نخستین 200 خط.
Bắt đầu lại nhé, anh McCall.
Anh McCall?
Tôi đã nói rồi, không phải tôi làm.
Ngủ ngon nha.
Oh, vui cho cậu quá.
Mai gặp lại.
Sao cơ?
Ngủ ngon. Bọn tớ dọn cho. Yêu cậu nhiều.
Whoa! Chết tiệt! Maverick, dừng lại.
Chúa ơi!
- Không, coi nào. Tránh ra! - Anh làm em sợ phát khiếp.
Đi chỗ khác đi, anh bạn. Ra ngoài đi.
Tối nay anh không được gặp em.
Thôi mà, truyền thống nhảm nhí. Em đừng có tin.
- Không, em không tin. - Oh, rõ ràng em tin.
Được rồi, đại khái là tin.
Anh đang làm gì vậy...
- Được rồi, sẵn sàng chưa? - Được rồi.
Thưa quý bà, và quý ông...
Tôi giới thiệu gia đình McCalls.
- Sắp thôi. - Sắp thôi à.
- Được rồi, em phải mặc đồ cái đã. - Whoa, whoa, whoa, đợi đã, đợi đã.
Giữ nguyên tư thế. Tư thế đó.
Anh muốn chụp lại đêm cuối của chúng ta.
Chúng ta có chết đâu.
Cha anh thường đi theo bọn anh suốt với mấy cái máy này.
Mẹ anh chả thèm đoái hoài gì đến ông ấy.
Em thấy cũng hay lắm mà.
Ước chi em có một cái như vậy.
Cả tuổi thơ của em gần như trống rỗng.
Đó là lý do anh muốn làm chuyện này đây.
Anh từng nghĩ cha anh quá kì quặc,
quay lại tất cả hồi ức của mình
Nhưng giờ đại khái anh cũng hiểu.
Anh muốn làm vậy với chúng ta.
Anh muốn ghi lại hết những điều quan trọng xảy đến với chúng ta.
Và những thứ có khi bất chợt chúng ta quên đi.
Mmm, đúng.
Ngày mai, chúng ta chính thức là gia đình rồi.
Nên, anh muốn tối nay bắt đầu lịch sử gia đình mình.
Lịch sử gia đình.
Ừh.
Em thích lắm.
Tốt.
Lúc bệnh tật và khi khỏe mạnh.
Lúc bệnh tật và khi khỏe mạnh.
Yêu thương và trân trọng.
Yêu thương và trân trọng.
Đến khi cái chết chia lìa chúng ta.
Đến khi cái chết chia lìa chúng ta.
Với chiếc nhẫn này, ta nên nghĩa vợ chồng.
Với chiếc nhẫn này, ta nên nghĩa vợ chồng.
Và minh chứng cho tình yêu đôi ta mãi mãi.
Và minh chứng cho tình yêu đôi ta mãi mãi.
Hãy yêu anh âu yếm
Hãy yêu anh thật lòng
Anh đã thoả mọi ước mong
Whoo!
Hỡi em yêu, anh yêu em
Con muốn gởi lời cảm ơn đến cha mẹ Ken và Sally...
đã khiến con cảm thấy như ở gia đình.
Xưa nay con chưa từng có cảm giác mình là thành viên trong gia đình.
Nên, cảm ơn vì đã quá nồng nhiệt và tuyệt vời.
Cha có cái máy quay đầu tiên.
Ông vác nó trên vai như thế này.
Chị muốn em biết rằng với chị em là một cậu em tuyệt vời.
Chị nghiêm túc đó nha! Đây là sự kiện trọng đại...
chị cũng thật lòng cảm ơn em đã mời chị.
Chúng ta đã ở chung nhà tình thương với nhau được một năm.
Và chúng ta còn thân hơn bạn bè. Như gia đình.
Tôi hy vọng các bạn sẽ mãi hạnh phúc bên nhau.
Nên, xin chúc hạnh phúc mãi mãi về sau.
Oh, chúa ơi.
Mmm.
- Mmm. - Em không sao chứ?
Sam...
người vợ xinh đẹp của anh.
Hôm nay là ngày tuyệt vời nhất.
Anh không tin nổi chúng ta đã kết hôn.
Khi chúng ta xem cuộn phim này nhiều năm sau...
hãy nhớ anh đẹp trai như thế nào nhé.
Anh yêu em nhiều lắm.
Anh hứa sẽ luôn bảo vệ em.
Cho em sự an toàn.
Anh yêu em.
Thưa quý vị, cơ trưởng đang nói đây ạ.
Tôi xin chào đón các bạn đến Cộng hòa Dominica.
Sẽ tuyệt lắm đây.
- Giờ, bắt đầu tuần trăng mật đây. - Ooh.
Oh, wow!
Chúng ta sẽ giải quyết vấn đề áo tắm.
Oh, Chúa ơi!
- Không, không. Em phải xuống nước. - Uh-huh.
Rồi sau đó em bước từ dưới nước lên.
Em phải làm như thế hả?
- Đúng. - Được rồi.
Đừng lo, anh ở ngay sau lưng em nè.
- Sẽ nhanh lắm đó nha. - Không, thôi mà.
Ôi, Chúa ơi.
Christopher Columbus.
