نخستین 200 خط.
Chương trình tối nay sẽ đưa chúng ta vào hậu trường...
để chứng kiến quá trình sáng tạo, từ đầu đến cuối,
một vở kịch mới được dàn dựng trên sân khấu Mỹ.
Thành Phố Sao chổi không có thật.
Đây là một bộ phim giả tưởng được sản xuất riêng cho chương trình phát sóng này.
Các nhân vật là hư cấu, nội dung là giả thuyết,
sự việc chỉ là bịa đặt...
nhưng cùng với nhau chúng trình diễn một câu chuyện đích thực...
về những hoạt động nội bộ trong việc sản xuất sân khấu hiện đại.
Tất nhiên, câu chuyện của chúng ta bắt đầu bằng một cuộn mực in.
Conrad Earp, một nhà viết kịch, quê ở phía bắc Wyoming,
nổi tiếng với những tác phẩm lãng mạn và nên thơ...
về cuộc sống ở miền tây dãy núi Rocky.
Tuy nhiên, xem một người cứ ngồi gõ như thế này...
cũng chẳng lấy gì làm vui lắm.
Và thế là chúng ta bước tiếp, qua những tháng ngày cô đơn và đau khổ...
của việc sáng tác, chỉnh sửa đánh bóng, biên tập, viết lại,
cắt chỗ này, dán chỗ kia, tập dượt, viết nguệch ngoạc và uống rượu một mình,
và tham gia đoàn kịch của chúng tôi khi họ lên sân khấu...
cho buổi đọc thử kịch bản đầu tiên.
Địa điểm, Nhà hát Tarkington, 345 Đại lộ South Northwest.
Bức màn mở ra tại một trạm xe buýt trong sa mạc...
giữa Parched Gulch và Arid Plains.
Toàn bộ sân khấu chính bao gồm...
một nhà hàng với 12 chỗ ngồi,
một trạm xăng,
và một khách sạn với mười phòng.
Ở bên trái phía trên sân khấu,
Dãy núi Tomahawk.
Đỉnh cao nhất, hơn 3.3km.
Đối diện bên phải của sân khấu, một cây cầu vượt chưa hoàn thành...
bay vút lên cao hơn 6m, rồi lơ lửng giữa không trung...
đằng sau một thanh chắn cố định.
Chính giữa sân khấu phía trước, miệng hố va chạm có độ sâu và đường kính khoảng 30.5m...
xung quanh được rào thấp bằng dây xích Little League.
Ngoài sân khấu, từ xa, đoàn tàu chở hàng 650 toa...
di chuyển với tốc độ 8km/h.
Lưu ý cho trưởng bộ phận chiếu sáng,
ánh nắng trên sa mạc không nóng cũng không lạnh...
nhưng luôn tươi sáng...
và quan trọng nhất là không khoan nhượng.
Diễn viên, Augie Steenbeck,
nhiếp ảnh gia chiến tranh, đầu những năm 40.
Con trai, Woodrow, 14 tuổi, còn được gọi là Thiên tài.
Midge Campbell, ngoài 30 tuổi, diễn viên.
Con gái, Dinah, 15 tuổi.
June Douglas, giáo viên.
Trợ lý trang trại, Montana. Phía trước.
Griff Gibson, tướng hạng năm sao.
Sandy Borden, Roger Cho, J.J.Kellogg.
Clifford, Ricky, Shelly.
Stanley Zak, 65 tuổi, đã nghỉ hưu.
Vở kịch lấy bối cảnh vào tháng Chín năm 1955.
Hồi một, sáng thứ Sáu, 7:00.
Hồi hai, ngày hôm sau.
Hồi ba, một tuần sau.
Chuyến xe cuối cùng đến San Fernando .
Nếu bạn bỏ lỡ chuyến này, sẽ chẳng còn chuyến nào khác đâu .
Bee-dee-dee-dee-bom-bom tới San Fernando .
Đêm qua tôi đã gặp nàng Dorothy ngọt ngào ,
nàng nói "Ngày mai tôi sẽ dự đám cưới hạnh phúc" .
