نخستین 200 خط.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2020 by ivy68 All right reserved
Kỷ lục thế giới mới do Misha Averin thiết lập!
Mẹ, mẹ ơi!
Con lặn được 57 giây!
Giỏi.
Đến giờ ngủ rồi.
Chưa ngủ đâu.
Misha!
Misha, không vui tí nào đâu.
Con phải đi ngủ rồi.
Mẹ bắt được rồi!
Chưa ngủ.
Chưa ngủ, không ngủ.
Chưa ngủ.
Không.
Lại đây, đi văng, đi văng!
OK,
em đủ rồi.
Hôn mẹ một cái nào.
Mẹ mệt rồi.
Đi ngủ đi!
Chào.
- Đây là tất cả những gì tôi có. - Cảm ơn Sergei. Bọn tôi đánh giá rất cao.
Từ từ!
Thế thế.
Xin lỗi, bọn tôi không nhận được gì từ Moscow.
Vậy ta lấy gì để sống?
Nếu tôi biết, tôi cũng sẽ sống nhờ nó.
Ít nhất anh tham gia hành quân, anh sẽ nhận được phụ cấp đi biển.
Vẫn không được trả tiền.
Pavel!
Ta phải đi, lên đây!
Sergei đưa ta 800.
- Cô ấy thêm gì nữa. - Cô ấy sao?
Cô ấy thêm gì nữa?
Cô ấy nói mọi thứ đã ghi trong danh sách, hoặc cô ấy sẽ giết tôi.
À,.. 4 thùng vodka,
thêm 5 thùng bia,
18 cuộn bánh crepe, bóng bay,
Sâm banh!
Chết tiệt!
Thế bỏ nó đi.
Hoặc là cưới tôi, thay vào đó.
Ai có tiền của chúng tôi?
Gì?
- Ai lấy tiền của chúng ta? - Anton!
Không đủ, thậm chí chẳng xi nhê gì.
Ta sẽ ổn thôi.
Oleg!
- Tôi sẽ cưới cô ấy. - Im mồm!
- Tôi sẽ là người vợ lý tưởng. - Im đi, Oleg!
Đưa tôi danh sách.
Ừ, đây là những gì ta cần.
Đây là tiền, hơi thiếu.
Quên đi.
- Tuần tới tôi sẽ trả số thiếu. - Ừ, tôi chắc anh sẽ trả
hoặc tuần sau là muộn nhất, tôi hứa đấy.
Tiền và mang đồ đi.
Thôi nào, nó là cho đám cưới của bạn thân.
Tôi nghĩ ta đã xong ở đây.
Anh nghiêm túc chứ?
Ừ, tôi đã nghiêm túc chết đi được.
Tôi không tin là lại thế.
- Này! - Hả?
- Này! - Không, không không không Mikhail.
Anh thấy cái này?
Thì sao?
Là đồng hồ thủy quân.
Anh cần gì nữa không?
Giày dép? Áo khoác?
Đồ lót?
Thật tuyệt.
Nhìn ngon đới.
Nó sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc.
Ta uống vodka, làm ơn?
Là ta đang uống đồng hồ của tôi...
Giờ ta ăn tối hay chờ tí nữa?
Đồng hồ của anh bị làm sao?
Không không không đừng lo, chuyện dài lém.
Bọn ta đều bị trấn lột.
- Thế chuyện gì đã xảy ra? - Bọn anh đã bán đồng hồ.
Không phải chứ, sao anh bán chúng đi?
Ừ thì vì... vì cái này,
và cái này, và cái này, và cái này,
và mọi thứ!
- Nghiêm túc? - Bọn anh đã mua nó.
- Cảm ơn. - Không có gì.
- Oleg chuyện gì xảy ra? - Cậu khóc?
Nhìn cậu ấy, cậu ấy khóc... ha-ha...
- Cậu ấy khóc. - Tôi không khóc.
- Có chuyện gì với cậu? - Tại sao cậu khóc?
- Ta hãy ăn gì đó đi. - Ừ, đi thôi. Oleg!
Đừng khóc nữa, anh sẽ làm em khóc.
Oleg, dừng lại đi.
Cậu tự mình vui vẻ?
Chỉ cho vợ tôi, một.
Tôi không biết có lẽ... nơi này rất cằn cỗi
đưa chúng ta lại với nhau.
Nhưng không thể phủ nhận, rằng chúng ta là một.
Và tối nay, Pavel và Daria là một.
Và là bạn thân của Pavel...
Oh, giờ nhìn ai đang khóc kìa?
