نخستین 200 خط.
Tập 51: Nhập Vân Long đấu pháp phá Cao Đường
Cao Đường Châu - Châu nha.
Ngươi dung túng cho vợ và em ngươi áp bức bóc lột
khách ở gia trang của ta, giết hại người vô tội,
lại còn dùng đại hình với ta.
Cao Liêm, ngươi không sợ rước họa vào thân ư?
Tên điêu dân này còn dám lớn họng!
Đánh mạnh vào cho ta!
Đại nhân, đại nhân cầu xin người hãy khai ân!
Dừng!
Phạm nhân Sài Tiến xúi giục khách là Lí Đại
đánh chết Yên Thiên Tích
hiện đã kí tên nhận tội!
Đại nhân.
Tốt lắm, hung thủ đã nhận tội
mang cho hắn tử gông 25 cân!
Đồng thời đem tất cả người nhà họ Sài giam vào đại lao
chờ xử lí!
Giải xuống!
Ca ca, Công Minh ca ca! Ca ca!
Công Minh ca ca, đệ có việc tìm huynh!
Công Minh ca ca! Ca ca bớt giận!
Thiết Ngưu về rồi đây!
Ngươi về thật đúng lúc,
ta ngày đêm bị oan hồn của Tiểu Nha quấy rầy,
đang không có chỗ nào để trút giận.
Tiểu Nha Nội là vì ngươi mà chết,
hôm nay ngươi phải cho ta món nợ này!
Ngươi thật là vô lý,
uống mấy chén rượu vào thì kiếm ta gây sự chắc?
Đi đi,
ta còn chuyện đại sự phải tìm Công Minh ca ca,
không rảnh để ý tới ngươi!
Ta không cần biết ngươi có chuyện đại sự gì,
hôm nay ta và ngươi phải giải quyết ân oán của Tiểu Nha Nội!
Xem đao!
Đừng đánh nữa!
Đừng đánh nữa!
Lý Quỳ huynh, đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!
Hai vị huynh đệ, đừng đánh nữa!
Đừng đánh nữa!
Lôi huynh, hai người đó mà đánh nhau thì không thể dứt ra được đâu.
Vậy phải làm sao mới được đây?
Huynh mau đi tìm Tống Giang ca ca,
ân oán của hai người này
chỉ có Tống Giang ca ca mới hóa giải được.
Mau đi đi! Được!
Hai vị huynh đệ, đừng đánh nữa!
Đừng có quấy cản ta nữa, kẻo làm lỡ mất chính sự!
Ai bảo ngươi gặp phải ta,
hôm nay không phân cao thấp với ngươi
ta quyết không tha cho ngươi!
Lí Quỳ huynh đệ!
Hai vị huynh đệ dừng tay! Ca ca!
Cái đầu than nhà ngươi, sao cứ đi gây chuyện vậy chứ!
Có việc gì đâu mà phải nổi cơn thịnh nộ lên,
có việc gì thì mọi người từ từ bàn bạc,
anh em một nhà cả, sao lại phải động thủ với nhau chứ?
Bỏ xuống!
Trước khi ta lên sơn trại này đã có lời thề
nếu muốn ta gia nhập giang hồ
thì quyết không đứng chung một chỗ với hắn!
Ngươi!
Chu Đồng huynh đệ, Thiết Ngưu tuy lỗ mãng
nhưng cũng là huynh đệ đồng thanh cộng khí với chúng ta.
Nếu trong lòng huynh đệ một mực không tha cho hắn, chuyện này mà truyền ra
há chẳng phải để cho người ngoài chê cười?
Phải biết huynh đệ Lương Sơn Bạc ta
bình thường đồng cam cộng khổ, hành hiệp đại nghĩa,
ân oán giữa hai người, hãy cho qua đi thôi.
Mâu thuẫn của Chu hiền đệ và Thiết Ngưu
ta và Tống đầu lĩnh đều nghe quân sư nói rồi,
Tiểu Nha Nội là chết oan,
nhưng Thiết Ngưu cũng chỉ là vô ý phạm tội mà thôi,
đệ hãy tha thứ cho đệ ấy đi.
Đúng thế đấy, huynh trưởng,
nể mặt Công Minh ca ca và Tiều thiên vương
huynh đừng có tính toán nữa nhé.
Thiết Ngưu, đệ sang đây
nhận lỗi với Châu ca ca đi.
Cái gì? Bảo đệ nhận lỗi với hắn?
Đừng có nằm mơ!
Hắn làm sao nhận nổi lễ này của đệ chứ,
đệ vì sơn trại này lập được bao nhiêu là công trạng,
hắn ở đâu tới chứ!
Chẳng có công trạng gì cả,
vậy mà bảo đệ nhận lỗi với hắn?
Các huynh thật là thiên vị!
Tên đầu than nhà ngươi, ta phải giết ngươi!
Tên đầu than này lại giở tính xấu ra rồi,
nói ngươi vô ý mà phạm lỗi,
nhưng Tiểu Nha Nội vẫn là chết trong tay ngươi!
Luận tuổi tác, Chu đô đầu cũng là huynh trưởng
nể mặt ta, đệ hạy nhận lỗi đi.
Đệ không nhận!
Trong lòng đệ nếu có gì không phục,
vậy thì ta lạy đệ một lạy!
Ca ca, mau đứng dậy!
Ca ca, ca ca, không được thế!
Thôi thôi thôi,
ca đừng làm đệ tổn thọ chứ!
Thế này... thôi được!