Nhưng nếu anh cư xử đúng mực ,
anh có thể rủ tôi đi chơi tối nay .
Chúng ta có thể ăn tối và về đúng giờ ...
trên chuyến xe cuối cùng đến San Fernando .
Chuyến xe cuối cùng đến San Fernando .
Chuyến xe cuối cùng đến San Fernando .
Nếu bạn bỏ lỡ chuyến này, sẽ chẳng còn chuyến nào khác đâu .
Bee-dee-dee-dee-bom-bom tới San Fernando .
Một con rắn chết này.
Con rắn bép dí.
Lấy cái que này chọc vào đầu nó đi.
Tôi đi dạo phố ...
Nơi đám đông rực rỡ vui tươi..
Cho năm cái bánh kếp và một cà phê đen.
Nhưng chẳng hiểu vì sao dường như ...
tâm trí tôi luôn trôi dạt ...
tới lần cuối chúng ta...
Có ai cần đi vệ sinh không?
- Không ai cần đi vệ sinh cả. - Con không.
Tốc độ trung bình của chúng ta là 25.2m/s.
Hiệu suất nhiên liệu kém do lực cản gió quá mức.
Có lẽ là do giá để hành lý.
Dựa trên dữ liệu trước khi ngắt điện, dĩ nhiên rồi.
Trên bầu trời cao...
Mấy công chúa nhỏ muốn uống gì nào?
- Bọn cháu không phải là công chúa. - Cháu là ma ca rồng.
Cháu là một xác ướp ở Ai Cập bị chôn sống.
- Cháu hút máu người. - ...và sống lại...
- với cái đầu bị chặt đứt. - Cháu là một nàng tiên.
Sữa dâu được không?
Cái gì thế?
Lại một vụ thử bom nguyên tử.
Tôi đã thấy sự kết hợp của các triệu chứng này hai lần trước đây...
trên mô hình '52 Estate.
Một lần, nó có thể sửa nhanh ở bộ phận trị giá 75 xu.
Một lần khác, nó cực kỳ khó khăn, tốn tiền,
mất thời gian tháo ra, lắp vào toàn bộ hệ thống truyền lực...
và hệ thống bôi trơn, mà vẫn không ích gì.
Động cơ tự phát nổ...
còn thùng xe bị tháo ra bán phế liệu.
Kia kìa.
Thế chúng tôi ở trường hợp nào?
Chúng tôi đang tìm đây.
Của anh ở trường hợp đầu tiên.
- Tôi phải trả bao nhiêu? - Chẳng bao nhiêu cả.
10 đô cho cần cẩu.
Cái gì thế?
Tôi không biết.
Tôi nghĩ anh gặp phải trường hợp thứ ba mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Dinh thự nhà Zak xin nghe.
Romulus, đây là Augie Steenbeck.
Chào buổi sáng, ông Augie. Cổng đang được mở.
- Không, chúng tôi chưa tới. - Ông chưa tới nơi ư?
- Tôi nói chuyện với ông Zak được không? - Vâng, ông Augie.
- Anh chưa tới à? - Con chưa tới được.
Xe phát nổ. Bố tới đón cháu gái đi.
Xe phát nổ?
Đúng vậy, vài bộ phận trên xe tự phát nổ.
- Bố tới đón mấy đứa cháu gái đi. - Tôi không phải tài xế của chúng.
Tôi là ông chúng nó.
- Anh đang ở đâu? - Thành Phố Sao chổi.
Farm Route Six, dặm 75. Bố đến đón ba đứa cháu gái đi.
Con phải ở lại đây với Woodrow.
Ý anh là gì?
Chuyện của Woodrow. Bọn con đang ở đây.
- Alo? - Bọn trẻ phản ứng thế nào?
Chúng không có phản ứng.
- Không ư? - Không.
- Không ư. - Phải.
- Anh chưa nói với chúng à? - Con vẫn chưa nói.
- Anh đã hứa rồi mà. - Con biết.
Nhưng chẳng có lúc nào thích hợp cả.
