نخستین 200 خط.
LOẠT PHIM NETFLIX
KOTARO SỐNG MỘT MÌNH
TÔI LÀ KOTARO/CHẾ ĐỘ CHIẾN ĐẤU
CHUNG CƯ SHIMIZU
Sáu trừ một
bằng năm.
CĂN HỘ CHO THUÊ CHUNG CƯ SHIMIZU
TRUNG TÂM ĐỒ GIA DỤNG VIVIHOME
- Xin thứ lỗi. - Vâng?
Cháu muốn hỏi chút ạ.
Gì vậy?
Khăn giấy ở đâu ạ?
Khăn giấy à? Rồi. Đợi cô chút nhé.
Đây. Mấy cái này thế nào?
Không, cái cháu muốn là…
KHĂN GIẤY
Ồ…
Xin lỗi nhé.
Hóa ra cháu tìm hộp khăn giấy.
Chân thành cảm tạ. Cô đã giúp cháu nhiều.
Cháu mua đồ giúp mẹ à? Ngoan quá!
Người ta bảo khởi đầu thuận lợi là điều quan trọng.
Giờ đến quầy thu ngân.
Hả?
SIÊU KIẾM ĐỒ CHƠI 250 YÊN BAO GỒM THUẾ
Các ngươi có thể tấn công ta từ bất cứ đâu, kẻ thù.
Rồi. Đủ năm hộp.
Được rồi.
Rồi.
Không tệ chút nào.
TÌM CHỖ Ở MUA KHĂN GIẤY
Không tin nổi!
Em cứ lo sao anh chưa đến, vậy mà anh lại ngủ à?
Xin lỗi…
Nãy giờ em đợi anh dưới trời lạnh!
Không, anh thật sự quên mất…
- Cái gì? - Ý anh không phải thế.
Làm việc!
Ừ, anh bận làm việc!
Anh đã kể là đang vẽ manga rồi nhỉ?
Sắp đến hạn chót và anh làm tới sáng luôn.
Anh rất xin lỗi, Hiroko.
Tên tôi là Hiromi, đồ ngốc!
Con gái cũng có lúc rất nóng nảy ghê.
Xin lỗi vì đã bất ngờ đến.
Cháu đã chuyển vào phòng 203 bên cạnh. Cháu là Sato.
Rất vui được làm quen.
Ừ…
Tuy chỉ là món quà mọn nhưng mong chú nhận cho.
Cháu thật lễ phép.
- Phòng 203. Tuyệt đó, là phòng trong góc. - Vâng.
- Một mình? - Vâng.
Bố mẹ đâu rồi? Đi làm hả?
Mà khoan,
tưởng chung cư này không cho người thuê có trẻ em?
Cháu không có trẻ em ở cùng.
Phải rồi.
Chủ nhà…
Cháu tự thuê căn phòng bên cạnh.
Dù sao cũng mong chú vui lòng chiếu cố.
Nó vừa nói gì vậy?
Nó tự thuê phòng à?
Mình đói quá.
Mua đồ ăn không ta?
Nhưng mà phiền quá.
Ngoài trời thì lạnh.
Vì đang mùa đông.
Nghĩ lại thì lâu rồi mình chưa tắm.
Mấy ngày rồi nhỉ?
Mà thôi chả sao.
Mùa đông mà.
Tiền thưởng từ giải truyện manga năm ngoái sắp hết rồi.
Phải làm gì đó trước khi thảm hơn.
Mà thôi, vẫn ổn.
Mùa đông mà.
- Xin lỗi lại làm phiền. - Sao?
Cháu đang gặp rắc rối. Không tìm thấy bồn tắm đâu.
Toà nhà này không có bồn tắm.
- Không có? - Có phòng có vòi hoa sen.
Nhưng cháu vào ở mà không biết à?
Ra vậy.
- Vậy ý chú là cháu tự làm bồn à? - Không.
Người thuê ở toà nhà này đến nhà tắm công cộng.
- Trận chiến? - Không, nhà tắm.
Ra là vậy.
Chú bảo cháu phải chiến đấu để sống.
Vậy kẻ thù ở đâu?
Đâu phải "trận chiến", là nhà tắm. Nhé?
Nếu đến chỗ này sẽ có bồn tắm.
Chân thành cảm tạ.
Vậy thì cháu đi đây.
Có vẻ giờ mình có hàng xóm phiền phức.
Tối rồi à? Một ngày trôi qua nhanh quá.
Một ngày trước khi mất tích, cô bé đi cùng người đàn ông khả nghi.
Gần đây có rất nhiều vụ bắt cóc trẻ em.
Người lớn quanh đây làm gì vậy?
Khoan, mình cũng là người lớn quanh đây?
NHÀ TẮM
Vậy là hàng xóm của cháu cũng ra trận à?
Mình bị sao thế này?
