نخستین 173 خط.
Giải câu đố leo tường từng bước một.
Leo núi trong nhà.
Đại diện Nhật Bản, Noguchi Akiyo, còn hai phút.
Làm sao để leo lên?
Cô đang xem xét bức tường cần leo.
Cô sẽ thay đổi đường leo như thế nào đây?
Mình cần suy nghĩ kỹ.
Cố lên, Akiyo!
Vận dụng sự hiểu biết để khám phá con đường
và vượt qua khó khăn, điểm thú vị nằm ở chỗ đó.
Nhưng hạnh phúc nhất…
là khoảnh khắc giải được câu đố và lên đến đích.
Noguchi Akiyo đã dễ dàng leo lên!
Thí sinh tiếp theo cũng đến từ Nhật Bản,
Kasahara Konomi.
Đến lúc quyết định tham gia câu lạc bộ nào rồi.
Nhưng nên tham gia CLB nào đây?
Học sinh nào muốn tham gia chắc đều đã tham gia rồi.
Câu lạc bộ văn hóa thì không hợp với mình.
Nếu vậy hay là mình tham gia câu lạc bộ thể thao?
- Hô lớn lên! - Rõ!
- Một, hai. - Một, hai.
- Ba, bốn. - Mười hai.
Năm, sáu.
- Ba mươi. - Bảy, tám.
- Chín, mười. - Không ổn rồi.
Mình nên làm gì đây?
Trông hay quá.
Đừng động vào!
Xin lỗi!
Đã ghi rõ rồi cơ mà.
Không phải thành viên thì đừng sờ.
KHÔNG PHẢI THÀNH VIÊN XIN ĐỪNG SỜ
Xin lỗi.
Nhưng tớ chưa sờ đâu.
Cậu thấy hứng thú sao?
Theo tớ.
Đợi đã!
Cái này…
Đã có kinh nghiệm leo núi trong nhà chưa?
Leo núi trong nhà?
Đến cái đó cũng không biết ư?
Leo núi trong nhà dùng tường nhân tạo
để leo khối đá, leo tự do và leo nhanh.
Đó là môn thể thao leo núi rất đặc biệt.
"Leo khối đá, leo tự do và leo nhanh" ư?
Tóm lại cứ thử leo xem nào.
Được.
Sao tự nhiên lại giống đi xin vào câu lạc bộ thế này?
Chẳng biết có ổn không?
Mình chưa từng thử leo núi trong nhà bao giờ.
Không được à?
Cũng thú vị đấy chứ. Càng lúc mình càng leo lên cao.
Bước tiếp theo là…
Không với tới.
Được rồi…
Cậu vừa định thực hiện một cú lunge đấy à?
Lunge?
Nghĩa là nhảy lên mấu bám ngoài tầm với.
Chuyển động linh hoạt vừa nhảy vừa bám.
Đó là động tác nâng cao, người mới chơi không thể thực hiện.
Động tác nâng cao?
Còn muốn leo nữa không?
Có! Leo núi cũng khá là thú vị.
Khá thú vị?
Hơn nữa lại còn hợp với mình.
Biết đâu mình lại có khiếu?
Kế tiếp thử leo theo chỉ những mấu bám màu vàng xem.
Ừ.
Màu của các mấu bám đại diện cho độ khó của đường leo.
Vàng là đường cho người mới chơi.
Người mới?
Hòn đá này rất khó bám, lại còn trơn.
Hòn đá dưới chân thì lại quá nhỏ!
Còn thấy thú vị không?
Có những người leo núi trong nhà vì cảm thấy thú vị.
Họ xem việc leo tường cũng như đi dạo công viên vậy.
Leo núi trong nhà không phải là trò vui.
Xin lỗi.
Cậu đã hài lòng chưa?
Xin hãy để tớ thử lại.
Cuối cùng chỉ có Jun là thành viên mới nhỉ?
Ừ.
Năm ngoái lúc Sayo và tớ thành lập câu lạc bộ,
chỉ có mỗi hai đứa là thành viên.
Tớ cứ mong năm nay sẽ có thêm nhiều người nữa tham gia.
Không sao.
Với Jun, một người đam mê leo núi tham gia,
câu lạc bộ đã có thể lập đội tham gia thi đấu.
Jun không ưa những người có tư tưởng ham vui.
Em ấy chẳng cho ai khác gia nhập nữa.
Thật ra là tại những người đó không trụ được đấy chứ.
Cậu đang làm gì thế?
Nói thế chứ biết đâu vẫn có thể thành viên mới tham gia.
Cũng có thể.
Nếu vậy lúc đó tớ phải tỏ ra thật nghiêm khắc mới được.
