نخستین 168 خط.
- Cảm ơn về chầu bia. - Cảm ơn cho đi nhờ.
- Vậy kế hoạch lớn gì cho ngày cuối tuần? - Oh, nhiều lắm.
Bánh pizza lò vi sóng, truyền hình vệ tinh.
Wow.
Cảm ơn đã khiến cho cuộc sống của tôi thêm thú vị.
Có lẽ cả hai chúng ta cần thú cưng. Họ nói rằng những người có thú cưng sống lâu hơn.
Tôi đã suy nghĩ về việc có một con mèo.
Chó mèo cũng phải hợp người. Anh hợp với chó, John.
Sao cô lại nghĩ thế?
Anh trung thành.
Anh đáng tin cậy.
Anh không thủ đoạn.
Và rất dễ hoà đồng với mọi người xung quanh.
Vậy tại sao lại là mèo?
Sự cấp dưỡng thấp. Chúng không mong đợi gì nhiều từ cô, do đó cô không thể làm chúng thất vọng.
Tôi chưa bao giờ thấy anh làm thất vọng bất cứ ai, John.
Gặp lại cô Thứ Hai nhé?
Vâng.
Hẹn gặp anh.
John, John, John.
- Cô gì? - Reyes.
Tối nay cô cảm thấy thế nào?
Cô nghe thấy chúng tôi chứ?
Xin chào?
Có ai ở đây không?
Hồ Sơ Tuyệt Mật Phần 9 Tập 11 - Audrey Pauley
Xin chào.
Được thôi. Tôi cũng đã có một chút hơi bối rối. Lúc đầu.
- Anh là ai? - Steven Murdock.
Tôi ... Tôi thậm chí không biết chuyện đó có vấn đề gì không nữa, nhưng tên tôi là Steven.
Cô đã vừa nhìn ra bên ngoài phải không?
Phải.
Đừng làm điều đó.
Mọi người đâu cả rồi?
Tôi nghĩ câu hỏi là: chúng ta đã đi đâu?
Cô đã bị tai nạn phải không?
Tôi nghĩ tôi đã bị một chiếc xe đâm trúng trên đường về nhà.
Tôi đến với cơn đau ngực.
Anh Barreiro! Có người mới.
Tôi thấy anh Barreiro lang thang quanh đây, tương tự như cô.
Anh ấy ngã tại một công trường xây dựng nơi anh ấy từng làm việc.
Anh nghĩ rằng chúng ta đã chết.
Không có.
Không có, tôi không tin điều đó.
Cô đã bao giờ chết chưa?
Vậy làm thế nào để cô biết là cô chưa vậy?
Thật là điều kinh khủng khi mới thức dậy, phải không?
Chúng tôi đã dừng lại sau khi xong việc.
Cô ấy đã có uống một ly bia.
Anh bạn đâm vào cô ấy mới 15 tuổi.
Đừng làm thế này với bản thân mình, John.
Đó là sự thật, John.
Cô ấy đi rồi.
Tôi không chấp nhận điều đó.
Nhìn cô ấy vẫn thở. Trái tim của cô ấy vẫn còn đập. Chắc là có hy vọng.
Không thể đo lường được hoạt động điện trong não của cô ấy.
Chết não là thực sự đã chết, John.
Tôi rất tiếc.
Vấn đề ở đây là không tệ đến thế... một khi cô quen với khái niệm.
Anh đã nhìn thấy điều này chưa?
Điều đó thật vô lý, tất cả.
Không có lấy một dấu hiệu đơn lẻ trên bất kỳ các bức tường ở đây. Sao lại như thế?
Anh nói rằng chúng ta đã chết.
Thứ này có vẻ như thiên đàng cho anh sao? Một bệnh viện Công giáo lớn bỏ hoang sao?
Tôi không nói đây là thiên đàng.
Vì tôi biết rõ, đúng vậy... nó là địa ngục.
Tôi không biết bất cứ thứ gì chắc chắn.
Có lẽ nơi này là một loại nhà ga, một điểm dừng trên đường với những gì đến tiếp theo.
- Cô đang đi đâu vậy? - Tôi đang tìm kiếm một lối ra.
Jack Preijers. Tôi rất tiếc cho sự mất mát của các vị.
Nè, hai người là các chuyên gia, nhưng phải có được điều gì đó hơn thế có thể được thực hiện.
Tôi mong là có.
Và tôi không có ý định để biến điều này có khó khăn nào hơn,
Nhưng tôi có thông tin cả hai người cần phải nghe.
Cộng sự của hai người có giấy yêu cầu đừng cứu chữa khi mình hấp hối. Cô ấy đã ký một thẻ hiến tạng.
Uh-uh. Không đời nào.
- John... - Chỉ chậm lại, được không?
Cô ấy đang nằm ở đó nguyên vẹn. Không có gãy xương, không có tổn thương cho hộp sọ.
Điều đó có thêm được cho ông không?
John, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, điều đó không quan trọng.
Điều đó không thay đổi chẩn đoán hoặc dự đoán bệnh của cô ấy.
Trong những tình huống này thời gian luôn luôn là điều cốt yếu.
Có một phụ nữ ở Minnesota, người có thể được cứu bằng trái tim của bạn anh.