Lúc nào...
cũng là lúc không thích hợp.
Anh có ổn không?
Không.
Bố chưa bao giờ thích con, phải không?
Tôi chưa bao giờ quý anh.
Bố luôn nghĩ con không đủ tốt với cô ấy.
Đúng. Chúng ta đang nói cùng một thứ đấy.
- Đổ đầy xăng vào chiếc Cadillac đi. - Vâng.
- Nói với bọn trẻ. - Vâng.
Khi nào tôi đến anh sẽ biết.
Đến lúc tạm biệt chiếc xe này rồi.
Andromeda, kiểm tra dưới tấm thảm trên sàn. Lại đây.
Pandora, kiểm tra túi bên.
Cassiopeia, kiểm tra giữa các ghế.
Dỡ hết mọi thứ ra. Con nghĩ sao, Woodrow?
Con thấy chuyện này thật là buồn.
Trạm nghỉ, 13 phút.
- Điểm danh. - Một.
Hai. Ba. Bốn.
Năm. Sáu. Bảy. Tám.
- Chín. Mười. - Đủ hết.
Hãy biết ơn vì chúng ta đã an toàn trong chuyến đi. Billy?
Lạy Đức Cha, chúng con thành tâm biết ơn về một chuyến xe buýt tuyệt vời.
Con đã ăn ba hộp Cracker Jacks,
nhận một chiếc còi gọi chó và một bản đồ thu nhỏ của 13 thuộc địa đầu tiên.
Và, chúng con đã thấy một con sói đồng cỏ bị xe tải 14 bánh cán qua...
và nghiền nó bẹp dí như một cái bánh kếp.
Chà chà, còn gì nữa nhỉ?
Tài xế xe buýt đã phải dừng lại hai lần vì Bernice không thể nhịn tiểu.
- Tớ nhịn được. - Amen.
Amen.
Đến giờ ăn trưa. Xếp hàng từng người một.
Trời ạ. Nóng thế.
Đây là sa mạc. Mẹ mong đợi gì chứ?
Mẹ không biết là mẹ ước cái này hay cái kia,
nhưng mẹ đang héo úa như một cây dạ yên thảo bị cắt ra.
- Con người không héo úa. - Thật chứ?
Không, héo úa là hiện tượng cánh hoa, lá hoặc thân...
Bố có thách con không?
- Thách gì? - Ăn ớt cay này.
- Đây là một thử nghiệm. - Không, đừng làm thế.
Ớt cay.
Ôi Toledo. Đó là Midge Campbell.
- Ở đâu? Ai? - Ngay phía sau kìa.
Đừng nhìn.
Chắc là vệ sĩ của cô ta.
Ngài Cho? Xin chào.
Ngài đang ở trong cabin số bảy. Chính xác hơn là lều số bảy.
Đây là chìa khóa, nhưng không có cửa.
Chỉ là một cái lều thôi. Lều vải.
- Lều ư? - Tôi hiểu.
Tôi đã nâng cấp hệ thống điện vào sáng thứ Ba.
Ánh sáng tốt hơn, điện cho máy làm đá và thuốc diệt côn trùng.
Thật không may, đã xảy ra sự cố và cabin số bảy bị thiêu rụi.
- Giờ nó là cái lều. - Chúng tôi không muốn ngủ trong lều.
Tất nhiên rồi. Tôi hiểu.
Phải nói là, tôi nghĩ ngài sẽ thấy ở trong đó rất thoải mái.
- Quý ông trẻ tuổi kia có chuyện sao? - Thằng bé khát nước.
Tất nhiên rồi. Tôi hiểu.
Xin vui lòng lựa chọn nước trái cây. Táo, cam hay cà chua?
Xin thứ lỗi, có chuyện gì vậy thưa ngài?
Cái máy này đã nuốt tiền của tôi.
Mời ngài nói lại cho.
Bà ta sống lâu cho đến khi đầu hói
Có ý định không bao giờ phải chết
Ida Red, Ida Red
No comments yet. Be the first to leave one.