نخستین 200 خط.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Love,
đây là lý do em không dành cho tôi.
Ngày xưa, tôi từng tin vào tình yêu.
Đúng, tôi từng bị tổn thương, nhưng bài học đã được rút ra,
và tôi muốn đấu tranh vì khởi đầu mới.
Một khởi đầu mới thực sự.
Chàng trai gặp cô gái,
anh ta biết đây là một điều đặc biệt và nghĩ,
"Hãy làm đúng lần này bằng mọi cách."
Nên tôi đã làm vậy.
Tôi đã dũng cảm.
Dễ bị tổn thương.
Tôi chinh phục cô ấy theo cách cổ điển.
Tôi đã cố làm đúng mọi thứ
cho cô ấy.
Tôi biết mình phải làm mọi thứ vì tình yêu.
Nên tôi đã làm vậy.
Tôi đã làm điều phải làm,
bất cứ giá nào.
Em yêu anh, Joe.
Anh cũng yêu em.
Tôi đã nghe về anh và Candace.
Tôi đã nghĩ chúng tôi hạnh phúc.
nhưng cô ấy nghĩ mình hạnh phúc hơn với...
gã nào đó ở Rome, nên...
Chỉ là đột nhiên cô ấy bỏ đi...
Nhưng cô ấy không tin tôi.
Nên cô ấy bắt đầu đặt câu hỏi về quá khứ.
Candace?
Tôi nghĩ họ từng hẹn hò.
Ồ, đúng vậy.
Nhưng tôi chẳng sốc khi chuyện không thành.
Elijah là ai?
Đưa em điện thoại, Joe.
- Anh biết anh ta không phải anh của em. - Em không yêu anh.
Chưa bao giờ.
Cô ấy bắt đầu đào bới những thứ lẽ ra phải bị chôn vùi.
Tôi chọn nhầm người.
Tôi phạm sai lầm.
Tình yêu làm tôi mù quáng.
Joe!
Và giờ…
Joe!
...tình yêu biến thành chất độc.
Nói là em điên rồi đi.
Nói rằng anh không ...
giết Benji.
Hãy nói là anh không giết Peach.
Khi tình yêu chết đi, nó đau đớn vô cùng.
Vấn đề là...
cô ấy không yêu tôi.
Và tình yêu của chúng tôi chết.
Tôi nghĩ đó là kết thúc.
Một bi kịch.
Tôi phải chữa lành trái tim tan vỡ để yêu lần nữa.
Nhưng không, sẽ còn nhiều đau thương hơn nữa.
Candace.
Tôi nghĩ ta có vài việc chưa giải quyết.
Ừ.
Và tôi nhận ra đây là thứ mình nhận lại
vì đã quá cố gắng.
Tôi không thể yêu lần nữa.
Tôi không thể mạo hiểm. Quá nguy hiểm.
Khởi đầu mới duy nhất là khởi đầu
không có tình yêu.
Cắt!
Chúng ta sẽ làm lại từ đầu. Nhanh lên.
Tuyệt.
Được rồi. Ta sẽ làm lại từ đầu.
Đây...
là điều sẽ xảy tới.
Tình yêu đã đưa tôi đến những nơi đen tối.
Nhưng Los Angeles…
hẳn cũng chỉ đen tối như vậy.
Khi trốn khỏi người nghĩ họ hiểu bạn,
nơi tốt nhất để trốn là thành phố mà họ nghĩ bạn ghét
bởi vì, chà, tôi làm vậy mà.
Chào các người đẹp!
Tôi chỉ muốn nói cảm ơn. Chà.
Ba triệu người theo dõi?
Tôi rất nghẹn ngào khi nghĩ về tình yêu mình dành...
Tôi đóng cửa trái tim mình, như một hiệu sách phá sản,
và tôi ở đây vào lúc tất cả quá để tâm vào bản thân
để kết nối với người khác.
Đó là thành phố tệ nhất thế giới và là nơi cuối cùng tôi muốn đến,
và nó thật hoàn hảo.
Tạm thời thôi.
Chỉnh đốn lại, kiếm tiền, nghĩ hướng đi tiếp và đi.
Không bao giờ nhìn lại.
Cơ hội để trở về là chính mình:
một gã trầm lặng...
người chỉ muốn sống bình yên.
Tôi đã từng ở những nơi tệ hơn.
Chào mừng. Tôi là Delilah.
Will Bettelheim. Rất vui được gặp cô.
Tín dụng của anh sạch lắm, Will.
Ồ, tốt.
Nhưng tôi đã tra tên anh. Anh không dùng mạng xã hội.
