نخستین 149 خط.
TIẾT TRUNG NGUYÊN
TRƯỞNG HỘ VỆ ĐẠI BÀNG THẦN VŨ
Đệ nghĩ nữ tử kia sẽ xuất hiện với vẻ mặt như thế nào?
HOÀNG THÁI TỬ VỊNH NGHIÊU MINH
Bị toàn bộ Sồ Cung ghét bỏ, là tâm điểm của mọi địch ý,
cả người giám hộ là Chu Quý phi cũng nhắc khéo ả tự giác vắng mặt.
Vậy mà ả vẫn khăng khăng đến dự.
Điện hạ tức giận chuyện gì sao?
Sáng nay khi ta đến thăm, Linh Lâm đã khóc.
Muội thật sự rất buồn!
HOÀNG LINH LÂM
Muội muốn mang niềm vui đến cho biểu huynh.
Muội chỉ muốn thế mà thôi, một lòng một dạ, chuyên tâm phấn đấu!
Muội ấy vẫn luôn cứng cỏi và lạc quan. Lần đầu ta thấy muội ấy khóc.
Lần đầu tiên...
Ừ.
Thì ra là vậy.
Nữ tử duy nhất mình để tâm đến chỉ có Linh Lâm thôi.
Nhưng mà...
muội ấy có thật sự là Hoàng Linh Lâm mà mình yêu không?
Chu Tuệ Nguyệt mà điện hạ bận tâm đã đến rồi.
Có vẻ như cô ta chỉ có đúng một cung nữ theo hầu.
Xin thứ lỗi cho tiểu nữ vì đã chậm trễ.
CUNG NỮ LỊ LỊ CHU TUỆ NGUYỆT (HOÀNG LINH LÂM)
Mong là các vị vẫn khỏe mạnh.
ÁC NỮ NỬA VỜI
Muội ấy là người xinh đẹp nhất ở đây nhỉ?
Cung nữ riêng của ta đấy.
Ưỡn ngực, nhìn thẳng phía trước.
- Ưỡn ngực, nhìn thẳng phía trước. - Tất nhiên, mình cũng đã cố hết sức.
Mình rất thích thêu thùa nên đã làm việc cả ngày lẫn đêm.
Suốt ba ngày qua, mình đã dồn hết sức để chuẩn bị.
Những tháng ngày vui sướng biết bao nhiêu!
Hơn nữa, làn da của tiểu thư Tuệ Nguyệt!
Mình có thoa bao nhiêu son phấn cũng không bị lên mụn!
Mình không thể vui ra mặt được.
Mục tiêu hôm nay là trả lại trâm cài cho tiểu thư Thanh Giai.
Tú nữ đại nhân, chỗ ngồi...
Có vẻ như họ cho rằng "Chu Tuệ Nguyệt" sẽ vắng mặt.
Tiểu thư Thanh Giai.
TÚ NỮ KIM GIA KIM THANH GIAI
Có vẻ như không có chỗ ngồi cho ta và cung nữ của ta.
Ồ?
Cả Chu Quý phi nương nương cũng bảo nên vắng mặt
mà tiểu thư vẫn đến.
Ta thật không ngờ da mặt cô lại dày đến vậy.
Xem ra da cô cũng dày khỏe đấy chứ, sao cô không ngồi trên sàn luôn đi?
Ôi.
Cô ấy bảo ta "khỏe" kìa.
Ơ...
Kim Thanh Giai.
Vâng?
Dù cho là khách ngoài dự kiến, tiếp đãi chu đáo
mới chứng minh cho người ta thấy được bản lĩnh của Kim gia.
Mau mang ghế ra đây.
Vâng,
Muội rất cảm kích sự chu đáo của điện hạ.
Nhưng muội...
ngồi ở đây là được rồi ạ.
Gì chứ?
Ả ta nói gì vậy?
Tú nữ đại nhân,
sao tiểu thư lại vui mừng trong tình cảnh này?
Lị Lị à, cô ấy bảo là "khỏe" đấy.
Chu Tuệ Nguyệt không hề phản ứng lại dù bị mình khiêu khích ư?
Thế này là sao chứ?
Hơn nữa...
ả ta vẫn luôn xinh đẹp thế này sao?
Không được. Mình là người chủ trì.
Mình không thể lơ là nghi thức được.
Giờ thì các vị khách quý đã hiện diện đông đủ,
đã đến lúc cầu cho mùa màng bội thu và bắt đầu nghi lễ tiết Trung Nguyên.
Tiếp theo là điệu múa dâng lễ.
