نخستین 200 خط.
ĐƯỜNG VỀ MIỀN TÂY Dịch phụ đề: QKK
Không nên nhìn, Brownie.
Con đâu có nhìn.
Ráng hết sức rồi!
Xin chào.
À, xin chào!
Mấy cây đào đó chắc là phải chở tuốt từ dưới Georgia tới!
Phải, và tôi mong sẽ trồng chúng ở chỗ nào đất sâu tới cả chục mét,
đen như than và mềm mại như một người đàn bà.
Ở đâu mà được vậy? Trên thiên đường hả?
Oregon, anh hai, anh chưa nghe nói sao?
Phải!
Để con cột cho, Cha.
Được rồi, con trai.
Cũng giống như mình đi nghỉ thôi và Cha nghĩ có khi Cha sẽ uống chút ít.
Được rồi, quý vị...
Hy vọng anh không làm phiền anh nhiều lắm?
Không, nhưng ông đang quấy rầy mấy con cá.
Chúng là loài rất nhạy cảm.
Dick Summers.
Tôi đã nghe về anh từ hồi tôi vượt sông Ohio,
và nghe nhiều như là nghe Thượng Đế.
Hy vọng ổng không vì vậy mà đem lòng thù tôi.
Tôi tới để xin anh một lời khuyên về một người dẫn đường đi Oregon.
Nếu ông nghe lời khuyên của tôi thì đừng đi.
Nhất là nếu ông chưa từng tới đó.
Nè, người ta nói Jim Bridger là một người dẫn đường giỏi.
Anh thấy sao?
Một người được đó.
Anh nghĩ sao về Sublette?
Hắn là người giỏi nhất cho tới nay. Hắn là người giỏi nhất.
Anh hai, anh nói dối rồi.
Ông Tadlock, tôi thấy ông bắt đầu xâm phạm đời tư của tôi rồi đó.
Không đâu, anh hai, bởi vì người giỏi nhất, không phải là ai khác, mà chính là anh.
Tôi có một chỗ đẹp đẽ để sinh sống ở đây. Tôi có bữa sáng từ dưới sông,
bữa tối từ trong rừng ngoài kia.
Thằng bé này đã quá mập và quá lười nên không muốn đi đâu nữa.
Một người đã từng săn bắn và đặt bẫy từ đây dài tới Thái Bình Dương,
không phải một lần mà cả chục lần, mà lại vậy sao?
Đúng vậy. Và đây là lý do.
Tôi đã tìm hiểu về anh, anh Summers.
Anh không lười.
Anh chỉ chán đời thôi.
Chán đời vì đau buồn, và anh đã bị vậy hai năm rồi.
Từ khi người vợ da đỏ của anh chết.
Bây giờ ông đi được rồi, ông Tadlock.
Ông ở đây đã đủ lâu rồi.
Anh Summers.
Vợ tôi cũng đã chết.
Hãy nghe tôi.
Tôi dẫn theo nhiều gia đình.
Những người đàn ông thật thà, đàn bà và trẻ con. Những con người tốt.
Hãy vì họ mà rời khỏi chỗ này,
leo lên ngựa một lần nữa và đưa đoàn người của tôi...
...tới thung lũng Willamette ở Oregon.
Tôi không thể bảo đảm mình làm được gì ngoài việc để lại sau lưng mình một dãy mộ.
Tại sao? Anh nghĩ là chúng tôi yếu đuối như vậy sao?
Không, không phải yếu đuối. Mà là không thích hợp.
Những chủ tiệm khờ khạo, những nông dân ngây thơ,
những con người chưa bao giờ ngủ trong một cái gì lớn hơn một kho thóc,
và chưa bao giờ nhìn vào mặt ẩm ướt của một cái cây...
...để biết được phải đi đường nào. Không, không.
Những người tệ hơn chúng tôi còn làm được hay hơn, anh Summers.
Chúng tôi chỉ là những con người, nhưng bản chất của một con người là không cùng.
Nó chứa cả thứ to lớn và thứ nhỏ bé.
Ngay cả những người kém cỏi nhất trong chúng tôi cũng có thể bao la như cả lục địa này.
Chúng tôi có thể đi mà không cần anh, anh Summers.
Chúng tôi sẽ mất mát nhiều hơn, sẽ đau khổ nhiều hơn, nhưng nhân danh Thượng đế Toàn năng,
chúng tôi nhất quyết sẽ xây dựng một Jerusalem mới trong vùng hoang dã Oregon.
Nhân danh Thượng đế Toàn năng, đó là một bài diễn văn đẹp.
Con người khốn khổ, tội nghiệp, mê muội vì đàn bà.
Khó lòng mà tin được nỗi đau buồn của anh lại làm anh nhụt chí tới như vậy.
Bà hú, Becky,
em để cái giường ở đâu rồi?
Ôi, Becky.
Suốt thời gian ở trong thị trấn anh chỉ nghĩ tới em.
Thôi đi. Anh nghe chưa?
Anh nghe chưa? Em đã nói, thôi đi!
Em bị cái gì vậy?
Anh tính đi Oregon.
Sao?
Anh đã quyết định rồi...
...và anh tính bắt em theo anh bằng cách đưa em lên cái giường đó.
Tại sao, Becky, anh sẽ không...
Đàn bà,
ước gì em đừng quấy rầy tâm trí anh nữa.
Lije...
Lije, mình có một nông trại đẹp đẽ ở Pensylvania.
Quá nhiều sỏi đá, em biết vậy mà.
Lije... Lije, lần này hãy ở nhà.
