc giết tôi luôn đi!
Năm, sáu, bảy, tám.
Ông James đang đến! Ông James đang đến!
Khỉ thật, các bé! Khỉ thật!
Kéo rèm sân khấu xuống!
Montrose. Montrose! Tôi cần nói chuyện với ông.
Phù thủy không có ở đây. Biến đi. Biến đi.
- Montrose! - Một trò đùa thôi mà.
Tôi muốn ông gặp trợ lý mới của mình.
Chuyện gì đã xảy ra với Albert?
Albert là một nhược điểm trên khuôn mặt của Prince and Company.
Tôi đã sa thải anh ta.
Cũng giống như ông đã làm với 18 trợ lý khác à?
Tôi đoán là ai làm ở đây cũng không cần lo về việc nghỉ hưu sớm, đúng không?
Anh ta có chút hài hước đấy. Tôi thích nó. Chúng ta có thể sử dụng nó quanh đây.
Không nhìn trộm đấy!
- Sao ông không cho tôi xem? - Bởi vì tôi là một nghệ sĩ.
Ông không muốn làm gián đoạn dòng chảy của sự sáng tạo chứ, phải không?
Montrose, chương trình này phải thực sự thanh lịch và nghiêm túc đấy?
- Đừng làm việc gì điên khùng đấy. - Ông có lời hứa của tôi.
Tốt.
Việc theo đuổi sự xuất sắc bắt đầu từ sự thanh lịch.
"Việc theo đuổi sự xuất sắc bắt đầu từ sự thanh lịch."
No comments yet. Be the first to leave one.