Hoàn toàn không.
Nghĩ anh có thể là một kẻ quái dị.
Chỉ là không bắt kịp với thứ đó.
Anh không bắt kịp việc đánh răng à?
Tôi đùa thôi.
Được rồi. Tôi vừa có phòng trống ở tầng một.
Anh muốn xem không? Nó to hơn.
Tôi thích tầng hai.
Yên tĩnh hơn.
Được rồi.
Tiền thuê đóng vào ngày thứ ba.
Không mở nhạc to sau mười giờ.
Chỉ hai thú cưng.
Và đừng chế ma túy trong nhà bếp.
Được rồi.
Anh có thể giữ đồ đạc nếu muốn hoặc cho tôi biết
và tôi có thể nhờ người lấy đi.
Người thuê nhà cuối cùng vội vã bỏ đi, nên...
hy vọng anh sẽ may mắn hơn.
Tôi ở số một nếu anh cần gì.
Nghe tuyệt đấy.
Được rồi. Hẹn gặp lại.
Nhà tù thân yêu.
Tất cả chuyện này thật khó chịu.
Nhưng thế là tốt, tôi đang cai nghiện.
Cai nghiện nên khó chịu.
Tôi đã bỏ lại phía sau rất nhiều.
Và tôi biết có một phần trong mình
đã bị mất kiểm soát,
và giờ kiểm soát là tất cả.
Nó nói lên,
dừng đột ngột dẫn tới sự thay thế,
dẫn đến trái tim tan vỡ,
nếu không phải là án mạng,
và tác phẩm bán chạy nhất sau khi chết.
Quản lý cai nghiện là chìa khóa.
Mười phút mỗi ngày.
Đừng chỉ cố định một người.
Không dính líu, không tìm kiếm,
vì tôi biết mình có thể bị cuốn đi.
Nhưng nó sẽ không xảy ra.
Đây là một khởi đầu mới.
Trong mơ…
Beck còn sống.
Cô ấy tha thứ cho mọi thứ tôi đã làm.
Cô ấy xin lỗi vì những gì mình đã làm.
Và cô ấy nói, "Đừng lo,
Candace đi rồi.
Mãi mãi."
Nhưng rồi tôi thức dậy...
và nhớ lại.
Tôi nghĩ ta có vài việc chưa giải quyết.
Được rồi.
Được rồi, hãy đi đâu đó
và ta có thể ngồi nói chuyện.
Miễn là một nơi đẹp đẽ...
và công khai.
Em sẽ nói mình muốn gì chứ?
Tôi thèm khoai tây chiên.
Candace...
- Xin chào. Cô gọi gì? - Khoai tây chiên với sốt ranch.
Sữa lắc vani.
Anh muốn gì không?
- Không. - Được rồi.
Tôi sẽ quay lại ngay.
Anh cần biết rằng tôi không hề muốn quay lại.
Anh hẳn nghĩ tôi đã chết
nếu không sẽ không để tôi ở đó nhỉ?
Tôi đã sẵn sàng cầu nguyện và không bao giờ trở lại.
Đó không phải chuyện xảy ra.
Dù sao thì tôi ở đây,
ở một thị trấn mới,
một cô gái mới,
và tôi bước vào cửa hàng này,
và có cuốn sách này...
viết bởi người phụ nữ tên Guinevere...
Beck.
Anh lại làm thế, phải không?
Em muốn gì, Candace?
Dùng tay không để giết anh.
Tôi đùa thôi.
Tôi không thể.
Tôi sẽ đến chỗ cảnh sát, và nói hết với họ.
Không, không phải thế.
Quá dễ cho anh rồi.
Con người.
Con người quá dễ đoán.
Tôi không thể để mình như vậy.
Cuộc sống của tôi phụ thuộc vào nó.
Nhưng tình yêu là thứ giúp tôi cởi mở,
sống động, khác biệt, thực tế.
Và tôi cũng không thể yêu, nên bạn thấy tình thế khó xử của tôi đó.
Bà cần chụp bao nhiêu ảnh chứ? Làm ơn.
Anh có nghĩ, "Quý bà, thôi nào.
Bà cần chụp bao nhiêu chứ?"
Điên rồ là, bà ấy không bao giờ đăng nó lên.
Đó hẳn là một chẩn đoán đúng không?
Một đứa trẻ phát triển sớm, không bị giám sát nghĩ mình không phải trẻ con.
Bà Strauss có sáu con chó chihuahua
nên phải dẫn chúng đi theo ca.
Còn anh?
No comments yet. Be the first to leave one.