نخستین 200 خط.
Con không cần cô giữ trẻ nữa.
2 NĂM SAU
- Này, con ổn chứ? - Con vừa...
Con tưởng...
Trung học còn tệ hơn cả trải nghiệm cận kề cái chết.
Tôi có thể tự tin nói vậy vì tôi suýt chết năm lần một đêm.
Đối mặt với nỗi sợ.
Chinh phục quỷ dữ. Tôi...
Tôi sống sót. Nhưng cô ấy không để lại bằng chứng gì .
Và trong hai năm qua, không ai tin tôi cả.
- Nhóc, làm gì có ai. - Cháu tên Cole.
Cole, xin lỗi. Cháu chắc có người trong đó chứ?
Khi cháu đâm vào thì có.
Ai cũng nghĩ là tôi bịa ra mọi chuyện. Rằng tôi điên.
Điều duy nhất tệ hơn việc là người vô hình là gì?
Không vô hình.
Cho thằng ẻo lả này vào trại tâm thần đi.
Là tại chính tôi.
Tôi kể cho mọi người về chuyện đó. Về...
xác chết của cảnh sát, về máu, về gã tự dưng cởi trần.
Tôi như Sarah Connor trong Kẻ hủy diệt 2 , cố chứng minh người máy có thật.
Tuy nhiên...
điều tệ nhất là...
tôi nhớ cô ấy.
Tôi hiểu. Cậu là thằng nhóc lập dị
thích một cô giữ trẻ giết người hư cấu.
- Năm đầu thì ai mà chẳng khổ. - Không, tôi học lớp 11 rồi.
- Lớp 11? - Tôi đến đây cả ba năm qua.
- Bé như cậu mà lớp 11 rồi ư? - Phải.
Thế là rõ. Cậu cần mất trinh.
- Vậy mà là khuyên à? - Tôi nói thế đấy.
- Anh làm y tá nữa mà? - Từ tám đến hai giờ thôi.
Trước giờ đó là cố vấn cho học sinh.
Tôi học Cornell mà! Tôi là bác sĩ tâm thần!
Sao anh làm ở đây?
Sao cậu cứ chọc ngoáy tôi thế? Chúng ta là bạn cơ mà?
- Phải. - Là đàn ông với nhau.
Cậu đâu phải học sinh duy nhất của tôi, hiểu chứ?
Còn 27 đứa nữa chờ ở ngoài.
Đứa thì bị lậu, đứa thì bị lưỡng cực hơn cả Kanye West.
Đứa thì nhiễm chlamydia.
Nấm mọc ở cậu nhỏ, bay vào miệng. Dính cả vào mắt.
- Tởm quá! - Vào mắt đấy!
Cái ghế cậu ngồi cũng đầy mụn rộp khắp nơi.
Nghe thấy gì không? Chuông kêu rồi. Nghĩa là đã tám giờ.
Bác sĩ Davis tan làm, Carl Lớn vào làm.
- Tiêm cúm nào. - Hả?
- Tiêm, không tôi đánh đó. - Không!
NETFLIX GIỚI THIỆU
Đồ đần!
Đồ thua cuộc.
Thôi nào!
Chào cậu.
Chào, Melanie.
Cậu ổn chứ?
- Tôi ư? À... Thực ra tôi rất ổn. - Được rồi.
- Nhưng nét mặt cậu thì không. - Rõ ràng vậy sao?
Tối hôm đó cậu ở bên tôi. Cậu cũng thấy mà?
- Bee, cảnh sát, máu... - Cole...
Cậu giúp tôi đi.
Bác sĩ Davis dặn là đừng nói mà?
Carl Lớn nói về việc "ưu tiên những ký ức tích cực",
như là gặp Rihanna ở quán Outback.
Nghe này, cái đêm mà cậu nói có trốn, có chạy,
nhưng cũng có hôn nhau.
Có lẽ chỉ cần nhớ đến phần hôn thôi, hiểu chứ?
Với cả, cậu phải ghét nơi này chứ.
Cấp ba ai mà học giỏi đều sẽ bị hói sớm
và rối loạn cương dương.
- Thật sao? - Ừ.
Này, Mì!
- Đừng gọi em thế. - Nào, đó là biệt danh đáng yêu nhất!
Phải là biệt danh của tôi chứ.
Cậu đâu có đáng yêu, Diego.
- Chuẩn, Boom Boom. - Im đi, Jimmy.
- Cậu hồi phục thế nào rồi, nhóc? - Tôi ư? Tốt.
Cần gì cứ bảo tôi, kiểu như đi nhờ đến bệnh viện ấy.
Có tôi đây mà.
Này, Jimmy! Cuối tuần này ra hồ không?
Có chứ! DJ Jimmy Jammy sẽ chơi hết mình.
- Cùng đi vào lớp không? - Không, tôi sẽ đi một mình.
Khá khen cho sự tự lập đấy.
Không có bạn bè thì tôi chịu. Chào nhé, Cole Rau Trộn.
Ôi! Ái chà!
Faust là một người luôn suy ngẫm về niềm tin hiện sinh của chính mình.
Vì vậy, điều mà Mephistopheles muốn từ Tiến sĩ Faust là giải đáp về đức tin...
Được rồi, các em sư tử.
Đây là học sinh mới chuyển đến, Phoebe Atwell.
Bạn ấy thuộc Chương trình Thiên thần Hộ mệnh,
nơi những thiếu niên đã mất quyền công dân trong trường giáo dưỡng
được các công dân danh dự chọn để tái hòa nhập xã hội.
Hãy chào mừng bạn ấy kiểu sư tử nào.
Gầm...
Nào cả lớp...
Phoebe, kể cho mọi người ba điều về bản thân đi.