Hàng xóm…
Mắt. Mắt cháu…
Cái mũ gội đầu đó vô tác dụng còn gì.
Mắt sạch xà phòng chưa?
Rồi ạ, chân thành cảm tạ.
- Được rồi, ngồi yên nhé? - Gì cơ?
Chú làm gì vậy?
Ý cháu là sao?
Cháu không thể tự gội đầu còn gì?
Cháu có thể tự mình gội đầu.
Gì? Vậy cháu chỉ cần chú gạt xà phòng ở mắt thôi à?
- Vâng. - Thật là…
Nhưng đã lâu lắm rồi mới có ai đó gội đầu cho cháu.
Được tắm bồn thật tuyệt.
Ngày mai, cháu sẽ nếm thử cái mà họ gọi là sữa đóng chai.
Ngày nào cũng đi nhà tắm thì sẽ cháy túi đấy.
Đừng lo. Cháu có đủ tiền.
Cháu Sato, cháu đang tự thuê căn hộ đó à?
Đúng vậy.
Ông Shimizu chủ nhà
vui vẻ nói: "Nếu cháu có thể trả tiền thì được thôi".
Thì được thôi? Hai ông bà già này.
Cháu có bố mẹ không?
Từng có, mà hết rồi.
Ôi trời, mình hỏi thế có kỳ không?
Mình không nên hỏi sâu thêm…
Chú cũng không có bố mẹ.
Hồi chú còn bé, bố mẹ chú mất vì tai nạn.
Ra vậy.
Chắc chú cô đơn lắm.
Cô đơn à?
Sao ạ?
Cháu có…
Thôi, đừng bận tâm.
Dù sao thì, đi nhanh lên nào!
Lúc nãy đã ấm người, giờ lại lạnh rồi.
Không vấn đề gì.
Đừng bận tâm đến cháu, chú cứ đi trước ạ.
Chú tò mò tại sao cháu nói chuyện kiểu như thế?
Chú không biết à? Đó là ngôn ngữ của Tonosaman.
- Lãnh chúa phong kiến? - Vâng.
Cháu đang ưa chuộng nó.
Chỉ mình cháu thôi hả?
Xin lỗi vì sinh con mà không nói anh.
Nhưng đứa trẻ này thật sự là con anh!
Con tôi à…
Đáng sợ quá…
- Tối nay? - Vâng.
Ừ, chú ở nhà mà.
Ý chú là không chỉ buổi tối. Chú nghĩ chú sẽ ở nhà cả ngày.
Cả ngày? Dù là ngày thường?
Gì? Có vấn đề gì?
Không. Hẹn gặp lại chú.
Đợi đã. Cháu đi đâu?
Cháu đi đâu là tuỳ thuộc vào cháu.
Sao chú lại đi theo cháu?
Đừng có phiền phức nữa. Chú cũng không biết.
SIÊU THỊ PELK
Kìa, bé Kotaro.
Cảm ơn vì khăn giấy hôm qua!
Cô là người thuê phòng 201.
Chúc ngày tốt lành.
Xin chào. Cháu có thể gọi cô là Mizuki.
Có người đẹp như vậy sống trong chung cư của mình à?
Anh là bố à?
Hả? Không phải.
Tôi là Karino, ở phòng 202.
Thật á, anh ở nhà kế bên à? Lần đầu ta gặp nhỉ?
Đúng vậy…
Mặt hai người giống nhau quá, tôi tưởng hai người là cha con!
Đó hẳn là "câu đùa hàng xóm".
Mình còn chưa kết hôn mà.
Hai cha con? Rõ ràng là không phải rồi.
Đâu có giống nhau.
Thật đáng yêu!
Cháu trông giống hệt bố cháu.
Này cậu bé, đi mua sắm với bố à?
Kotaro.
Sao ạ?
Cháu bao nhiêu tuổi?
Cháu bốn tuổi.
Bốn năm trước, cô gái mình đang hẹn hò…
Em quên mất hôm nay em đang rụng trứng!
Nhân tiện, chú 31 tuổi.
Vậy à? Chú còn nhiều năm tháng phía trước.
Kotaro,
nhân tiện cho chú hỏi bố mẹ cháu là ai,
và sao cháu lại chuyển đến kế bên nhà chú?
Chú hàng xóm, chú đang nói gì vậy?
Hả? À…
Hơn nữa, chú sẽ đi theo cháu bao lâu nữa?
Mọi người đều lầm tưởng chúng ta là bố con vì chú cứ đi theo cháu.
Nhầm lẫn chúng ta?
Bố cháu và chú không giống nhau chút nào.
Làm mình hết hồn!
Đúng rồi.
Hôm qua thằng bé tự nói là không có bố mẹ.
Mình hoảng vô cớ.
Chú vẫn theo cháu à?
Nhưng cũng mừng là đã nhầm…
No comments yet. Be the first to leave one.