نخستین 200 خط.
Mỗi năm tôi chọn bốn sinh viên đến làm việc cho tôi.
Sinh viên xuất sắc nhất sẽ nhận được cái này.
Tập trước...
- Ôi, Chúa ơi. - Cút ra.
Wes. Cậu ấy cũng học lớp của vợ chú.
Cháu xin lỗi. Vợ chú là ai?
Giáo sư Keating.
Cô ấy đây rồi.
Rebecca, tôi có một đêm kỳ lạ.
- Có thể uống... - Xin lỗi.
Cảnh sát đã xác nhận
xác một phụ nữ được tìm thấy trong khuôn viên trường Middleton.
Em cược là gã bạn trai đã làm.
Hoặc là tất cả cùng đồng ý hoặc là dừng lại ngay bây giờ.
Cứ làm đi.
Đây là cách duy nhất để xóa bỏ DNA.
Lẽ ra cậu ta phải đến rồi chứ.
- Không sao đâu. - Nếu không thì sao?
Michaela.
Nếu họ bị bắt gặp hoặc đi báo cảnh sát
hoặc cô ta thuyết phục cậu ấy đổ hết cho chúng ta?
Wes sẽ không làm thế.
Cậu ấy không, nhưng cô ta thì có.
Thôi đi, được chứ? Sẽ ổn cả thôi.
Không, nghĩ mà xem.
Sao chúng ta lại ở đây, tất cả đều là lỗi của cô ta.
Không phải lỗi của cô ấy. Chúng ta ai cũng có trách nhiệm.
- Không, tôi sẽ gọi Aiden. - Michaela!
Không, tôi không bao giờ đồng ý việc này!
Bởi vì cậu hoảng hết cả lên!
Cậu còn không thể nói được câu nào có nghĩa.
Vậy ngậm miệng lại và ngồi yên đi,
Và thôi hành động như một con khốn đi, cưng à.
Đừng có nói với tôi phải cảm thấy gì lúc này.
Xin lỗi vì đã mất thời gian.
Tôi quay lại vì thứ này.
Có gì mới không?
Chẳng có gì.
Cũng hợp lý.
Ngần ấy thời gian trong bể nước
có thể đã hủy hết bằng chứng.
Anh sẽ về muộn.
Dean Jovich muốn anh có mặt ở cuộc họp
về việc tư vấn xử lý các chuyện đau buồn.
Thật à? Bởi vì anh biết cô ấy?
Bởi vì ông ấy muốn người nào đó ở khoa tâm lý.
Nhưng ai mà biết được?
Có lẽ đó cũng là một nguyên nhân.
Anh còn có lớp.
Là một luật sư bào chữa, câu hỏi tôi thường xuyên hỏi nhất
là liệu tôi có thể biết được thân chủ của mình là vô tội hay có tội.
Và câu trả lời của tôi luôn luôn giống nhau.
Tôi không quan tâm.
Và đó không phải vì tôi nhẫn tâm,
mặc dù cái đó còn cần phải tranh luận thêm, mà là vì thân chủ của tôi,
giống như tất cả chúng ta ở đây trong căn phòng này, nói dối.
Và điều đó làm cho ta không thể biết được họ.
Như cậu Millstone đây.
Cậu thực sự đúng như những gì cậu nói,
hay có những chi tiết bẩn thỉu khác mà chúng tôi không biết?
Hồ sơ tội phạm, ly hôn, một bộ xương trong tủ quần áo của cậu?
Em có thể đảm bảo với cô em, uh, em chưa bao giờ hại đến cả một con ruồi.
Thì như cậu nói.
Nhìn xung quanh các trò đi.
Vào cô bạn ít nói trò chia sẽ bản ghi chú,
anh chàng dễ thương trò phải lòng,
kẻ "biết tuốt" luôn nói quá nhiều trong lớp,
rồi hỏi chính bản thân mình,
Các trò có thực sự biết hết con người họ?
Bản năng của các trò tốt nhất là phải nhạy,
không thì các trò sẽ thấy mình chọn nhầm người
để lập một nhóm học tập,
để lên giường, hoặc thậm chí kết hôn.
Cứ hỏi Marjorie St. Vincent,
người thừa kế chuỗi cửa hàng trị giá cả tỉ dollar từ gia đình
cho đến khi cô ấy bị đâm 16 nhát
trong phòng ngủ của mình tại biệt thự Gladwyne.
Kẻ bị cáo buộc giết người... chồng của cô ấy, tất nhiên.
Max St. Vincent.
Tôi gặp Marjorie ở Paris.
Tôi đang đi mua đồ cho sinh nhật lần thứ tứ của con gái tôi, Eloise
Vợ tôi vừa mới qua đời.
Tôi cần một cái gì đó đặc biệt.
Khi Marjorie nhìn thấy tôi
vật lộn để nói tiếng Pháp với ông chủ cửa hàng.
Từ giây phút cô ấy mở miệng để phiên dịch giùm tôi,
Tôi biết đây là người phụ nữ dành cho tôi.
Và 20 năm sau,
cô ấy vẫn là người phụ nữ duy nhất biết cách làm cho tôi hạnh phúc.
Vâng, nhiều như bất cứ ai có thể hạnh phúc
trong một thể chế man rợ như là hôn nhân.
Cô có đồng ý không, cô Keating?
Cứ tiếp tục đi nào.
