نخستین 200 خط.
Bản dịch của CLB Điện ảnh Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội
Anh ấy đang đến kìa!
Lại đây!
Gigel, chèo thuyền đi.
Chèo đi, Rică!
Để em làm việc này.
Nhìn kìa, con rái cá chết tiệt!
Quay lại xem.
Đuổi theo nó.
Đợi đã, anh làm gì thế?
Chà!
Này mấy cậu nhóc, các em thế nào?
Chúng ta sẽ gọi nó là Costică.
Thế nào, Costică?
Chết tiệt, đứng yên đi!
Thả nó đi!
Em có thể chạm vào nó trước không?
Vali, thả nó đi.
Tạm biệt, bình an nhé!
Chào nhé, Sếp!
Vali, đó là bữa trưa của chúng ta!
Cắt nó ra.
Đủ rồi.
- Ăn cỏ đi, đồ ngốc! - Ồ, thật sao
Em sẽ chôn anh, anh đã chết.
Không, mày chết ấy!
Tao sẽ chôn mày trong đống bùn đằng kia.
Em sẽ nhét đất vào đầu anh.
Tôi được bế bởi đám đông,
Sống kham khổ và chơi hết mình!
Bài hát này hay đấy!
Nhớ mang nước về nhé.
Đi lấy nước trước.
Nghe máy đây.
Xin chào? Tôi đã gọi cho ông, nó vẫn chuyển sang hộp thư thoại.
Tôi không có thư thoại. Tôi đã cố gắng liên lạc với anh.
Dịch vụ xã hội đang đến.
Họ muốn làm gì?
Ông nói sao?
Họ muốn gì?
Tôi nghĩ tôi nên cảnh báo ông. Nếu họ gặp lại bọn trẻ...
Thề có Chúa, nếu chúng đến tôi sẽ giết chúng!
Tôi chỉ lo họ sẽ nhìn thấy đám trẻ.
Tôi sẽ xem. Họ không làm tôi sợ.
Chúc phúc cho anh. Cảm ơn vì đã cảnh báo.
Nếu tôi chạm tay vào xà beng, tốt nhất là họ nên chạy đi!
Tôi sẽ dùng chảo đập chúng!
Tôi là phụ nữ thì sao? Tôi sẽ đập họ chết!
Vali, đến đây. Hãy giấu bọn trẻ đi.
Vali, đừng cứng đầu nữa và giúp mẹ một tay!
Đi nào.
- Đi lối đó. - Không, túp lều ở bên trái.
Chạy, đó là Dịch vụ Xã hội!
Đi tiếp về phía trước rồi sang trái.
Bây giờ chúng ta không thể về nhà được.
- Chúng ta đang đi đâu vậy? - Đến nơi ẩn náu.
Em sẽ không đến trại trẻ mồ côi!
Ừ, họ sẽ cho chúng ta ăn những củ khoai tây 100 năm tuổi!
Không thể nào!
- Họ có ở đó không? - Chưa. Đi vào bên trong.
Em nữa, tóc rối bù!
- Gì? - Ai đang đến ạ?
Dịch vụ Trẻ em và cảnh sát.
- Ai? - Một số người trên ô tô!
Ở yên đây.
- Không la hét. - Được rồi.
- Lỡ họ tới đây thì sao? - Họ không biết đường.
Tối nay chúng ta quay lại được không?
Được, sau khi trời tối. Bây giờ hãy vào đó.
Thuốc lá chết tiệt!
Chết tiệt.
- Vali, Dịch vụ Trẻ em đã biến chưa? - Rồi ạ.
Hãy đi đón các em con về.
Ta muốn giữ cho con an toàn, Con là con của ta.
Hãy chăm sóc cho những đứa nhỏ, con là đứa lớn nhất.
Con phải hứa con sẽ gánh vác gia đình.
Nó sẽ chết nếu em móc nó như thế.
Bốn, năm, sáu con ếch!
Đặt chúng lại với nhau.
Anh để hai con trốn thoát.
Đây.
- Xong. - Xong?
Vali, nhìn xem em đã làm sạch nó thế nào, nó giống như một chiếc cần câu thực sự!
Tiếc là nó vẫn còn xanh. - Không sao đâu, chúng ta sẽ để nó khô.
Đến năm sau nó sẽ tốt thôi.
Vali, đây là gì?
- Chỉ em. - Chúng dùng để câu cá trên sông.
Như thế nào? Con cá có mắc câu trong đó không?
Không?
Nó kéo dọc theo phía dưới.
Và sau đó?
Lại đây, chó con!
Đi, đi, đi!
Các em có thể ngồi đó ngoài bãi cỏ được không?
Di chuyển qua.
Nhảy đi, đừng dừng lại, Sống hết mình và tiệc tùng!
Trời ơi, cô ấy đang làm hỏng mũi tôi!
Thức ăn đã sẵn sàng!
Lấy bánh mì.
Em muốn một miếng lớn!
Đừng ăn hết.
- Muốn cá không ạ? - Không, tôi không thể mua lúc này.
- Được rồi. - Tạm biệt.
- Muốn cá không? - Gì cơ?
Mua cá?
Có.
Di chuyển đi anh em!
Những ngư dân say rượu lại đốt nó!
Chạy!
Này, đợi đã!
Chúng ta đang đi đâu vậy Vali? - Chúng ta sẽ đợi ở ngoài này.
Nó vẫn cháy à?
Đến nơi rồi!
Yay, tối nay không ngủ trên ghế nữa!
- Anh đã từng đến đây chưa? - Rồi.