Chu ca ca, ta nhận lỗi với huynh!
Đúng thế, huynh trưởng, đều là người một nhà cả,
đừng gây thêm chuyện nữa.
Thôi được, nỗi giận này ta nuốt trôi là được rồi!
Chết rồi, làm loạn lên thế này
đệ quên mất chuyện đại sự rồi!
Đại sự gì?
Một thời gian trước Thiết Ngưu
đánh chết một tên ác bá... lại không ngờ
đã gây họa cho Sài đại quan nhân!
Cái gì?
Ngươi đánh chết người,
lại một mình quay về sơn trại.
Tri phủ Cao Đường ấy
há chẳng phải sẽ không tha cho Sài đại nhân?
Sao lại để dây vào quan phủ chứ!
Cũng chẳng biết Sài đại nhân bây giờ an nguy thế nào.
Ca ca đừng nôn nóng,
đệ đã phái Đới Tông xuống núi dò la tin tức,
đợi đệ ấy về, việc này sẽ có kết luận thôi.
Hiền đệ đừng lo,
Sài đại nhân ấy là con rồng cháu phụng,
những người bình thường không thể làm khó đâu.
Chỉ sợ trong mắt đám người đó từ sớm đã chẳng còn vương pháp nữa.
Nếu như Sài đại nhân vì thế mà bị liên lụy
thì đệ và những huynh đệ trong sơn trại
những người đã nhận ân huệ của Sài đại nhân
làm sao an lòng được?
Tên Cao Đường đó vì muốn báo thù cho em vợ
đã giam cả nhà Sài Hoàng Thành vào đại lao,
tịch thu hết tài sản, lại còn niêm phong nhà cửa.
Nghe nói Cao Đường ỷ vào uy danh của Cao Cầu
nên vô cùng hống hách.
Lần này Sài đại nhân rơi vào tay hắn
e rằng tính mạng khó bảo toàn.
Phải làm sao mới tốt đây?
Đệ và anh em trong sơn trại
đều nhận ân huệ của Sài đại nhân.
Vậy mà giờ đây lại làm liên lụy tới huynh ấy...
Sài đại nhân có đại ân với Lương Sơn,
giờ đây huynh ấy gặp nguy nan,
bất luận thế nào cũng phải cứu huynh ấy.
Hay là để ta xuống núi một phen!
Ca ca là chủ Lương Sơn này, sao có thể tự mình
cưỡi ngựa xuống núi chứ?
Tiểu đệ và Sài đại nhân có tình xưa nghĩa cũ,
nguyện thay ca ca đi chuyến này!
Công Minh ca ca nói chí phải,
Tiều thiên vương là chủ Lương Sơn
không thể tùy tiện manh động.
Lại nói thành trì của Cao Đường tuy nhỏ
nhưng lại có nhiều tướng thiện chiến,
chỗ của Cao Liêm kia nhiều binh lính lương thực, không thể chủ quan.
Chúng ta muốn xâm nhập Cao Đường châu
phải chuẩn bị tướng giỏi và lương thực mới được.
Vậy thì nhờ quân sư sắp xếp, lập tức xuất chinh!
Sông núi không phải tranh, nhưng lại đẹp như tranh.
Bóng hào kiệt trượng sĩ trùng trùng điệp điệp.
Hiệp nghĩa cũng nồng như rượu,
nam nhi uống vào, tình oanh oanh liệt liệt.
Huynh đệ nào tình nguyện xuất kích!
Có tiểu đệ!
Tốt! Vậy nhờ hai vị tướng quân đánh mở đầu!
Người đâu! Mau nổi trống lấy uy!
Tên cẩu quan Cao Đường, mau ra đây chịu chết!
Bọn thảo khấu phản tặc các ngươi
sao dám xâm phạm thành trì của Cao Liêm ta!
Ngươi chính là Cao Liêm?
Cao gia các ngươi tên nào cũng làm xằng làm bậy,
gây họa cho nước, gây hại cho dân, chẳng có lấy một ai là tốt.
Lâm Xung sớm muộn gì cũng đánh vào kinh sư
làm cho nhà Cao Cầu các ngươi tan xương nát thịt
để rửa mối hận trong lòng ta!
Giỏi cho tên nghịch tặc ngông cuồng!
Ai tình nguyện bắt tên thảo khấu này?
Mạt tướng Vu Trực tình nguyện xông lên!
Nghịch tặc, nộp mạng ra đây!
Đánh hay lắm!
Ai xuất mã báo thù cho Vu tướng quân?
Mạt tướng Ôn Văn Bảo xin xông lên bắt tên tặc này!
Được! Đợi tướng quân bắt hắn về đây
bổn quan sẽ ghi công cho!
Ca ca dừng lại, xem đệ chém chết hắn!
Tần Min tướng quân quả anh hùng!
Mau biến trận!
Các huynh đệ, xông lên giết cho ta!
Được! Lâm giáo đầu gượm đã!
Quân sư, Cao Liêm bài trận như vậy là thế nào?
Sao lại biến hóa khó lường như thế?
Trận pháp này đệ cũng chưa từng thấy bao giờ.
Trận pháp kì diệu như vậy
hai vị tướng quân sợ rằng hung nhiều cát ít.
Gióng trống thu quân.
Gióng trống thu quân!
Chưa đánh đã thua...
Lẽ nào Lương Sơn Bạc chúng ta phải chịu thua sao?
Ca ca không cần lo lắng đâu,
đệ đã tìm hiểu trận pháp của Cao Liêm rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.