Ước gì anh có thể, nhưng không.
Tại sao?
Anh không biết tại sao, Becky.
Chỉ là anh...
...anh phải tới nơi nào mình chưa tới.
Và nơi nào mà anh có thể nói: "Mình chỉ đi tới đây thôi.
"Mình không thể đi xa hơn nữa."
Em có hiểu điều đó không?
Anh không tốt, Lije.
Nhưng anh là người không tốt duy nhất mà em có.
Sao?
À, thức dậy đi đi.
Mặt trời mọc rồi.
Lên đường! Oregon!
Nhanh lên!
Vào ngày 16 tháng Tư, năm 1843,
mặt trời mọc phía đông và hướng về phía tây...
Mọi người lên đường!
Bắn giỏi lắm.
Anh là người bắn trúng. Tôi đã hụt.
Chỉ vì tôi hơi đói hơn anh một chút, vậy thôi.
Cô thích không, Mercy?
Ôi, không! Trông giống con chó của Mẹ.
Nó là con gì?
Nó là một con chồn đỏ, ông Summers nói vậy.
Bị mất mẹ, ổng nghĩ vậy.
Ông Summers nói nó được 5 tuần tuổi.
Ông Summers, ông Summers!
Nói với ông Summers của anh là tôi thấy nó già hơn vậy nhiều.
Trật lất!
Cô đang cười cái gì vậy?
Anh chàng đẹp trai dễ thương kia, anh Mack. Mới cưới vợ.
Ảnh đi hái hoa. Tưởng tượng thử coi.
Tình yêu. Tôi không thể chờ được. Anh chờ được không?
Có thể. Không biết được không, chắc là được.
Và nếu có một người phụ nữ dành cho anh, như tôi vậy,
hạnh phúc sà vào vòng tay anh thì sao?
Tôi không biết.
Nếu có vậy thì chắc là tôi lo được.
Vậy thì hãy tới gõ cửa nhà tôi,
để coi, chừng hai, ba năm nữa.
Tổ bà cô!
Mercy!
Đừng có vẹo và đung đưa hai cái giò mỗi khi...
...có một thằng nhỏ ba cẳng nào đi ngang.
Mày có nghe không?
Nếu mình không lấy được cô gái đó trước khi tới Oregon,
thì cổ sẽ bỏ chạy và cưới một con trâu rừng gần nhất.
Bữa tối!
Tôi nghĩ lội qua ngay chỗ này là tốt nhất.
Anh Summers,
anh biết đó là cái gì không?
Tôi thấy rất rõ.
Chắc là một đàn bò lùa từ dưới Santa Fe lên.
Tôi thấy một đoàn xe, anh Summers.
Không phải đàn bò.
Thứ tôi thấy là Steve Brady ở St. Joe đang đi Oregon.
À, có thể.
Chúng ta nên cắm trại ở đây và sáng mai vượt sông.
Đi dưới mưa sao, anh Summers?
À, có thể mưa, có thể không.
Đó có thể là một đoàn xe, có thể không.
Có một điều chắc chắn, hình như họ sẽ tới sông trước chúng ta.
Không, anh Summers.
Họ sẽ không tới trước.
Nhanh lên, anh Evans, nhanh lên!
Nếu không anh và vợ anh sẽ ăn bụi...
...của đoàn xe của Steve Brady dài từ đây tới Oregon.
Hãy nhanh lên để dẫn đầu.
Thổi kèn lên, con trai. Chúng ta sẽ thổi sức sống cho những người này.
Thổi lớn lên!
Được, Cha, con sẽ thổi lớn hết mức.
Nhanh lên, Saunders! Không có người chậm chạp trong đoàn xe Tự Do đi Oregon!
Dưới đó nhanh lên!
Đi, trước khi các người giậm nát dưới chân. Nhanh lên, ông McBee, nhanh lên!
Ổng hăng quá, quá hăng.
Nhưng cũng đẹp trai, nghe không, Mercy.
Bả có thể làm nhiều chuyện tệ hơn là liếc mắt đưa tình ông Nghị sĩ.
Ổng giàu bỏ mẹ.
Phải, một người ở tuổi ổng nên lấy một trinh nữ.
Nghe chưa, Mercy?
Con nghe rồi và con ghét mẹ.
Nghĩa là ghét cả hai người.
Nhanh hơn nữa!
Họ đang tính chặn đường mình.
- Becky... - Họ đang đi đâu vậy?
Chúng tôi tới đây trước và chúng tôi sẽ qua sông trước.
Ông sai rồi, thưa ông. Ông tưởng vậy thôi.
Đưa họ lên!
Nhanh lên, mấy con la!
Nhân danh Thượng đế,
chúng tôi vẫn sẽ qua sông trước.
Ê, mấy con la!
Mẹ nghĩ con nên giúp họ không, Mẹ?
Con cứ ở đó.
Đừng nhận nước ổng.
Nắm dây đi!
Rồi, quý vị,
chúng ta đã tới trước, phải không?
Nhân danh Thượng đế, đúng vậy, ông Tadlock.
Bây giờ, anh Evans, chúng ta sẽ qua sông.
- Trước! - Phải!
Khá hài lòng với chính mình, phải không, ông Tadlock?
Đó là một đàn bò.
Ông đã biết từ đầu.
Anh Summers, tôi trả tiền anh để chỉ đường.
Cứ việc chỉ đường,
và đừng làm phiền tôi với những quan điểm của anh.
Đi thôi, con trai.
Đi thôi, Becky, hãy đưa chúng qua sông.
No comments yet. Be the first to leave one.