- Xin chào. - Xin chào.
Tôi rất vui khi có Thủ tướng Cioloș tham gia cùng chúng ta.
được biết với tình yêu của ông ấy dành cho thiên nhiên.
Tôi rất vui vì chúng ta đã thành công,
sau bốn năm\Không chỉ nghiên cứu và quan liêu,
tại khu vực này, bị bỏ hoang nhiều năm
và mang nó trở về với thiên nhiên lần nữa,
trong tất cả những gì nó thực sự là: một công viên tự nhiên,
gần như ở trung tâm là trái tim thành phố.
Đây là công viên tự nhiên đô thị lớn nhất ở EU.
Biết đến công viên là của chúng ta, chúng ta có trách nhiệm cá nhân
để cùng nhau làm việc khiến nó tốt hơn.
Chính quyền vẫn còn rất nhiều việc phải làm -
- Có ai có túi rỗng không? - Còn túi nào nữa không?
Gică, rất vui được gặp ông. Tôi đã nghe nhiều về ông.
Bà Bộ trưởng, Tôi đã sống ở đây được 18 năm.
- Tôi đã thấy rất nhiều điều điên rồ. - Tôi chắc chắn.
Chỉ cần tôi còn ở đây, khu vực này sẽ được bảo vệ.
Tôi rất vui, và hy vọng ông sẽ hợp tác với ban quản trị.
- Tôi là người đã tìm ra rái cá. - Ở đây, ở Văcărești? Chúc mừng.
Và một số loài chim, được chụp ảnh bởi các chuyên gia.
Vâng, tôi nghe nói ông là một người hướng dẫn tuyệt vời, tận tâm.
Và hy vọng ông sẽ tiếp tục giữ nhiệt huyết như vậy.
Tôi cũng hy vọng thế. Tôi có chín người con, tôi không phải là ai cả.
- Xin chúc mừng. - Cảm ơn bà.
Thưa bộ trưởng, còn những người sống ở đây thì sao?
Tôi rất mong người quản lý mới sẽ nói chuyện với họ.
Họ vừa hiểu biết vừa quan tâm tới vùng đất này rất nhiều.
Tin tôi đi, nếu họ phá hủy nó, cũng giống như giết chết tôi vậy.
- Chú mày tên gì? - Boto!
Xin chào, Boto!
Ồ, thêm chó!
- Xin chào. - Xin chào.
- Em khỏe không? - Khỏe ạ.
Tôi tên là Mihaela, tôi tới đây để giúp ghi danh các em nhỏ vào trường học.
Đừng là trường 102!
- Sao vậy? - Xa quá.
Có bao nhiêu em, lứa tuổi thế nào?
Cô có giấy tờ của chúng nó đấy.
Cha có đi học.
Tôi cũng có công việc tử tế, trợ lý phòng thí nghiệm hóa chất.
Tôi chuyển tới đây vì chán ghét thứ văn minh bị nguyền rủa.
Tôi hiểu.
- Luciana không đi học. - Vậy sao?
Em ấy bốn tuổi.
- Tôi sẽ ghi vào đây. - Cứ việc.
- Cô bé có thể đi học mẫu giáo. - Đừng hòng!
Sẽ chỉ còn mình tôi ở đây mất.
Nóng quá!
Cút đi!
Im lặng để tao nói!
Tôi đưa em đi chơi xa, Tôi được yêu quý vì tôi yêu quý mọi người.
Cảm ơn vì đã nghe đài, hãy ủng hộ tiếp nhé!
Xin chào, chúng tôi nhận được phàn nàn về cháy rừng.
Dừng lại đi, Hoàng tử sẽ tới thăm đấy!
Dập lửa đi, người ta gọi cảnh sát bây giờ!
- Tôi đang đốt rác! - Có nguy cơ cháy rừng đấy.
Họ sẽ nhìn thấy khói từ máy quay an ninh và gọi cứu hỏa.
- Chúng tôi sẽ không về cho tới khi ông dập lửa. - Được thôi!
- Bọn khốn. - Nhìn đám khói mà xem!
Bọn ngu ngốc!
Dập kĩ vào kẻo nó bén lửa trở lại.
Xin chào.
Ông có thể biến nó thành chiếc vòng cổ.
Trong một khoảng thời gian dài, ở Bucharest nói riêng và Văcărești nói chung,
mọi người bắt chim hoang dã bằng cách bôi keo lên cành cây.
Chim sẽ bị dính vào đó,
thợ săn bỏ chúng vào lồng rồi đem bán ngoài chợ.
Mọi người mua chim,
nhưng chúng đều chết, vì không quen với cuộc sống bị giam cầm.
Chúng đáng ra phải được tự do với thiên nhiên.
Hiệp hội Vườn Quốc gia Văcărești chúng tôi đã rất nỗ lực để bảo tồn khu vực này,
để nó không trở thành một khu vườn đô thị tầm thường,
Trật tự đi. Tôi đang nói cháu đấy!
Các giống loài ở đây là độc nhất vô nhị,
không chỉ đối thành phố,
mà còn độc nhất trên toàn quốc.
Chúng được bảo vệ bởi luật pháp.
Đang là mùa khô. Chỉ cần một điều thuốc tàn là đủ gây cháy.
Nghe không, Gică? Đốt rác cũng thế.
Cả khu này có thể bị cháy đấy.
Cảm ơn mọi người.
Hẹn gặp lại ở điểm xuất phát để uống trà.
20 phút nữa.
Được rồi, cảm ơn.
No comments yet. Be the first to leave one.