Nono, rồi cậu cũng sẽ lộ bản chất ra thôi.
Điều quan trọng nhất là ấn tượng đầu tiên, Sayo à.
Đúng, bám bằng tay phải.
Cô gái đó là ai vậy?
Đội trưởng, chị Nono.
Cô gái đó là ai?
Là bạn leo núi của em à?
Không, cậu ấy chỉ là người mới tập tành leo núi thôi.
Mới đầu cậu ấy còn không thể với tới mấu bám độ khó 5,9.
Mỗi lần bị ngã, em lại dạy một thủ thuật mới.
Nhưng em ấy đang bám mấu bám độ khó 5,11 đấy.
Vâng. Không ngờ cánh tay mảnh khảnh đó lại có thể leo ở đường trung cấp.
Không có gì ngạc nhiên cả.
Quan trọng là cách điều chỉnh chuyển động cơ thể tại điểm bám.
Lực cổ tay là rất cần thiết.
Chỉ cần giữ trọng lượng trong khi kết hợp cả hai tay.
Cái chính là tinh thần.
Liệu em ấy có đủ bản lĩnh để hóa giải điểm bám không?
Thì ra là vậy. Mình hiểu rồi.
Tảng đá phẳng và dốc đòi hỏi lực ở khớp đầu tiên của ngón tay.
Tảng đá nhỏ dưới chân thì phải dồn lực vào ngón chân để trụ.
Khi leo, phải di chuyển cơ thể đúng hướng tùy thuộc từng viên đá.
Luôn có cách để hóa giải.
Đây là môn thể thao tìm giải pháp.
Đúng vậy, đây chính là giải đố leo tường!
Cậu ta lại định thực hiện lunge. Sao có thể từ góc độ đó chứ?
Bắt được rồi.
Quả nhiên không được.
Nếu bước lên tảng đá kia, mình đã có thể bám mà không phải nhảy.
Hãy cho tớ thử lại lần nữa.
Nghỉ ngơi một chút đã.
Cơ tay của em đã mỏi rồi.
Chị là trưởng câu lạc bộ, Yotsuba Sayo.
Chị là Sugiura Nonoka.
Rất vui được gặp em.
Còn đây là Jun, học sinh năm nhất giống em.
Năm nhất?
Còn em?
Em là Konomi Kasahara, học sinh năm nhất.
Konomi, em có muốn gia nhập câu lạc bộ không?
Chào mừng đến với Câu lạc bộ Leo núi Trong nhà Hanamiya.
Vâng ạ. Rất vui được làm quen.
Tuyệt quá! Mình có bốn thành viên rồi!
Tăng hẳn gấp đôi so với năm ngoái.
Lúc nãy trông em rất hạnh phúc, Konomi.
Có vẻ em rất thích leo núi.
Dạ.
Cảm giác suy nghĩ bước tiếp theo để leo thật sự rất thú vị.
Cứ như game vậy. Em cứ muốn giải câu đố leo tường mãi.
"Game" ư?
Cậu vẫn chưa hiểu ư!?
Đã bảo leo tường không phải đi dạo công viên mà?
Ừ, tớ không nghĩ như vậy đâu.
Thật chứ?
Nếu thật sự muốn bắt đầu leo núi trong nhà,
nếu thật sự muốn gia nhập CLB,
vậy thì cậu hãy thi đấu và đánh bại tớ.
Đánh bại cậu?
Jun lại sắp đuổi người mới chạy mất dép rồi đây.
Làm sao tớ đánh bại cậu nổi?
Tớ không có kinh nghiệm. Đây là lần đầu tớ leo núi trong nhà.
Còn chưa biết có lên đỉnh nổi không nữa.
Nếu tự dưng cậu muốn thi đấu thì đương nhiên tớ không thể thắng.
Cái đó tớ thừa biết.
Cậu là người mới nên tớ sẽ chấp. Đó là điều hiển nhiên.
Nhưng mà…
Cậu có muốn vào câu lạc bộ không?
Này, cậu không định cản họ ư?
Không biết sao lại thành ra thế này, nhưng cậu ấy
có vẻ khá nghiêm túc.
Cậu ấy xem mình, một người mới gặp, như đối thủ.
Vậy nên mình cũng phải thật nghiêm túc so tài với cậu ấy.
Tớ hiểu rồi. Tớ nhận lời với cậu.
Vậy ngày mai ta sẽ thi đấu. Còn phải chuẩn bị nữa.
Vâng.
Đây là trận đấu giữa hai em.
Vậy nên chị đã chuẩn bị hai tường leo giống hệt nhau.
No comments yet. Be the first to leave one.