Tôi đã yêu cầu Max giữ nguyên hiện trường vụ án
cho đến sau khi phiên tòa kết thúc.
Các trò không bao giờ biết manh mối pháp y nào mình có thể tìm được
để giúp cho vụ án của chúng ta sau này đâu.
Và, dù sao thì căn phòng cũng cần một chút màu sắc.
Cậu sẽ nôn đấy à?
Không. Em ổn.
Xem xét xung quanh, chụp hình lại,
là đôi mắt tinh tường chúng ta cần để giúp vụ án này.
Đến lúc chưa?
Tôi nghĩ là rồi.
Tôi cần một tình nguyện viên.
Các cô?
Tôi sẽ làm.
Rất tốt.
Cậu cũng đẹp như vợ tôi vậy.
Bây giờ...
Lên giường.
Theo như báo cáo pháp y
Marjorie đang nằm đọc sách trên giường
khi tôi đến gần cô ấy, uh...
Đưa bút đây, cưng. Bút.
Con dao, mà tôi giấu, như thế này.
Sau đó, tôi giả vờ
như muốn bắt đầu quan hệ.
Và ngay lúc chúng tôi chuẩn bị hôn...
Tôi ra tay.
Nhưng trượt, trúng động mạch cảnh,
thế nên mới tung tóe đầy lên trên tường
như mấy cái vòi cứu hỏa lỏng lẻo.
Rồi sau đó tôi lại đâm, lần thứ hai.
Trúng ngay đây.
Tiếp theo là lần ba, ở đây.
Bốn, năm, sáu, bảy.
16.
Đó là giả thuyết của bên công tố.
Giả thuyết?
Chúc may mắn chứng minh được vụ đó nhé?
Hồ sơ án mạng, bên công tố đưa cho chúng ta
gồm tất cả những bằng chứng họ thu thập được trong vụ của Max.
Xem cho kỹ.
Tìm các lỗ hổng giúp chàng trai của chúng ta "vô tội."
Max nói có ba sĩ quan có mặt tại hiện trường,
nhưng trên báo cáo lại chỉ có hai người.
Chúng ta cần bản gốc.
Tôi nghĩ chúng ta nên gửi cậu "cún con" đi.
Sáng suốt đấy.
Cậu Gibbons, văn phòng của tôi... ngay.
- Mọi người nghĩ chuyện gì đang xảy ra trong đó? - Ý cậu là gì?
Chúng ta đều giành được vị trí của mình ở đây, đúng không?
Nhưng "danh sách chờ" thì sao?
- Đừng gọi cậu ấy thế. - Có lẽ cậu ta là đứa con bí mật,
mà cô ấy đã cho đi làm con nuôi và cậu ta thậm chí còn chẳng biết.
Bởi vì tất cả những người da mầu đều là họ hàng à.
Gì? Không, tôi... tôi không...
Ý của tôi là, có cái gì đó đang xảy ra.
Nếu không, tại sao cậu ta lại có mặt ở đây?
Tại sao mấy đứa lại có mặt ở đây?
Đó là điều tôi vẫn đang tự hỏi.
Frank nói rằng cậu đang suy nghĩ lại
về công việc.
Và những gì Frank nghĩ, tôi thường đồng ý.
Vậy...
Cậu ta có đúng không?
Cậu có hối hận về quyết định tham gia với chúng tôi?
Không.
Em vui khi được ở đây.
Tốt.
Vậy thì, hãy cho cậu thêm chút trách nhiệm nhé.
Tới sở cảnh sát này
và lấy những báo cáo bắt giữ bổ sung
trong vụ của ông St. Vincent.
Không được nói tên của cậu hay của tôi.
Cậu nghĩ mình có thể đảm đương nổi không?
Có ạ.
Cảm ơn.
Giờ thì ra ngoài.
Tôi cần các báo cáo bắt giữ bổ sung
trong vụ Max St. Vincent.
Cậu đang đùa tôi đấy à?
- Cái gì? - Tất nhiên là cậu không.
Lucinda bảo cậu như vầy
khi cậu bắt đầu làm việc cho cô ấy, phải không?
Rằng đám chúng tôi tồn tại chỉ để phục vụ cho văn phòng công tố quận?
Văn phòng công tố quận?
Giống như ả ta tìm cách để phí phạm thời gian của tôi.
Cậu có thể nói điều đó cho Lucinda nghe, được chứ?
Chắc chắn rồi.
Mấy ả vũ nữ ngu ngốc lầu trên
chắc đã đổ thuốc xuống toilet.
thế nên bây giờ nó tràn ra hết
phòng tắm của tôi. Tôi có thể dùng phòng tắm của cậu không?
Chỉ một phút thôi.
Tôi không thể ngủ được cho đến khi rửa sạch bia
và mùi hôi của mấy tên trẻ trâu ra khỏi người tôi.
Rồi.
Không có ý xúc phạm.
Tôi nghĩ rằng mình thích cách sắp xếp của Rudy hơn.
Uh, Rudy?
Phải, hắn ta là gã quái dị sống ở đây trước cậu.
Cậu thực sự nhắc tôi nhớ đến hắn.
Có lẽ vì cả hai đều có cái vẻ điên rồ
trên khuôn mặt của mình mọi lúc.
Có thể là mấy thứ của trường luật, phải không?
Tôi đoán vậy.
Tôi phải trở lại làm việc.
Im đi! Im đi!
No comments yet. Be the first to leave one.