نخستین 183 خط.
1 NĂM SAU, THÁNG 8 NĂM 2007
Tôi tới đây.
Được đó.
Vừa rồi là sao vậy?
Là tự động lựa chọn đối tượng phát động của thuật thức à?
Phải. Nhưng chính xác hơn thì đối tượng của thuật thức là bản thân tôi.
Tôi đã chuyển chế độ thủ công từ trước đến giờ sang chế độ tự động.
Không chỉ độ nặng nhẹ của chú lực,
mà chú thuật của tôi còn có thể phân biệt cấp độ nguy hiểm
dựa vào trọng lượng, tốc độ, hình dạng.
Nếu có thể phân biệt các loại độc nữa thì càng tốt.
Nhưng cái đó vẫn có chút khó khăn.
Vậy thì tôi có thể dùng lượng tài nguyên ít nhất
để giữ Chú thuật Vô hạ hạn luôn hoạt động.
Giữ nó luôn hoạt động thì đầu cậu thành cái lò mất.
Chỉ cần vẫn trong giới hạn tự bổ sung của tôi,
Thuật thức Nghịch đảo sẽ luôn hoạt động,
lập tức não lại tươi mới ngay.
Tôi vẫn luôn tập thủ ấn rút gọn, giờ đã ngon lành lắm rồi.
Hách và Thương,
tôi đã luyện kích hoạt đồng thời hai chiêu này rất nhiều lần.
Thứ tiếp theo tôi học sẽ là lãnh địa và thuấn di khoảng cách xa.
Nếu bắt đầu từ trung học, chuẩn bị một con đường rõ ràng,
tôi tin chắc mình sẽ thành công.
Shoko, cho tôi mượn con chuột thí nghiệm chút đi.
Satoru đã trở thành kẻ mạnh nhất rồi.
Suguru, có phải cậu hơi gầy đi không?
Không sao chứ?
Cậu ấy có thể một mình hoàn thành tất cả các nhiệm vụ.
Shoko vốn không thể ra ngoài trong những nhiệm vụ nguy hiểm,
thế nên thời gian tôi độc lai độc vãng ngày càng nhiều hơn.
Trời nóng quá nên tôi hơi mệt ấy mà.
Không sao đâu.
Cậu ăn nhiều mì Somen quá à?
Mùa hè năm ấy cực kỳ bận rộn.
Có lẽ là do vào năm ngoái thiên tai thường xuyên xảy ra,
chú linh tuôn ra ồ ạt như giòi bọ.
Trừ tà, hấp thu, tôi liên tục lặp đi lặp lại như vậy.
Trừ tà, hấp thu.
Không ai biết rằng mùi vị khi nuốt chửng Chú linh
giống như một chiếc giẻ lau bãi nôn.
Tôi làm thế rốt cuộc là vì ai chứ?
Trừ tà, hấp thu.
Từ hôm đó,
tôi không ngừng thuyết phục bản thân
rằng thứ tôi nhìn thấy không hề lạ lùng,
chúng đều là những thứ khét tiếng xấu xa, độc ác.
Vì hiểu rõ điều này, nên tôi vẫn luôn chọn
cứu con người với tư cách một thuật sư.
Không thể dao động.
Tôi phải hoàn thành trách nhiệm thuật sư của mình.
Con khỉ hôi hám.
Anh Geto.
Haibara.
Anh vất vả rồi ạ.
Cậu muốn uống gì không?
Ôi, thế thì ngại quá, em muốn uống Coca ạ.
Mai em sẽ đi làm một nhiệm vụ ở rất xa.
Thế à? Nhớ mang ít đặc sản về nhé.
Em biết rồi ạ.
Anh thích ăn ngọt hay mặn ạ?
Có khi Satoru cũng ăn, nên cậu mua đồ ngọt đi.
Em biết rồi ạ.
Haibara, con đường làm chú thuật sư của cậu thuận lợi chứ?
Có thấy vất vả không?
Chuyện này thì…
Em hầu như không nghĩ về mấy chuyện này…
Em cảm thấy có thể dốc hết sức làm những việc mình có thể làm
là chuyện rất tuyệt.
Vậy sao?
Nói cũng phải.
Cậu chính là Geto sao?
Cậu thích kiểu phụ nữ thế nào nhỉ?
Xin hỏi cô là ai vậy?
Tôi thích phụ nữ ăn nhiều.
Haibara…
Không sao. Cô ấy không phải người xấu đâu.
Em rất tự tin với mắt nhìn người của mình.
Thế sao cậu vẫn còn ngồi cạnh tôi vậy?
Đúng thế.
Anh ta vừa chọc cậu đó.
Em đi trước đây ạ.
Đàn em của cậu à?
Đúng là một tên nhóc thành thật và đáng yêu.
Tôi lại thấy là thuật sư, cậu ta nên học cách nghi ngờ người khác nhiều hơn.
À mà, cậu chưa trả lời câu hỏi của tôi.
Thế phiền cô trả lời câu hỏi của tôi đã.
Cô là ai?
Tôi là thuật sư đặc cấp, Tsukumo Yuki.
Nói thế thì chắc cậu hiểu rồi nhỉ?
Cô chính là vị đó…
Ôi, vị nào cơ?
Vị mà rõ ràng là đặc cấp nhưng hoàn toàn không nhận nhiệm vụ,
cứ du thủ du thực ở nước ngoài suốt.
Tôi ghét nhất là trường trung học đấy.
Cô ta giận dỗi rồi.
Tôi đùa đấy.