Chà, tôi nghĩ rắn là loài bò sát bị hiểu nhầm nhất...
bộ phim yêu thích của tôi là Phán quyết hoặc bất kỳ phim nào có Rob Reiner...
và tôi đã trễ.
Em nói gì vậy? Em đến vừa đúng lúc mà.
Thưa cô Highbridge, em trễ kinh.
Trễ chín ngày.
Khỉ thật, tôi nghĩ mãi, nhưng chắc giờ tôi sẽ giữ cái thai.
Bởi khi nhìn thấy tất cả những khuôn mặt xinh đẹp của các bạn, tôi...
tôi thấy rất lạc quan về tương lai của chúng tôi...
Tôi chỉ muốn hét lên.
Được rồi. Thầy Nordy, tiếp tục đi. Ta đi thôi.
Này, Tóc Đỏ, ra chỗ khác và bỏ sữa chua lại.
Em đúng là đồ điên.
COLE JOHNSON
Này, em đã đọc bài báo này
- về hoa St. John. - Ừ.
Nó là một kiểu như vi lượng đồng căn thì phải?
Ồ, em hỏi anh thì anh cũng chịu.
- Mà bí mật nhé? - Nói đi.
Đôi khi anh vẫn thấy hơi sợ về chuyện của Cole.
- Anh sợ chính con mình ư? - Ừ.
Không sợ, mà em không thấy...
- Cũng hợp lí mà? - Gì cơ?
- Kiểu như, em không thấy... - Chào con!
Chào anh bạn. Bố mẹ vừa làm một bữa ngon cho con!
- Đúng, sườn cừu, và, à, và... - Khoai tây!
Khoai tây và súp lơ xanh.
- Như ăn tiệc. - Bố mẹ định làm vậy mãi à?
Chỉ... cho đến khi con thấy ổn hơn.
Phải, anh bạn ạ, để kiểm soát trí tưởng tượng của con.
Đâu phải...
- mãi mãi. - Đâu phải mãi mãi.
Vâng.
Nhưng việc gì là mãi mãi nhỉ?
Dọn bàn.
- Con phải dọn bàn. - Ôi, bố con lại thế rồi.
Chào, Melanie.
Cậu thế nào...
- Chào. - Chào lại cậu này.
Chào cậu. Được rồi, tôi có một câu hỏi về bài tập văn.
Ừ, được rồi. Ừm...
Xoay quanh Faust, phải không? Vậy cậu nghĩ sao?
- Tôi thấy Gretchen là nhân vật yếu thế. - Ừ.
Một nhân vật cô độc với quá khứ rắc rối. Và rồi... cô ấy bị trừng phạt.
Đúng vậy. Quả là...
Chà!
Cậu có lọ sữa dưỡng thể to thế.
À... Không, đây là... Vì tôi...
Khuỷu tay tôi cực kỳ khô.
- Làm tình khô? - Cực...
Cốc, cốc. Ồ, này! Bố không cố ý chen ngang đâu.
- Hai đứa sắp cởi đồ à? - Đâu...
- Bác Johnson, bác... - Cởi đồ của nhau hả?
- Bố. - Không phải đâu.
Bố đâu có ý chen ngang. Tưởng hai đứa hẹn hò
- qua mạng. - Ôi.
- Đâu có. - Hẹn hò qua mạng.
- Con lấy lọ kia ra kìa. - Khuỷu tay con khô.
- Nhưng dùng để thủ dâm cũng được. - Bố! Bố sao vậy?
- À... - Này!
Con và Melanie hả? Gì vậy?
Nói đi nào. Hai đứa đang hẹn hò à? Hay không? Có chuyện gì?
Cậu ấy không coi con như thế đâu.
Hả? Vậy thì nó thiệt.
Còn con được lợi.
Bố không chắc sao con được lợi, nhưng nó thiệt.
Được rồi.
Bố biết con không muốn uống thuốc,
nhưng con phải cho bố mẹ thấy rằng ít nhất con đang cố gắng.
Con làm giúp bố được chứ?
Con vẫn cố, nhưng bố muốn con nhận là con tự tưởng tượng ra ư?
Chà, con biết đấy...
Ý bố là, bố chỉ muốn con khá hơn thôi, con hiểu chứ?
Để lại thấy bình thường.
- Nếu không thì sao? - Đừng nói thế.
Đúng là khó thật, nhưng... nghịch cảnh giúp ta...
- Giúp ta có sức mạnh. - ...có sức mạnh. Đúng rồi.
Con biết.
Bố nói cả ngàn lần rồi, nhưng...
bố cũng bảo phải sống thật với mình.
- Phải. - Và giờ...
- Bố muốn con nói dối. - Bố không muốn con nói dối.
Việc đó có thật mà bố. Con...
Được thôi.
Con đang nói thật.
Chúc ngủ ngon.
Bố yêu con.
Con không thích lọ đó thì bố có...
Bố, đừng... Trời ơi!
- Nó vẫn tin vậy. - Được rồi.
- Vậy thì chúng ta sẽ hành động. - Ừ.
- Ngày mai. - Ừ.
Mai chúng ta sẽ cùng đi đón con vào giờ nghỉ trưa. Được chứ?
Cole, nhanh nào. Đi trễ mất.
Con không thấy bài tập văn đâu cả.
- Xem có mắc ở mông không? - Đâu cơ ạ?
Đùa đấy. Bố không biết. Bố còn không biết mình bao tuổi.
HỌC VIÊN TÂM THẦN THỨ NĂM 1:00 CHIỀU
Học viện Tâm thần Saint Gabe?
Một giờ chiều nay ư?
Cole, đi thôi nào.
Vâng, con ra đây.
- Con muốn lái không? - Không ạ.
Ừ. Bố cũng không, nhưng để bố lái.
- Melanie. - Sao thế?
No comments yet. Be the first to leave one.