نخستین 200 خط.
13 Lý do Tại sao là loạt phim hư cấu đề cập những vấn đề thực tế nan giải.
Mùa cuối của phim khắc họa những cuộc đấu tranh tâm lý,
việc lạm dụng chất kích thích cùng các vấn đề nan giải khác.
Nếu bạn đang gặp các vấn đề này,
loạt phim này có lẽ không phù hợp với bạn
hoặc bạn nên xem cùng người lớn mà bạn tin tưởng.
Nếu bạn cần giúp đỡ, hãy tâm sự với bố mẹ, bạn bè, cố vấn trường học
hoặc người lớn bạn tin tưởng, gọi hỗ trợ địa phương,
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Tất cả quay về một câu hỏi.
Ta sẽ sống qua thời trung học chứ?
Cháu sẽ sống chứ?
Vì cháu biết nhiều người không thể.
Ta đã nói quá nhiều lời tạm biệt,
đã đau buồn quá lâu.
Trung học Liberty đã phải chịu đựng đủ đau thương và bi kịch,
và việc mất thêm một bạn học năm cuối nữa...
là nỗi đau mà không đứa trẻ nào đáng phải chịu đựng, nhưng Liberty không cô đơn.
Hiện nay quá nhiều trường trung học bị buộc phải đối mặt với bi kịch.
Quá nhiều người trẻ không thể sống đến khi tốt nghiệp,
và ta đang làm quá ít để thay đổi điều đó.
Và ta không chỉ phải đặt ra câu hỏi làm thế nào để tạo ra thay đổi,
mà còn phải hỏi ta đã làm gì để thế giới của chúng thành ra thế này.
Chúng ta có trách nhiệm như thế nào?
Ta đang đặt gánh nặng gì lên người trẻ?
Ta đang không cho chúng công cụ gì?
Sao lại đến nông nỗi này...
một lần nữa?
SÁU THÁNG TRƯỚC
Cái gì...
Justin?
Mặc đồ vào đi.
Ta phải đi thôi.
Ta đi đâu đây?
Monty, cậu ta còn sống.
Sao?
Cậu muốn cái quái gì?
Monty, bọn tớ xin lỗi.
Bọn tớ không nghĩ sẽ thế này...
Bọn tớ nghĩ cậu đã chết.
- Không nghĩ... - Các cậu muốn minh oan?
- Nên gán tôi tội giết người? - Để bảo vệ người khác.
Tưởng cậu mất rồi.
Họ đưa tôi ra trong tình trạng giống thế,
nhưng sau 200 mũi khâu và vài ca phẫu thuật, thì tôi đây.
- Ta có thể dàn xếp. - Không dàn xếp gì cả!
Tôi lĩnh án chung thân. Dàn xếp kiểu gì đây?
- Sẽ có phiên xử, bọn tớ làm chứng... - Kẻ như tôi không được xử đâu.
Còn Bryce?
Bryce thì sao?
Công lý nào cho cậu ấy?
- Bryce gây nhiều tổn thương. - Ừ, và cậu chả hơn gì.
Cậu thích phá ai thì phá, hủy hoại đời người ta.
Bryce là kẻ hiếp dâm,
và cậu cũng vậy.
Cháu đang gặp những cơn ác mộng,
mỗi đêm.
Cháu khá rối trí, nhưng cháu giấu giỏi lắm, nên...
chắc bố mẹ cháu không để ý.
Clay, con chắc là không muốn đến trại với bố mẹ hôm nay chứ?
Có thể vui đấy.
Đã gọi là trại thì có vui bao giờ đâu?
Justin có thể muốn gặp con.
Con sẽ gặp ở nhà...
tại bữa tiệc.
Clay, hôm qua vừa có điểm số học kỳ một của con.
- Sao bố mẹ lại có? - Trường gửi email.
Như mọi khi.
Phải.
Con không...
Con không làm tốt bài cuối kỳ.
Cũng dễ hiểu.
Bố mẹ sẽ nói chuyện với trường.
- Không! - Bố mẹ sẽ nói
để trường du di vì những gì con đã trải qua,
nhưng... Clay,
con phải nghĩ về học đại học đi.
Con làm hồ sơ xong chưa?
Bố mẹ chỉ muốn con có thể chia sẻ với bố mẹ bất kỳ điều gì,
nhưng nếu con không cảm thấy thế,
ta nên nghĩ đến chuyện gặp lại Bác sĩ Ellman.
Chết tiệt!
Xin lỗi.
Clay, con nghĩ sao?
Về chuyện gì?
Về việc gặp Bác sĩ Ellman.
Con không biết.
Chuyện là thế này, về cơ bản là cháu ổn.
Ổn nhất có thể với tư cách là người mới ra tù một tháng vì bị nghi giết người.
Chào, Tyler.
Sao?
Họ nói lý do chứ?
Được, nghe này.
Cứ bình tĩnh, hít thở, ngồi yên và đợi tớ vài phút.