Nhưng phương châm của tôi đúng là không hợp với trường trung học.
Người ở đây đang làm kiểu chữa theo triệu chứng.
Nhưng chủ trương của tôi là chữa tận gốc.
Chữa tận gốc là thế nào?
Không săn đuổi chú linh nữa,
mà tạo ra một thế giới nơi không có chú linh nào được sinh ra.
Để tôi dạy cậu một khóa.
Đến tận cùng thì rốt cuộc chú linh là gì?
Chúng là thứ được tích lũy và hình thành từ chú lực rò rỉ của con người.
Cậu đáp đúng rồi.
Nếu muốn tạo ra một thế giới không có chú linh sinh ra,
có hai phương pháp.
Thứ nhất là loại bỏ toàn bộ chú lực của loài người.
Thứ hai là để toàn bộ con người đều có thể kiểm soát được chú lực.
Tôi cảm thấy phương pháp thứ nhất là một lựa chọn không tồi.
Và có ví dụ tham khảo.
Ví dụ tham khảo gì?
Là một người mà cậu rất quen thuộc,
Zenin Toji.
Tôi đã thấy không ít người
vì Thiên Dữ Chú Phược mà có chú lực giống người thường.
Nhưng người hoàn toàn không có chú lực thì tôi tìm khắp thế giới, chỉ có anh ta.
Anh ta thú vị không phải chỉ vì điều đó.
Khả năng sử dụng chú lực bằng không,
nhưng lại có thể dùng ngũ giác phát hiện chú linh.
Chính vì anh ta hoàn toàn từ bỏ chú lực nên cơ thể anh ta mới khác người thường.
Lại còn có được đề kháng với chú nguyền.
Anh ta đúng là siêu nhân.
Cậu không cần thấy mất mặt vì thua anh ta đâu.
Dù rất muốn nghiên cứu anh ta, nhưng tiếc là tôi đã bị anh ta từ chối.
Cái chết của anh ta là một mất mát lớn.
Mà các mẫu Thiên Dữ Chú Phược thì lại khá ít.
Nên tôi đã chuyển sang phương pháp thứ hai.
Tức là để toàn bộ con người đều có thể kiểm soát được chú lực.
Cậu biết không? Thuật sư sẽ không thể tạo ra chú linh.
Đương nhiên, loại trừ trường hợp thuật sư bị dính chú nguyền sau khi chết.
So với phi thuật sư, thì thuật sư để rò rỉ rất ít chú lực.
Còn phải cân nhắc lượng chú lực tiêu hao khi dùng thuật thức
và khác biệt dung lượng.
Nhưng quan trọng nhất là lưu động.
Chú lực của thuật sư sẽ tuần hoàn liên tục trong cơ thể.
Nói đơn giản một chút,
chỉ cần tất cả con người đều trở thành thuật sư
thì sẽ không có chú linh.
Nếu như vậy, không phải chỉ cần tiêu diệt toàn bộ phi thuật sư là xong à?
Geto.
Cách nghĩ của cậu có thể được đấy.
Khoan đã…
Phải nói là cách đó có vẻ là cách đơn giản nhất.
Tiêu diệt toàn bộ phi thuật sư,
ép con người thích nghi với môi trường để tồn tại và trở thành thuật sư,
cũng là thúc đẩy quá trình tiến hóa.
Giống như chim tiến hóa ra cánh.
Dùng nỗi sợ và cảm giác khủng hoảng để con người có thể tiến hóa.
Nhưng tiếc là tôi vẫn chưa điên cuồng đến mức đó.
Cậu ghét phi thuật sư sao, Geto?
Tôi không biết nữa.
Trước đây, tôi vẫn cho rằng
chú thuật dùng để bảo vệ sự tồn tại của phi thuật sư.
Nhưng gần đây, trong ý nghĩ của tôi,
giá trị của phi thuật sư đã bắt đầu lung lay.
Sự cao quý mà chỉ kẻ yếu mới có, sự đê hèn mà chỉ kẻ yếu mới có.
Tôi dần không thể phân biệt và chấp nhận những thứ này.
Tự mình không thể chấp nhận đám phi thuật sư,
lại tự mình phủ định ý nghĩ này.
Con đường dài dằng dặc của một thuật sư
dường như không thấy hồi kết,
khiến tôi không rõ đâu mới là ý nghĩ chân thực của mình.
Cả hai đều không phải ý nghĩ chân thực của cậu.
Cậu vẫn chưa đến giai đoạn đó.
Việc không thể chấp nhận phi thuật sư
và việc tự mình phủ định ý nghĩ này,
hai cái đó đều chỉ là hai khả năng cậu nghĩ ra mà thôi.
Muốn để cái nào trở thành ý nghĩ chân thực của cậu
thì tự bản thân cậu phải chọn.
Tôi đi đây. Vốn là tôi muốn đến chào hỏi Gojo một tiếng,
nhưng xem ra tôi không có thời gian rồi.
Sau này cùng là đặc cấp rồi, ba người chúng ta giúp đỡ lẫn nhau nhé.
Tôi sẽ chuyển lời lại cho Satoru.
Phải rồi, cuối cùng, còn một chuyện nữa.
Chuyện Tinh Tương Thể, cậu đừng lo lắng.
Hiện tại có vẻ còn có một Tinh Tương Thể nữa.
Cũng có khả năng là có Tinh Tương Thể mới ra đời.
Dù sao thì hiện giờ, Tengen cũng đã ổn định rồi.
Tôi cũng nghĩ vậy.
Vẫn chưa hỏi được gu của cậu ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.