Im mồm đi!
Tôi? Tôi đã làm gì?
Là bạn thân của Pavel, để tôi tặng bánh mì.
Tới Pavel và Daria, họ sẽ có nửa tá trẻ con,
chúng sẽ chăm sóc tôi, chú họ Anton, khi tuổi già đến.
Và tôi muốn tặng bánh mì cho Daria.
Tania yêu quý của tôi có thể làm chứng,
sống cuộc sống... làm vợ hải quân không hề dễ tí nào.
Cuộc sống ở đây tại Hạm đội Biển Bắc
thậm chí còn khó khăn hơn.
Và sau đó tưởng tượng là vợ của Pavel...
Trên đó.
Tưởng tượng sự đau đớn!
Nhưng chúng tôi vẫn làm.
Và khi mọi thứ trở nên tồi tệ nhất,
ta làm gì?
Chàng lính thủy, thủy quân,
Đây là trái tim tôi và đây là bàn tay tôi.
Chàng lính thủy, thủy quân,
Đây là trái tim tôi và đây là bàn tay tôi.
Tôi nghĩ tôi nghĩ,
Tôi nghĩ tôi nghĩ,
Đã đến lúc phải có, món uống khác,
Chàng lính thủy, thủy quân,
Đây là trái tim tôi và đây là bàn tay tôi.
Hôn đê!
Một, hai,
ba, bốn, năm, sáu,
bảy, tám, chín, mười, mười một, mười hai,
mười ba, mười bốn, mười lăm, mười sáu,
mười bảy, mười tám, mười chín, hai mươi.
Hai mươi! Ừ! Ha-ha...
- Cậu là người bạn thân nhất của tớ. - Tớ biết.
Mười năm, mười năm may mắn!
Cái gì, tại sao mười?
Nào.
Em làm gì đấy?
Em muốn đi tiếp không?
Dừng lại.
Anh có thể cảm thấy nó?
Ừ.
Ngủ ngon nhé tình yêu của em.
Ngủ ngon nhé con trai.
Chào, sếp.
Chào.
- Này, sẵn sàng đi câu chưa? - Cậu khỏe không?
Sếp, anh xuất hiện trên TV?
Ta sẽ chơi một trò rất nghiêm trọng.
Đợi, đợi, đợi.
Từ từ.
- Tôi hiểu rồi! - Ta làm được rồi.
- Họ đã bắt đầu nó? - Tôi không biết.
Alexei. Chuyện gì vậy?
- Anh phải lấy lại vóc dáng... - Ừ, im đi.
- Alexei, cậu thế nào? - Tuyệt.
Ngay ở đó, Moscow.
Không không không, nhìn kìa.
- Không, để lại nhạc, để lại nhạc. - Để lại nhạc.
Pavel!
Vẫn kết hôn, sau 24 giờ?
Càng xa, càng tốt.
Cậu thật may mắn, cô ấy rất khoan dung.
- Vậy, đây là Bé Mập? - Ừ.
Nó toát mồ hôi.
Có nóng không?
130 độ. Trong đúng tham số.
Không nóng, nhưng hơi gắt.
Lò phản ứng đạt trạng thái ba phần tư năng lượng.
Nhiệt độ và áp suất bình thường.
Cổng CG và mạch khởi động kết nối.
Động cơ chính đã sẵn sàng.
Thủy thủ đoàn vào vị trí.
Kiểm tra mũi và bến cảng.
Hoàn thành và báo cáo vận hành.
Ta cần để ý đến hệ thống thủy lực phía sau.
OK.
- Kiểm tra đồng hồ đo lường? - Hoàn thành, và chính xác.
- Tàu... khởi hành! - Nhanh lên!
Chờ em!
Họ ra khơi!
Đừng quá lâu.
Chờ em với!
Tạm biệt!
Tạm biệt cha, tạm biệt.
Ông ấy đang đến.
Cẩn thận.
Đô đốc lên boong!
Tiếp tục đi.
Cà phê.
Ghép đôi cùng tàu khu trục. Hướng Bắc 16,5.
Rõ, sếp.
Ta phải tự làm mọi thứ chứ?
Không, sếp.
- Một cảnh tượng tuyệt vời. - Ừ.
20 năm trước, cho chuyến diễn tập này,
ta đã có gấp ba lần số tàu.
Giờ một nửa trong số chúng nằm chết khô rỉ sét trên bến.
Hai phần ba tàu ngầm của ta bị rã ra bán đồng nát.
No comments yet. Be the first to leave one.