نخستین 200 خط.
Được rồi, em sẵn sàng chưa?
Rồi.
Không thể tin anh lại làm điều này với cô giữ trẻ.
Cưu giữ trẻ. Hunter, giờ đừng nói chuyện đó được không?
- Anh xin lỗi. - Không sao.
Anh nghĩ thứ 3 vừa rồi hơi mạnh tay, nên lần này nhẹ thôi nhé.
Được thôi, tuyệt lắm.
Em thích chứ?
Tiếp đi.
Của Audrey đấy.
Nhiều thật.
Còn kia là của em.
Cũng được.
Audrey mất trinh khi lên 15.
Cô ấy đã làm chuyện đó với Zima...
và nói rằng, "mình mất trinh khi đang nghe Kiss From a Rose."
Anh ra nhanh quá.
Lần đầu tiên mà.
Mọi chuyện không sao chứ?
Không. Anh không biết.
Được rồi.
Vậy giờ ta là bạn trai bạn gái hay...?
Em vui tính thật.
Chúc mừng sinh nhật.
Pop.
- Chúc mừng sinh nhật, nhím con. - Cảm ơn cha.
Con nên sửa lại cái miệng.
Nó hơi...
hạnh phúc.
Em để bánh trong bếp ấy. Giờ phụ em bê rượu ra xe đi.
Để anh ngắm em nào.
Cho em thứ gì đó đi.
Chúc mừng sinh nhật con yêu.
Mẹ có quà cho con đấy.
Mẹ sẽ đưa con tới gặp Rhonda ở tiệm salon.
Cắt lại tóc, thêm chút son môi, con sẽ giống Audrey.
Bọn con là song sinh mà, May.
Mẹ biết, nhưng vẫn còn vài chi tiết khác biệt mà.
Chúc mừng sinh nhật, LaLu.
- Chào cha. - Audrey.
Nhân tiện.
Muốn quà chứ?
- "Audrey." - Từ giờ chị sẽ luôn bên em.
Lại đây.
Chúc mừng sinh nhật.
Nhà búp bê à?
Không, nhìn vào trong đi.
- Gì vậy? - Chờ chút.
Chúa ơi.
Không thể tin được. Nhìn chúng ta kìa.
Thứ này thật tuyệt.
Giống như chị vậy.
Em sẽ luôn cảm thấy như ở nhà dù có đi bất cứ đâu.
Laurel, tuyệt quá.
Cảm giác trưởng thành thế nào, các cô gái?
Tuyệt lắm ạ.
Chẳng ai thực sự nghiệm túc khi mới đầu 20.
- Tốt hơn là nên dành cho công việc. - Công việc gì vậy?
Cháu làm cho công ty bất động sản chuyên về nhà sách.
Là sao?
Nhà kiểu như dành cho người tí hon hay phù thủy...
Mọi người thường thích giả vờ mà.
Cháu thì sao, Laurel?
Vẫn giúp cha hoàn thiện đống tranh dởm.
Chúng không phải đồ dởm, mà là bản sao.
Phải rồi, bản sao. Chị xin lỗi.
Laurel là họa sĩ có tài.
Bác vừa hoàn thành một bức tranh.
- Bác sẽ mang cho hai cháu xem ngay. - Vâng ạ, chắc chắn rồi.
Tạm biệt.
- Chúc mừng sinh nhật các quý cô. - Cảm ơn.
- Hunter. - Hunter.
Giờ em là người mẫu à?
Không.
Em hoàn toàn có khả năng đấy.
Hunter, em nói chuyện với anh trong phòng bếp được chứ?
Chắc chắn rồi. Ta đi thôi.
Rất vui được gặp em.
Sao vậy em yêu?
Xin đừng nhìn chị em khiếm nhã như vậy.
Laurel.
Em biết anh chỉ có em thôi mà.
Thôi nào. Không được...
Hunter! Con làm gì vậy?
Đó là cô trông trẻ mà.
Xin lỗi mọi người, buổi tiệc kết thúc rồi.
Laurel!
Em xuống đây được chứ?
Em chỉ không muốn là trinh nữ mãi mãi...
rồi chờ đợi một người không tồn tại.
Em cần ra khỏi nơi này.
Em đang rối loạn tuổi dậy thì...
và em hành xử như mẹ kế vậy, Laurel. Tệ thật.
Hunter gần 18 tuổi rồi. Và em không hành xử như mẹ kế.
Em nấu ăn cho ông ấy. Em tắm cho ông ấy.
Và em mặc tất cả đồ cũ của mẹ chúng ta.
Em có quần áo riêng chứ?
Mặc quần áo đó khiến em cảm giác mẹ vẫn quanh đây.