Xin mời tiểu thư Huyền Ca Xúy.
TÚ NỮ HUYỀN GIA HUYỀN CA XÚY
Vậy thì cầu nguyện cho những ngày thu tới,
nữ thần mùa màng bội thu sẽ mỉm cười với chúng ta.
Tiếng chuông quá cứng nhắc,
nghe như vũ khí chứ chẳng phải nhạc khí.
Thôi, bắt đầu bằng một điệu múa xoàng xĩnh là thích hợp rồi.
Theo thông lệ,
những ai múa đẹp sẽ nhận được quà từ quan khách.
Giờ thì, Chu Tuệ Nguyệt bị đuổi đến một nhà kho không một vật tùy thân.
Ả ta sẽ làm gì đây?
Lị Lị.
Vâng.
Quả là điệu múa vô cùng tuyệt vời.
Dược ngọc?
Ồ.
Đẹp quá.
Thường thì dược ngọc được dùng trong lễ hội đầu mùa hạ.
Nhưng là tú nữ Chu gia chưởng quản mùa hạ, món quà này rất thích hợp.
Hơn hết, đường thêu tinh xảo thật sự rất đẹp.
Với một con chuột cống thô kệch quê mùa,
món quà này khá tao nhã đấy.
Nhưng có thể tiếp tục đến cùng không?
Tiếp theo xin mời tiểu thư Lam Phương Xuân.
TÚ NỮ LAM GIA LAM PHƯƠNG XUÂN
Vâng.
Vậy thì cầu nguyện...
cho những ngày thu tới...
nữ thần mùa màng bội thu sẽ mỉm cười với chúng ta.
Tuy có vẻ vụng về nhưng xem ra cô ta đã luyện tập rất kỹ.
Động tác không chút chần chừ, do dự.
Nhưng cũng chỉ là điệu múa của một tiểu nha đầu mà thôi.
Ôi!
Xem ra đến lượt mình rồi.
- Đến lúc rồi sao? - Mong chờ quá.
Cuối cùng cũng đến lúc.
Giờ mình sẽ cho mọi người thấy điệu múa chân chính là như thế nào.
Vậy thì cầu nguyện cho những ngày thu tới,
nữ thần mùa màng bội thu sẽ mỉm cười với chúng ta.
Quả là một vũ điệu tuyệt mỹ.
Tạ điện hạ ngợi khen.
Đây là của Nghiêu Minh điện hạ.
Đây là của Thục phi nương nương.
Nhận được những món quà quý giá từ các vị
thật sự khiến ta hết mực vui mừng.
Tặng dược ngọc cho người được hoàng thái tử điện hạ ban thưởng
chẳng khác gì buông lời sỉ nhục.
Giờ cô sẽ ra chiêu gì đây, Chu Tuệ Nguyệt?
Quả thật là một vũ điệu tuyệt đẹp.
Món quà này có phần khiêm tốn rồi.
Xin hãy nhận lấy.
Đây là tấm lòng thành của ta.
Tiểu thư Kim Thanh Giai sẽ phản ứng thế nào?
Tiểu thư thấy sao?
Tiểu thư Thanh Giai có tấm lòng rộng lượng sánh ngang với nữ thần mùa màng bội thu.
Ta tin rằng tiểu thư sẽ chấp nhận món quà này không chút phàn nàn.
Tất nhiên rồi. Nếu muốn thể hiện khí độ của chủ tử...
Từ khi ngươi nhận chiếc trâm cài này, mạng sống của ngươi đã nằm trong tay ta.
...thì phải "không chút phàn nàn" nhận lại vật mình dùng để đe dọa.
Ái chà, đúng là một món đồ tuyệt đẹp.
Lị Lị, tìm cung nữ đó đi.
- Cô ta bị cấm túc mà. - Sao lại có được nó?
Nhã Dung đại nhân ở đâu?
Có lẽ cô ta đã ngày ngày bạc đãi cung nữ.
Hệt như trước đây vậy!
Ôi trời, thật kinh khủng.
Người này ư?
Đủ rồi.
Ơ?
Nhưng tiểu thư Thanh Giai, sao cô ta lại có được món đồ tuyệt đẹp này?
- Người này à? - Đúng vậy! Lạ nhỉ?
Không phải.
Có khi nào cô ta đã trộm nó không?
Tôi nhớ có người đã khóc vì làm mất trâm cài tóc.
Ai biết được người ta sẽ làm gì khi bị dồn vào đường cùng chứ.
Cô ta chỉ có một cung nữ riêng theo hầu.
No comments yet. Be the first to leave one.