Trong một ý nghĩa thực tế nào đó cô ấy sẽ vẫn sống.
Anh Murdock?
Anh Barreiro?
Cô ơi! Dừng lại!
Monica!
Monica!
Chuyện gì đang xảy ra với anh ta vậy?
Ôi, Chúa ơi!
Tôi rất lấy làm tiếc cho sự mất mát của các vị.
Này.
Ở dưới đó họ đang nóng bừng bừng đường dây điện thoại,
Việc thu xếp với tất cả các bệnh viện khác làm sao để chia Monica.
Họ nói rằng họ có thể làm điều đó sớm nhất là ngày mai.
Có gì không? Có chút bất cứ điều gì không?
Tôi đã chú ý vết sưng nhỏ gần bên trái phía trước đầu, phù hợp với tụ máu dưới màng cứng.
Vết sưng nhỏ?
Tôi không biết liệu điều đó có nghĩa là bất cứ thứ gì.
Không giống như có một công thức chính xác cho bao nhiêu thiệt hại tương đồng với cái chết.
Còn về điều này thì sao?
Đây là giám sát hoạt động não của cô ấy, các luồng xung điện ư?
Ừ.
Cô ấy có giám sát điện não đồ sau thời điểm mà nó được mã hóa.
Vậy thì nó vừa dừng lại ở đây. Ngay tại đây.
Và nếu chúng ta có thể học được điều này là gì, có lẽ chúng ta có thể đảo ngược nó.
Đặc vụ Doggett?
OK. Vậy là người phụ nữ này mà cô đã thấy, cô ấy đã đi qua bức tường sao?
Tôi không biết. Cô ấy đã ở đây, và sau đó cô ấy biến mất.
Biến mất? Ý của cô là gì? Giống như anh Barreiro đã làm sao?
Khác hơn Barreiro.
OK, OK. Hãy tập trung vào sự kiện không thể giải thích riêng biệt ở đây.
Chuyện quái gì đã xảy ra với anh Barreiro chứ?
Ý kiến của tôi? Tôi nghĩ rằng anh ấy đã chết.
Anh không thể chết nếu như anh đã chết,
hậu thuẫn niềm tin của tôi rằng anh và tôi đều còn sống.
- Tôi không biết cô ấy đi đâu. - Chờ chút.
Nếu anh ấy đã chết và chúng ta thì chưa,
vậy thì chúng ta đang ở nơi quái quỷ nào?
Bác sĩ Preijers.
Tôi sẽ ở đó trong một phút.
Tôi đang thắc mắc về thời điểm này trên băng ghi điện não đồ cộng sự của tôi,
8 giờ 11 tối, khi chết não dường như xảy ra.
- Anh đang xem xét hồ sơ của chúng tôi sao? - Không có ý xúc phạm, nhưng đúng.
Tôi cần phải biết có thay đổi tình trạng của cô ấy trước khi xảy ra chuyện này.
Nếu anh đang cố xây dựng một trường hợp sự cho thuốc sai...
Tôi không thế. Tôi chỉ muốn biết sự thật.
Whitney, cô vui lòng lấy giúp tôi các ghi chép từ đầu giờ tối nay chứ?
Nhìn xem, Monica đã có dây an toàn và túi hơi bảo vệ.
Đội cứu thương đã nói cô ấy vẫn tỉnh táo tại hiện trường.
Tôi nghĩ chúng ta đang quên mất một điều gì đó.
Tôi không biết điều này sẽ giúp được chút nào cho anh,
mà điều này mô tả những gì đội của tôi và tôi đã làm để cứu cô ấy.
Anh có thể giữ nó, sao chép nó, nghiên cứu nó khi rảnh rỗi.
Bác sĩ Preijers?
Thôi được rồi.
Cô làm việc ở đây à?
Um, tôi là một người giúp đỡ bệnh nhân.
Tôi chủ yếu phân phát hoa.
Anh có phải là chồng cô ấy không?
Mặc dù vậy anh yêu cô ấy.
Cô ấy chưa chết.
Không phải linh hồn của cô ấy.
Tôi ước gì tôi có thể nói chuyện với cô ấy.
Tôi ước gì tôi có thể nói với cô ấy.
Đoán xem tôi muốn rất nhiều thứ.
Thôi nào. Cô không được bỏ cuộc, được không?
Monica.
Làm ơn đừng bỏ chạy.
Cô là ai?
Tôi là Audrey.
Tôi làm việc tại bệnh viện.
Audrey, tôi là Monica.
Steven và tôi chỉ muốn ra khỏi đây.
Cô sẽ chỉ cho chúng tôi lối ra được không?
Tôi không thể. Tôi không thể giúp hai người.
Tại sao không?
Tôi đến để nói với cô rằng bạn của cô...
Yêu cô rất nhiều.
Bạn của tôi?
Cô đã nói chuyện với John sao? Anh ta có biết tôi đang ở đâu không?
Tất cả họ đều nghĩ rằng cô đã chết.
Đợi đã! Đưa cho bạn tôi một tin nhắn.
Nói với anh ấy, anh ấy là người hợp với chó.
- Này, Whitney. - Tôi không có quyền nói,
nhưng ông có thể muốn xem lại những ghi chép mã.
Tại sao?
No comments yet. Be the first to leave one.