- Thế là đủ rồi, Laurel. - Sau khi mẹ mất, chị đã bỏ đi.
Cần có ai đó chăm lo mọi thứ.
Laurel, cha là một người trưởng thành.
Ông ấy không cần em.
Ông ấy thậm chí còn không lấy được đá ra khỏi khay.
Em thật sự xin lỗi vì đã phá hỏng buổi sinh nhật.
Chị không quan tâm đến buổi sinh nhật.
Chị quan tâm về em.
Em xứng đáng được hơn thế này.
Chị muốn em chuyển đến chỗ chị.
Thật chứ?
Nhưng ông ấy sẽ không để em đi đâu.
Con sẽ đưa Laurel đến sống cùng.
Được thôi.
Cảm ơn cha.
Đi với chị thì được gì chứ. Một kẻ thất bại như em...
sẽ chỉ càng đau đớn khi đi cùng chị.
Nghe này...
Ta có cùng DNA, Laurel.
Và cho dù em có nghĩ chị như thế nào...
- ...chị cũng chẳng bận tâm đâu. - Ừ.
Em sẽ thấy.
Nhưng em sẽ làm gì?
Vẽ tranh.
Cha lúc nào cũng sửa tranh của em. Không được đâu.
Em đến ở cùng chị...
và vẽ mọi thứ em muốn. Vậy thôi.
Nhưng em không thể dọn đến chỗ chị...
với những thứ này được.
- Tóc em à? - Phải.
Sửa lại đi.
Charles là ai vậy?
Chẳng ai cả.
Chị không nói với em là chị đang hẹn hò.
Chị không muốn nói về chuyện đó.
- Cứu hỏa! - Không.
Thôi nào, đừng như bà già thế.
Laurel, em sắp trễ buổi hẹn đấy.
Không.
- Chị sẽ đi mua cho em cái váy. - Vâng ạ.
Em có ảnh mẫu hay gì không?
Em muốn cắt kiểu nào?
Giống chị ấy à?
Được rồi, ta sẽ thử.
Laurel, họ không có loại...
Chờ đã, hai em là song sinh à?
Em thích chiếc váy, nó đẹp lắm.
Em tưởng chị muốn em giống như chị.
Chị muốn em là chính mình, Laurel.
Chính mình.
Em thấy nó khá ổn với chị, nên nghĩ sẽ ổn với em.
Cha sẽ hoảng loạn khi thấy em thế này.
Ta chưa từng để chung kiểu tóc sau khi mẹ mất.
Thật mừng vì không có ai thấy cảnh đó.
Vậy em sẽ gặp bạn trai chị chứ?
- Cứu hỏa! - Không công bằng.
Đừng đánh trống lảng.
- Thắt dây an toàn. - Ai cần dây an toàn chứ?
Em có dây tóc rồi.
Cô giơ 2 ngón tay được chứ?
Em của tôi.
Cô ấy...
Con bé mất rồi.
Chiếc xe bị đâm trực diện, em con đang ở ghế lái và...
Con đã lao qua kính chắn gió.
Con gặp em ấy được không?
Xe đã bị cháy. Chẳng còn gì sót lại.
Em ấy kìa.
Em ấy kìa.
2 người là song sinh.
Đó là cô, Audrey.
Audrey?
Đó là tên con.
Điều cuối cùng cô nhớ là gì?
Buổi tiệc.
Những chấn thương thế này khiến họ quên mọi thứ về tai nạn.
Khi nào thì con bé nhớ ra mình là ai?
Cô ấy bị mất trí nhớ sau chấn thương. Nhưng không phải là vĩnh viễn.
Cô bé cần ở lại viện để để điều trị.
Ta nên theo dõi sát sao hơn.
Có thể bộ nhớ sẽ có vấn đề, liên quan đến ngôn ngữ...
Ta sẽ đưa con bé về sau khi điều trị xong xuôi.
Em sẽ làm một cái Jell O chào mừng...
với lớp hoa quả phía trên.
Laurel bảo em nó khiến con bé thấy an lành.
Nó nhắc con bé nhớ về lúc còn ở bên ngoài.
Con có thể báo cho chỗ làm biết chuyện gì đã xảy ra.
Con làm gì vậy?
Con làm về bất động sản.
Mẹ đã gọi cho Claudia.
Ngày mai cô ấy sẽ tới cùng bạn trai.
Claudia?
Bạn thân của con.
Con muốn cha gọi cho ai nữa không?
Không.
Con không muốn cô ta đến.
Con không muốn ai đến hết.
Cần gì cứ nói nhé.
Ta thường làm mọi việc vào buổi sáng.
Tang lễ của Laurel diễn ra vào sáng nay.
Mẹ ơi...
Ước gì mẹ có ở đây.
No comments yet. Be the first to leave one.