- Oh. Vậy sao? - Ừh.
Đây là thánh đường đầu tiên trong Thế Giới Mới.
"Thánh điện Santo Domingo."
"Phong cách Gothic tiêu biểu với các hoạ tiết thời Phục hưng. "
Ôi, Chúa ơi.
Trước giờ trong đời mình chưa bao giờ thấy điều gì hoàn hảo vô cùng tận như vậy.
Nhìn cái mớ bòng bong này xem. Oh, chúa ơi.
Cái gì kia?
Đó là chồng mình.
Dậy đi.
Này.
Cái gì thế?
Nó là món quà cưới tuyệt vời nhất.
Mason tặng cho chúng ta. Đây là máy quay du lịch.
- Oh, hay vậy, em thích cái đó lâu rồi. - Anh biết.
Còn bây giờ ta chơi đu dây tử thần nhé. Đi nào.
Cho thấy vẻ mặt chịu chơi coi nào.
Được rồi.
Bám chặt. Bám chặt!
Wow.
Chúng ta đang ở đâu vậy?
Zach, tới đây nè.
Chúng ta sẽ vào đây.
Whoa. Đi nào.
Này, đợi đã, đợi đã.
- Hoan ngênh. - Ồh, cảm ơn.
- Chào. - Hoan ngênh.
- Mời ngồi. - Được rồi.
Tôi sẽ xem lòng bàn tay cô.
Được rồi. Bà xem tay nào?
Tay này.
Tôi không nghĩ nó quan trọng.
Em không biết. Thấy khác hẳn.
Cô có những lúc khó khăn.
Nhưng giờ, cô đang rất hạnh phúc.
- Giờ cô đang hạnh phúc. - Bà ấy hay nhỉ.
Không có gia đình.
Không có quá khứ.
Cô được sinh ra từ cõi chết.
Ý bà là sao?
Họ đang đợi.
- Em muốn đi hả? - Ừh.
- Họ đang đợi. - Whoa.
- Họ đang đợi. - Được rồi.
Cảm ơn. Không sao đâu.
- Whoa. - Họ đang đợi.
Cô là người đầu tiên. Người đầu tiên trong nhiều người.
Cô sẽ mang đến sự kết thúc.
Anh thấy đấy? Đi thôi, đi thôi.
Chúng ta đi ra...
- Ow! Ow! - Cô được sinh ra từ cõi chết.
- Buông tôi ra đi mà. - Bà ơi, buông ra đi.
Đi nào, đi nào, đi nào.
- Zach, đi nào. - Được rồi.
Này, em không sao chứ? Bà ta nói gì với em vậy?
- Không có gì. Chả có khỉ gì cả. Em không biết. - Whoa, whoa, whoa.
Này. Quên bà ta đi, nhé? Bà ấy điên rồi.
Bà ấy thì thào cái gì vào tai em vậy?
Em không biết. Chỉ toàn chuyện nhảm nhí.
Bà ta nồng nặc mùi rượu Rum. Em chỉ muốn về khách sạn thôi.
Anh không nhớ con đường này, em nhớ không?
Anh muốn đi theo đường kia chứ?
Lội ngược lại thôi.
Được rồi.
Chúa ơi!
Đi nào.
Họ không có biển chỉ đường nào à.
Chúng ta quay ngược lại chỗ lễ hội nha?
Anh chị đi taxi không?
- Anh là tài xế taxi hả? - Đúng vậy.
- Gia đình anh đó hả? - Gia đình tôi. Trẻ con. Em bé.
- Có em bé chưa? - Ồh, không, vẫn chưa.
- Không hả? - Vợ mới cưới.
Tôi có nhiều em bé lắm.
- Àh, nhiều em bé. - Một ngày kia. Một ngày kia, ừh.
Tôi đưa anh chị đi đâu đó vui vui nhé. Eh... Vui, đáng tin lắm.
Không, không, không. Chúng tôi không cần. Cảm ơn anh.
Chúng tôi chỉ cần về khách sạn thôi.
Không, không, không. Đừng lo.
Tôi sẽ đợi bên ngoài. Chỗ này á, eh... đặc biệt lắm. Nói sao ta?
Đặc biệt lắm đó.
- Em nghĩ sao? Uống thêm chút nữa nha? - Không.
Đi đi. Hai người còn trẻ quá mà.
- 20 phút. - 20 phút.
20 phút hả?
20 phút. Đêm cuối của mình rồi đó.
- 20 phút nhá? - Bao nhiêu tiền vậy?
Oh, miễn phí, miễn phí nhé. Anh chị theo tôi chứ hả?
- Chơi luôn. - Được rồi, được rồi. Uống chút thôi đó.
Nó đây. Chúng ta tới rồi.
- Chúng ta tới rồi. - Vâng. Nơi này trông...
được đó.
Oh. Được rồi.
Kỳ nghỉ của anh chị bắt đầu ngay lúc này luôn.
Được rồi, cảm ơn.
Không có chi. Đi nào. Lối này.
- Nhìn em không vui nhỉ. - Ơh, chúng ta ở đâu vậy trời?
Anh không biết, nhưng chắc sẽ hay lắm đây.
- Cẩn thận. - Được rồi. Không sao
Oh!
No comments yet. Be the first to leave one.