Nhưng khi một người bạn cần cháu, cháu thấy mình cứ như sống lại.
Bạn gái cháu thì không.
Cậu ấy không cần cháu.
Cháu nghĩ cậu ấy yêu, hoặc ít nhất thích cháu. Cháu nghĩ thế.
Chào!
Chào, cậu đến sớm thế.
Rất vui được gặp cậu.
- Gì thế? - Tớ...
tớ hy vọng ta có thể nói về...
- chúng ta và mọi thứ. - Tớ phải đi.
Tyler bị cảnh sát trưởng gọi.
- Gì? - Cậu ấy ở nhà một mình, tớ phải chở đi.
- Về vụ Bryce? - Cậu ấy không rõ.
- Tớ đi với. - Không.
Cậu ở lại giúp Jess tổ chức tiệc, không thì Jess sẽ hoảng lên.
Cậu đang hoảng lên à?
Không, tớ ổn.
- Tớ hoàn toàn ổn. - Nhìn tớ này.
Nhìn tớ này. Clay.
- Sẽ ổn thôi. - Tớ biết. Tớ lo được.
Sao cháu quan tâm đến bạn bè?
Vì họ cần cháu.
Cứ bình tĩnh để suy nghĩ cho thấu đáo.
Nếu khó quá, dừng nói chuyện, xin gặp luật sư rồi gọi tớ.
Được rồi. Nhớ rồi.
Cậu chờ nhé?
Tất nhiên.
Được.
Cứ tưởng là kết thúc rồi.
Tớ cũng thế.
Clay, sao lại là bây giờ?
Tớ không chắc...
nhưng sẽ ổn thôi, được chứ?
Cậu tin tớ, nhỉ?
Luôn luôn.
Được rồi.
Chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là trung học thời nay thôi.
Không bao giờ được để mất cảnh giác vì nó chả bao giờ kết thúc.
Và bạn bè phải dựa vào nhau, nếu không chuyện xấu có thể đến.
Như thể có mùi giầy thối trong này.
Giầy thối và động vật chết.
Clay ổn chứ?
Ừ, cậu ấy không sao.
Tuyệt lắm.
Cậu yêu, hay chỉ chăm sóc cậu ấy thôi?
Có yêu thì mới chăm sóc chứ?
Cậu ấy đang gặp nhiều khó khăn.
Cậu chưa nói với cậu ấy về Oakland.
Chưa.
Tớ định nói hôm nay,
nhưng đến sau Giáng sinh nhà tớ mới chuyển đi, nên...
Cậu đã biết một tuần,
và cậu biết chỉ cần nói ra, cậu ấy sẽ loạn lên kiểu Clay.
Clay-loạn.
- Không, loạn-Clay. - Không.
Nói thật, tớ định nói ngay lúc nãy, nhưng...
cậu ấy phải lo một chuyện.
Chuyện của Justin?
Không.
Justin ổn. Cậu ấy vẫn sẽ về nhà lúc bốn giờ, thoải mái đi.
Mọi người dựa vào cháu bấy lâu nay, nên cháu phải tỏ ra mạnh mẽ.
Nhưng những giấc mơ, nỗi lo âu và đủ thứ khác khiến cháu không mạnh mẽ.
Cái quái gì thế?
Này!
Này.
Này.
Này, cậu ổn chứ?
Ừ. Ổn.
Có chuyện gì?
Họ tìm thấy súng...
dưới sông.
Chết tiệt.
Ban đầu không truy ra được của ai.
Không có số sê-ri, dấu vân tay, nhưng cái túi...
họ lần theo cái túi về cửa hàng tớ mua nó.
Nhưng tớ bảo là tớ mua nó,
nhưng bị trộm mất.
Và họ tin cậu?
Bố của Alex đã ở đó.
Chú ấy giúp tớ.
Tớ nghĩ ta ổn.
Tạm thời chỉ tớ với cậu biết nhé.
Ừ.
- Nhé? - Chắc rồi. Ừ.
Cháu không thể nói với bạn bè mình đang trải qua gì
vì họ mong cháu là chỗ dựa vững chắc.
Xe đến. Justin về.
Nào mọi người, đứng dưới băng rôn nào.
Chúa ơi, có khó đâu cơ chứ? Đứng dưới băng rôn. Nào.
Cười đi nhé?
- Chào. - Trời đất ơi.
Bánh đâu rồi?
Tớ vẫn phải đi lấy.
Được rồi, nghỉ.
Dạo này thật kỳ cục.
Chúng cháu bận thi cuối kỳ, rồi nghỉ đông.
Chúng cháu không chơi với nhau mấy.
Về rồi! Tất cả đứng dưới băng rôn. Nhanh.
Cười lên!
Chào mừng về nhà!
Tớ về rồi!
Không, đùa thôi. Vì Justin, tớ biết.
Cậu đến muộn.
Tớ biết.
Và cậu say à?
Tớ...
No comments yet. Be the first to leave one.